Y vừa nói vừa không kìm chế được khóc lớn lên, vừa áy náy lại sợ hãi.
Thái tử bị một màn này khiến cho vô cùng kinh ngạc, nhất thời không biết làm thế nào mới tốt.
Nó xoay đầu nhìn lại, nhìn về những quân quan đi cùng.
- Thái tử điên hạ, y... y... xin lỗi! Biến cố bất ngờ này khiến trên trán quan quân cũng toát mồ hôi.- Chúng thần dẫn y xuống trước, hỏi rõ tình hình, điện hạ cứ thụ huân cho những người khác trước đi.
Sau đó, vị quan quân này phất phất tay, ra hiệu cho binh lính đưa y đi.
Đúng lúc đám binh lính đã đi đến bên cạnh Liêu Tiểu Xuyên, thái tử cuối cùng cũng phục hồi thần trí.
- Dừng tay, đừng mang y đi!
- Điện hạ? Quan quân có chút khó hiểu.
- Đừng mang y đi, ta muốn thụ huân cho y, thứ y nên được nhận vẫn là phải nhận. Thái tử nghiêm túc nói.
- Việc này... Quan quân do dự.
- Lúc bảo vệ chiến hữu, liều chết chiến đấu với kẻ thù, trong lòng nghĩ thế nào không quan trọng, chỉ cần kiên trì làm là được. Y một mình chống chọi hai ngày hai đêm, đã là vô cùng đáng quý rồi, điều này còn không khen ngợi thì khen ngợi ai chứ? Thái tử nói ra dự tính của mình.
- Hơn nữa, bản thân lâm vào hoàn cảnh như vậy, có mấy người không sợ hãi, sẽ không lùi bước? Y dám nói sự thật, so với cái gì cũng là tốt, rất nhiều người lời nói hay thì nhiều, khi gặp việc lại sợ hãi không bằng y.
Cho dù trong lòng nghĩ gì, kiên trì được hai ngày hai đêm, giữ được tính mạng của mình và các chiến hữu ở trong vòng vây của quân địch đông hơn quân mình rất nhiều, đây chính là dũng cảm chân chính rồi. Thái tử cảm thấy luận tích bất luận tâm, nên thụ huân thì vẫn phải thụ huân, hơn nữa, y dám ở trong hình huống không ai biết nói ra mình từng sợ hãi, muốn chạy trốn, đây chính là thành thật, nó cảm thấy không được vì một người thành thật mà trừng phạt đối phương.
- Nào, mang huân chương đến cho ta.
Mệnh lệnh của thái tử truyền xuống, khay bên cạnh lại được đưa lên, nó lấy một huân chương từ trong khay, sau đó đi đến trước mặt người lính đó.
- Hãy tiếp tục cố gắng nhé. Nó lại nói một lượt, sau đó đưa huân chương này ra.
Liêu Tiểu Xuyên đã ngừng rơi nước mắt, đứng ngây như phỗng nhìn thái tử tiếp tục thụ huân cho y, y vỗn dĩ tưởng rằng sau khi nói ra hết thay mình sẽ bị hủy đi tư cách, hơn nữa cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng y không ngờ thái tử điện hạ lại vẫn thụ huân cho y, lại còn khen y trước mặt toàn quân nữa.
Nước mắt lại lần nữa chảy xuống khóe mắt y, nhưng lần này y không sợ hãi nữa, ngược lại tràn đầy cảm kích.
- Điện hạ... đa tạ điện hạ! Môi y khẽ run run, nói không nên câu - Đa tạ điện hạ!
Thái tử chỉ mỉm cười, sau đó đeo huân chương lên trước ngực y. Huân chương sắt tỏa ra ánh sáng lóa màu bạc, khiến cho vị lính này thêm vài phần kiên nghị.
- Điện hạ... xin hãy cho tôi được theo ngài đi đánh Nhật Bổn! Liêu Tiểu Xuyên đột nhiên hô lớn.- Tôi nhất định hết mình giúp ngài!
- Tốt. Thái tử vẫn mìm cười như cũ.- Đến lúc đó nhất định cho ngươi theo.
Sau đó, y đi qua người lính còn đang rơi lệ, đi đến bên một người có chút cao lớn khỏe mạnh. Từ kiểu dáng và phục sức của trang phục thấy được, y là một đoàn trưởng, quan quân cao cấp.
- Vị này là đoàn trưởng đòan thứ tám Tất Túc, vừa rồi Liêu Tiểu Xuyên chính là người trong đoàn của huynh ấy. Quan quân giải thích cho thái tử còn chưa kịp hoàn hồn sau sự việc vừa rồi, cho nên giải thích có chút không yên lòng.- Mấy tháng trước, chính là cậu ấy dẫn đoàn của mình một mạch tây tiến, trong hành động tác chiến, đánh cho quân tàn phỉ bộ Khoa Nhĩ Thấm Mông Cổ chạy trối chết, thu hoạch cực nhiều, hơn nữa tổn thất của bộ đội sở thuộc lại rất nhỏ, thắng lợi khải hoàn trở về Thẩm Dương. Trải qua thẩm định của quân nghị quân Liêu Đông và được đồng ý của Trần nguyên soái, quyết định cấp cho cậu ta huân chương ngân lan tam đẳng.
Trong ánh nhìn xen lẫn kính nể và hâm mộ cực kỳ, Tất Túc đứng im bất động, nhưng chút tự đắc và hưng phấn trong mắt kia quả thực thế nào cũng không che dấu được.
Huân chương ngân lan ngoài huân chương kim mai cao cấp nhất Nguyên soái có ra, cho dù là cấp ba, thì cũng không phải người thường dễ dàng có được, chỉ có sĩ quan cao cấp tích lũy công lao nhiều năm hơn nữa được được cấp trên xem trọng mới đạt được. Đạt được huân chương thế này cũng là thay thế cho việc y được cấp trên coi trọng, có rồi càng có khả năng được tiến thêm một bước.
Thái tử lại cầm một cái huân chương lan hoa bằng bạc từ trong khay ra, sau đó đưa đến phía vì đoàn trưởng này.
- Hãy tiếp tục cố gắng! Bởi vì vị đoàn trưởng này thân hình thực sự quá cao lớn, cho nên thái tử đành hơi kiễng mũi chân lên mới thuận lợi đeo huân chương này lên trước ngực y, đương nhiên không có ai bật cười trước cảnh tượng buồn cười này.
Sau khi được trao tặng huân chương ngân lan, mặt Tất Túc hơi có chút đỏ lên, giống như uống rượu vậy.
- Tạ... tạ thái tử điện hạ! Thần về sau sẽ tiếp tục liều mình tác chiến, cống hiến sức lực cho đất nước!
- Tất đoàn trưởng, trước đây các ngươi là tiến quân Mông Cổ sao? Đợi sau khi thụ huân hoàn thành, thái tử hỏi ra nghi vấn trong lòng.- Mông Cổ... Mông Cổ không phải là đại quân Tào quốc công bên đó gánh vác sao?
Câu hỏi vô tâm này của thái tử lại khiến Tất Túc lập tức bị làm khó.
Kỳ thực thái tử nói không sai, lúc Đại Hán mới lập, để rõ ràng chức trách tác chiến, triều đình phân chia chức quyền và vùng đất chiến đấu cho các quân đoàn khắp nơi Đại Hán. Trần Thăng cầm đầu quân Liêu Đông gánh vác Liêu Đông và chiến trận phía bắc, còn Tào Quốc Công Cát Hương gánh vác nhằm vào đánh trận toàn bộ vùng đất Mông Cổ.
Ban đầu, Liêu Đông có Kiến Châu Nữ chân, cho dù sau khi đánh bại Nỗ Nhĩ Cáp Xích còn có rất nhiều sức mạnh tàn dư, tiến đánh Liêu Đông, công huân nói là liên tục không ngừng, vẫn củng cố vị trí đệ nhất của quân Liêu Đông. Nhưng mà, ngày vui ngắn chẳng tày gang, bắt đầu từ mấy năm trước, Kiến châu nữ chân đã bị quét gần hết, cho dù vẫn tiến quân phía bắc cũng thường xuyên không đạt được chiến quả tốt đẹp nào.
Thắng lợi không có huy hoàng thì sẽ không có công huân, không có công huân thì khó mà tranh phong với các quân khác, rất nhanh Thẩm Dương liền rơi vào rắc rối, thậm chí có người ngấm ngầm oán giận quân Liêu Đông tiêu diệt quân địch quá tích cực hung hãn, thế nên diệt hết sạch địch rồi.
Oán giận thì oán giận, Đại Hán quân kỷ nghiêm khắc, giống như trò hề chơi tư nuôi dưỡng tự cướp của riền Minh như thể là tuyệt đối không được, phải nghĩ cách khác. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng mọi người liền nghĩ đến cách “mở rộng chiến đấu”. Từ Liêu Đông về tây chính là Mông Cổ, một đường này có rất nhiều bộ lạc Mông Cổ, mà bọn họ cũng coi như là quân địch của Đại Hán, chỉ cần đi quét sạch bọn họ cũng lập được chiến công.
Thế là bắt đầu từ mấy năm trước, Thẩm Dương liền thường xuyên bố trí hành động chinh phạt phía tây, từng nhánh bộ đội không ngừng được điều động tới chinh phạt vùng đất Mông Cổ, mang đến hoảng sợ cực lớn cho các bộ lạc Mông Cổ, đặc biệt là những bộ lạc định cư ở gần Liêu Đông, chẳng hạn như lần đó cả đòan cùng đi chinh phạt bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm.