Nó tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng cũng nhận qua giáo dục của nhiều vị thầy giáo tháng ngày lâu dài, bởi vì nó là thái tử, mai sau sẽ là người chấp chưởng nước nhà. Nhưng thầy giáo này tuy rằng rất nhiều quan điểm đều không nhất trí, có một số nghiêng về phía Nho học có chút nghiêng về phía học chế tạo vũ khí, còn thường xuyên dạy cho nó một chút quan điểm có xung đột. Nhưng những thầy giáo này có một chút quan điểm lại gần như là giống nhau. Bọn họ đều cho rằng triều đường không được rơi vào trong tranh giành, các đại thần một khi tranh giành liền sẽ kết đảng, sau đó luận người không luận việc, cuối cùng triều đình không khống chế được, quần thần bận công kích lẫn nhau, chính sự đều sẽ bị bỏ qua một bên, thế nước liền sẽ nghiêng đổ.
Những thầy giáo này, đều là từ tiền Minh sang, mưa dầm thấm lâu đều là đấu tranh triều đình mưa gió máu tanh giữa đảng phái đại thần khác với đảng Đông Lâm cuối đời tiền Minh, có một số người thậm chí còn là kẻ chứng kiến những đấu tranh lúc đó, dĩ nhiên, sau khi Đại Minh vong rồi, bọn họ liền khẳng định sẽ xem tranh giành triều chính của quần thần là một trong giáo huấn lớn nhất của vong quốc nói cho thái tử rồi.
Cho nên, thái tử liền không biết rõ vì sao đã huyên náo tới mức như vừa rồi, phụ hoàng vẫn là im lặng không lên tiếng. Hiện giờ rất rõ ràng đã là làm cho tới nghiêng trời rồi, đại thần văn võ đã tự có tập đoàn đối lập của mình rồi!
Vào thời điểm bọn quần thần cãi vã kịch liệt nhất, nó hồn nhiên quên mất sự thật bản thân hôm nay chỉ làm người tới dự thính ngồi nghe, mấy lần muốn mở miệng lên tiếng, nhưng luôn vào lúc sau cùng nhịn được. Nó biết rằng mình chỉ là thái tử, không được vào bên trên loại hội nghị quốc sự này lên tiếng loạn bậy.
Nhưng, trong lòng của nó nóng vội như vậy, phụ hoàng ngồi ngay ngắn ở trên ngự tọa lại vẫn luôn bất động, đây thật sự khiến nó không hiểu chút nào.
Hoàng thượng vẫn luôn không có làm ra cân nhắc, quần thần đang chờ thánh xét của hoàng thượng, thái tử cũng đang chờ hoàng thượng cho ra kết quả, loại yên tĩnh khác thường này, khiến trong lòng mỗi người đều có chút lo sợ nghi hoặc bất an.
- Xin ngô hoàng tháng xét! Thừa tướng lại lần nữa bái thật sau, gã sợ hãi hoàng thượng xuất phát từ tình nghĩa cũ của lão huynh đệ quên mất lời can gián gã nói lúc trước, cho nên không nhịn được lại thúc giục hoàng thượng lấy ra quyết đoán, xóa sạch đám quân đầu kiêu ngạo dáng vẻ bệ vệ này.
Gã tin tưởng hoàng thượng là sẽ nghe theo ý kiến của gã, dù sao bên trong cầu kiến lén lút vừa rồi gã đã nói thấu rất nhiều đạo lý, hoàng thượng thánh minh như vậy chẳng lẽ sẽ không nghe vào sao? Lại nói, gã cũng đã hứa hẹn để nội phủ của hoàng thượng tới tới tư lĩnh quyền giám sát những quặng mỏ vàng bạc này, chỉ là để Nội các gánh vác chấp hành mà thôi… Hành cung, quyền giám sát, đều đã tới trong tay hoàng thượng rồi, ngài lại có lý do gì không nghe theo kiến nghị của Nội các?
Chuyện cho tới như nay, gã không chỉ là muốn tranh giành rõ ràng vấn đề nơi chốn sau cuộc chiến của Nhật Bổn nữa rồi, gã vẫn muốn dùng phương thức hoàng thượng thánh xét, giành thắng lợi tranh luận đối với quân đội, khiến những người đã có chút manh mún ương ngạnh này hiểu rõ Nội các mới là cơ quan trị quốc hoàng thượng nể trọng nhất, bọn họ không nên cũng không được phép vượt qua.
Nhưng mà, ra ngoài dự liệu của mọi người chính là, đối với tranh chấp kịch liệt như vậy của quần thần, hoàng thượng cũng không có cũng không có cho ra một cái “thánh xét” giống như mỗi người bọn họ mong đợi, cũng không có tức giận hoặc là lo lắng trách cứ bọn họ tranh cãi trước ngự tiền mất đi thể thống, ngược lại phá lên cười.
- Nhìn xem các ngươi, nhìn xem các ngươi! Từng kẻ là đại thần nước ta, trận còn chưa có bắt đầu đánh, liền nghĩ sau khi đánh xong làm sao chia của nhà người rồi sao. Các ngươi từng kẻ đều muốn vì nước nhà chi ưu phiền, lòng dạ này là tốt, thế nhưng có phải quá vội một chút rồi hay không? Muốn chia của nổi, vậy cũng phải trước lấy của nổi tới trong tay lại nói tiếp chứ? Hiện giờ đã tranh đỏ mặt tía tai, truyền ra ngoài há không phải khiến người ta chê cười sao? Đều trước hết uống ngụm nước trà, nghỉ ngơi tạm một chút!
Ở trong đại sảnh một mảnh yên lặng, chỉ có tiếng cười hào phóng của hoàng thượng quẩn quanh, trong lúc nhất thời trở nên vô cùng quỷ dị. Thế nhưng, loại trạng thái không ai nhường ai, giương cung bạt kiếm vừa mới đột nhiên khởi lên của đại thần hai bên kia, cũng bị tiếng cười kia trong lơ đãng làm cho tiêu giảm đi.
Địch ý bên trong cãi cọ dâng lên sau khi dần dần tiêu mất, bọn đại thần cuối cùng trở về bình tĩnh ban đầu, lúc này trên mặt bọn nó đều có chút xấu hổ, nhất là mấy vị trọng thần vừa mới nói lời kịch liệt kia.
Những trọng thần này, giữa lẫn nhau đều là lão huynh đệ cộng sự nhiều năm, cảm tình lẫn nhau cũng vo cùng thâm hậu, sau khi hồi phục tinh thần lại đều hối hận vừa rồi nói với đối phương lời khó nghe như vậy, bị hoàng thượng cười nhạo đỏ mặt tía tai, càng thêm khiến bọn họ trong lòng xấu hổ tới cực điểm.
- Hoàng thượng… xin hoàng thượng thứ tội. Thừa tướng lấy lại bình tĩnh, sau đó cáo lỗi với hoàng thượng.- Bọn thần thất lễ, đánh mất thể thống triều đình, tội đánh chết vạn lần…
- Xin hoàng thượng thứ tội!
Đám đại thần văn võ khác cũng đồng thời cáo tội với hoàng thượng.
- Không cần, các vì đại sự nước nhà lao tâm tổn sức, có tội gì? Không phải chỉ là lớn tiếng chút sao? Vì nước vì quân chia nỗi lo, liền hẳn là như vậy, bằng không mỗi người đều giống như ông ba phải, đánh đánh cười cười liền coi như xong việc. Triều đình này còn giữ gìn tiếp tục được sao? Hoàng thượng phất tay, ra hiệu bọn họ lần nữa ngồi xuống.- Ta hiểu khổ tâm của các ngươi, chỉ là nói vấn đề này hiện giờ liền muốn thảo luận ra kết quả thật sự quá sớm rồi. Chậm rãi đi, đợi tới đánh hạ được Nhật Bổn, một lần nữa thảo luận ra một cách thiết thực làm được!
Thái độ của hoàng thượng, khiến thái tử càng thêm mơ hồ, gã nhận ra hoàng thượng tuy rằng cắt đứt tranh luận của bọn quần thần, nhưng nếu không trách cứ quần thần tự ai nấy công kích, cũng không hiển hiện ra uy nghiêm của hoàng quyền, càng thêm không có gặp thời ứng biến làm ra cân nhắc, ngược lại là xoa dịu tranh luận này xuống, sửa soạn ngày sau lại chậm rãi thảo luận… Nhưng lập trường bọn đại thần đã nứt ra như vậy, nếu như về sau lại thảo luận, không phải là sẽ không kết quả, ngược lại tiếp tục tranh luận với nhau sao?
Từ nhỏ tới lớn, phụ hoàng dạy bảo mình đều là phải trầm ổn, phải làm được quyết đoán, phải biểu hiện ra quyết đoán, còn biểu hiện của phụ hoàng hôm nay, lại giống như hoàn toàn không phù hợp với dạy bảo của phụ hoàng, loại tương phản to lớn này, khiến trong lòng thái tử thật khó tiếp nhận.
Nó không dám nói lời nào, nhưng nó ngóc đầu lên nhìn tới phụ hoàng ngồi ở ngự tọa bên cạnh, muốn dùng phương thức này biểu đạt nghi hoặc không hiểu của mình.
Hoàng thượng cũng nhận ra cử động của thái tử, nhưng trên mặt ngài vẫn treo nét cười, sau đó tay chỉ hơn giật giật, làm ra một thế tay đối với thái tử bảo trước hết chớ có lên tiếng.