Mà trong lúc hai phái tranh đoạt đấu tranh giành lấy mậu dịch Trung Quốc, tranh đoạt thân phận nhập cống Trung Quốc tán thành "Khám Hợp" là trọng yếu nhất. Gia Tĩnh năm thứ hai, một năm đó, hai phái Nhật Bổn đều phái ra sứ đoàn tiến cống Minh triều. Họ Đại Nội phái ra sứ tiết, tên là Tông Thiết Khiêm Đạo. Họ Tế Xuyên phái ra sứ tiết, tên là Loan Cương Đoan Tá, đồng thời, còn có một người Ninh Ba tên Tống Tố Khanh (Chu Cảo) làm Phó sứ.
Hai đội thuyền trước sau tới Ninh Ba, đội thuyền Đại Nội thị nắm giữ "Khám Hợp phù" còn hiệu lực đã tới trước, mà đội thuyền Tế Xuyên thị nắm giữ "Khám Hợp phù" hết hạn thì đến sau. Nhưng không biết vì sao, Bạc ti thành Chiết Giang vẫn chưa đúng lúc đi kiểm tra thực hư "Khám Hợp phù" của đội thuyền Đại Nội thị tới trước, mà là đợi đến khi đội tàu Tế Xuyên thị đến rồi mới cùng nhau kiểm tra thực hư. Càng làm cho người ta không hiểu nữa là, đội thuyền Tế Xuyên thị đến sau, ngược lại được cho phép vào cảng trước để kiểm tra thực hư, chiếm trước tiên cơ, như vậy, đội thuyền Đại Nội thị nắm giữ "Khám Hợp phù" còn hiệu lực ngược lại không có hiệu lực gì cả. Càng khiến cho sứ tiết Đại Nội thị Tông Thiết Khiêm Đạo tức giận chính là, trên yến hội "Gia Tân Đường" do Bạc Ti thành cử hành hoan nghênh chào đón, chính phó sứ tiết Tế Xuyên thị Loan Cương Đoan Tá, Tống Tố Khanh được sắp xếp ở phía trên Tông Thiết Khiêm Đạo. Song phương đã ở trên yến hội bùng nổ cãi vã kịch liệt, mà quan viên Minh triều lại tiếp tục che chở cho sứ tiết mậu dịch Tế Xuyên thị.
Sau khi gặp phải cách đối đãi tệ bạc như vậy, Tông Thiết Khiêm Đạo rốt cục không khống chế được nên nổi giận, y hạ lệnh thuộc hạ cầm lấy binh khí, ngay tại chỗ công kích sứ đoàn Tế Xuyên thị. Trong khi giao chiến, sứ tiết Tế Xuyên thị vội vàng không kịp phòng bị trốn ra khỏi yến hội, Tông Thiết Khiêm Đạo lập tức phóng lửa, đốt hủy Gia Tân Đường, sau đó chạy về cảng thiêu hủy đội thuyền của Tế Xuyên.
Chính phó sứ tiết Tế Xuyên thị Loan Cương Đoan Tá, Tống Tố Khanh chạy ra khỏi Ninh Ba, Tông Thiết Khiêm Đạo một đường đuổi giết tới Thiệu Hưng, sau đó lại giết trở về Ninh Ba, quân Minh ven đường truy kích và dân chúng vô tội bị giết đi rất nhiều, quân Minh và tướng lĩnh cũng đồng thời bị thương nặng. Cuối cùng, Tông Thiết Khiêm Đạo ở Ninh Ba đoạt thuyền rời bến, còn cướp đi tù binh quân Minh là Chỉ huy sứ Viên Tấn.
Theo trận nổi trận lôi đình của triều đình Đại Minh, hạ lệnh bắt giữ Tế Xuyên thị chính phó sứ tiết Loan Cương Đoan Tá, Tống Tố Khanh, mà bên trong sứ đoàn Đại Nội thị đã chạy trốn, có một con thuyền bị gió thổi tới bên bờ biển Triều Tiên rồi, Triều Tiên trói hết mười mấy người trên thuyền giao cho Đại Minh. Trải qua đối chất của mấy bên, cuối cùng mới phát hiện, nguyên nhân dẫn đến chuyện này chính là phó sứ Tống Tố Khanh của sứ đoàn Tế Xuyên thị, đã đưa hối lộ cho chủ quản Bạc Ti thành Chiết Giang là Thái giám Lai Ân, Lai Ân làm trái phép thiên vị cho Tế Xuyên thị, khiến cho trận sóng gió lớn này nổi lên. Kết quả Phán quyết cuối cùng là, Tống Tố Khanh bị xử tội chết.
Cuộc sóng gió này tuy rằng đã tạo thành rất nhiều người thương vong, nhưng Đại Minh vẫn chưa lập tức hủy bỏ Nhật Bổn triều cống. Vài năm sau Gia Tĩnh năm thứ tư, hoàng đế Gia Tĩnh rốt cục mệnh lệnh cống sứ Lưu Cầu chuyển giao một phong thư cho vua nước Nhật Bổn, đòi đem Tông Thiết Khiêm Đạo tới đây quy án, nếu không đoạn tuyệt triều cống, nhưng vẫn bặt vô tin tức, bên Nhật Bổn vẫn không có đồng ý đòi hỏi của Đại Minh.
Triều đình Đại Minh rốt cục phẫn nộ, trong Gia Tĩnh năm thứ sáu, tuần án Ngự sử Dương Di thượng tấu đòi xác định lại bốn điều hạn chế với triều cống Nhật Bổn, tức mười năm một cống, người trăm, thuyền ba, cấm mang theo binh khí, những thứ khác đều làm theo thông lệ như cũ.
Triều đình lập tức phê chuẩn, đề xuất rõ ràng trong triều cống Nhật Bổn rằng "Phàm triều cống không đúng kỳ hạn, người hơn trăm, thuyền quá ba, mang nhiều binh khí, đều ngăn trở về", làm ra một hạng quy chế này. Sau này, quan chức cấp cao Thủ phụ đại thần Cấp sự trung Hạ Ngôn, rõ ràng còn thượng tấu đề nghị huỷ bỏ Bạc Ti thành, triều đình cũng chấp nhận ngay, Bạc ti thành Ninh Ba bị quan bế. Bãi bỏ đi Bạc Ti thành, thật sự là hoàn toàn đoạn tuyệt đi mậu dịch hợp pháp của Trung Nhật, vì thế mậu dịch Trung Nhật dần dần bị ép xuống biến thành giao dịch ngấm ngầm, vì thế buôn lậu cũng trở nên hung hăng ngang ngược.
Sau khi tân triều thành lập, bởi vì trước kia tân triều đã rất coi trọng kinh thương, hơn nữa Vân Sơn Hành đã rơi vào trong tay bộ thương mại, cho nên đối với mậu dịch Nhật Bổn lại lần nữa đi vào trong quỹ đạo hợp pháp, do chính phủ riêng biệt tiến hành cai quản.
Bởi vì hiện giờ Nhật Bổn đã không tính là nước triều cống của Đại Hán, vì thế loại mậu dịch này bèn biến thành mậu dịch thông thường của nước này và nước kia. Để tiện cho hai bên dễ dàng giao dịch và giao lưu, đồng thời để giảm bớt trong quá trình mậu dịch bởi vì kết nối không suôn mà tạo thành tranh chấp mậu dịch, bộ thương mại Đại Hán ở cảng Cửu Châu thiết lập một nơi thay mặt, còn bên Mạc Phủ Nhật Bổn thì ở Thiên Tân thiết lập một nơi thay mặt, đều tự gánh vác công việc mậu dịch của nước mình.
Nếu hoàng thượng nói phải tiếp tục đi đàm phán, vậy ngày mai y định tự mình đi đến Thiên Tân, và tiến hành đàm phán với nơi thay mặt phía Mạc Phủ.
Tháng ngày từng khắc từng khắc trôi qua, hôm nay các đại thần dự thính đã đem phương lược tác chiến cơ bản của Nhật Bổn, cái cớ khai chiến đều thảo luận xong, cho ra kết luận cuối cùng, trong bất giác bọn họ đã thảo luận rất lâu rồi, tất cả mọi người cảm thấy có chút miệng đắng lưỡi khô, mà chén trà cũng uống đến gần hết rồi.
Mắt thấy các đại thần đều có chút kiệt sức rồi, hoàng thượng bèn hạ lệnh tạm dừng hội nghị.- Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, uống miếng trà, khôi phục lại tinh thần trước đã. Được rồi, tạm thời ngưng họp đi!
Sau khi nói xong, hoàng thượng mang hẳn theo thái tử rời khỏi căn phòng nghị sự đại sảnh này. Mà các đại thần còn lại cũng đều thở phào nhẹ nhõm, đều tự đứng dậy, đi đến phòng uống trà.
Tuy nhiên, bất ngờ chính là, ngoại trừ đa số các tiểu thần được kêu đến đây chỉ là dự thính ra, các trọng thần chiếm được cơ hội nghỉ ngơi, nhưng vẻ mặt cũng không có hiện ra bao nhiêu thoải mái, ngược lại đều là vẻ mặt ngưng trọng, giống như trong lòng đang có rất nhiều tâm sự phải suy nghĩ vậy.
Thừa tướng vừa đi ra khỏi hội đường, đã gọi mấy người Tài tướng và Khổng Chương Chu Phác vào trong phòng uống trà, sau khi người hầu mang lên nước trà, gã đầu tiên là bình tĩnh đi uống một ngụm nước trà, sau đó đi ngắm nhìn và khen ngợi Chu Phác vừa rồi ở trên sảng chậm rãi nói.- Tri Hòa a, ngươi quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, vừa rồi một phen biểu hiện kia, thật là khiến cho ta hết sức vui mừng, nếu thuộc hạ của ta, mọi người đều có dũng khí và suy nghĩ như ngươi, vậy cũng tốt...
Chu Phác đề xuất cái sáng kiến đó rất hợp với ý của gã, lấy thân phạm hiểm, lãnh binh bắc tiến kinh đô Nhật Bổn, thứ nhất thể hiện ra người quan viên trẻ tuổi này dũng cảm dám làm, hơn nữa có dũng có mưu; thứ hai, ở trước mặt quân nhân tôn kính tiến công và dũng cảm mưu trí, người trẻ tuổi này đã có phần làm nở nang mặt mày rất lớn cho bên Nội các.