Vệ Quốc Công nói đến sôi nổi trào dâng, khiến cho hoàng hậu cũng hơi hơi động lòng. Những năm gần đây, tuy rằng thiên hạ bình định, nhưng cuộc sống hoàng gia lại rất là đơn sơ đấy, lẽ ra vì đại nghiệp của hoàng thượng, nàng cũng vui lòng hy sinh một ít, tình nguyện qua một cuộc sống và khác với thân phận nhất quốc chi mẫu. Tuy nhiên, hiện tại tuổi của nàng dần dần cao rồi, đối với cuộc sống thường xuyên không được nhìn thấy phu quân mà nói thực ra trong lòng cũng có một chút bất mãn. Hơn nữa, hiện giờ người thân cũng đã trưởng thành, đa số cũng có danh hiệu thân vương và công chúa, cũng không lẽ nào vẫn tiếp tục chen chúc trong nhà dân?
Không riêng gì nàng, mà ngay cả trong lòng các phi thiếp khác của hoàng thượng thật ra cũng nghĩ như vậy, chỉ là không có người nào dám mạo hiểm đi nói với hoàng thượng và gánh lấy hậu quả sẽ bị chỉ trích của triều đình mà thôi, hiện giờ, vừa nghe thấy Nội các không ngờ đã thống nhất ý kiến muốn xây dựng cho hoàng gia một tòa hành cung, trong lòng các nàng đều có một cái cảm giác rất là vui mừng, đều cùng nhìn nhau.
Bọn hậu phi không phản đối niềm vui bất ngờ xảy ra này, cần phải đi lo lắng chỉ có một người thôi.
- Bệ hạ... Vậy... Ý của ngài thì sao?
Hoàng hậu có chút chần chừ đi nhìn hoàng thượng, trong lòng hơi có chút lo lắng hắn thật sự không đồng ý.
Hoàng thượng cười trả lời.- Nội các cũng đã đồng ý rồi, sau đó mới chạy đến chỗ ta đi trần tình, ta làm sao không đồng ý được? Nếu bọn họ đều nói tài chính quốc gia chịu đựng nổi, vậy hãy để cho bọn họ xây dựng đi. Các ngươi đã đi theo ta nhiều năm như vậy, thật vất vả mới lấy được thiên hạ, cũng không nên khiến cho mọi người suốt ngày chịu khổ theo ta?
- Tạ ơn... Tạ ơn bệ hạ! Hoàng hậu không kìm nổi bật cười, nhưng lập tức trở lại nghiêm túc.
- Chúng thần đáng phải đồng cam cộng khổ với bệ hạ, kính xin bệ hạ đừng nói ra những lời này nữa, miễn cho thiên hạ chê cười chúng thần đó...
Tiếp theo, nàng lại nghiêm túc nhìn đệ đệ của mình.- Vệ Quốc Công, mặc dù hành cung được xây dựng, nhưng không cần phải lãng phí quá đáng, phát động nhiều lao dịch như vậy, để tránh gây tổn đến tài lực quốc gia, khiến cho vạn dân bất an. Hoàng gia tuy rằng cần chỗ ở, nhưng cũng không cần làm cho thái quá và quá mức lãng phí...
Ở trong lòng hoàng hậu, nàng cảm thấy dù sao quốc triều long hưng không lâu, cho dù đã đến lúc nên xây dựng hành cung, vậy thì cố gắng chi ra ít một chút tiền cho thỏa đáng. Hơn nữa, cho dù khi xây dựng hành cung có đơn sơ một chút, gấp gáp một chút, nhưng dù sao cũng là cung, quy chế và tầm vóc cũng sẽ không nhỏ, so với hoàng gia vẫn ở tại nhà dân vẫn còn khí thế hơn rất nhiều, đã thỏa mãn được những điều cần thiết của hoàng gia hiện giờ rồi.
Vệ Quốc Công vội vàng đồng ý ngay, để cho tỷ tỷ được yên lòng.- Thần hiểu ý bệ hạ, xin bệ hạ yên lòng, chúng thần cũng không phải là người lỗ mãng, tuyệt đối sẽ không làm việc lung tung, cũng sẽ không lạm dụng sức dân. Lúc trước khi xây dựng công trình phòng ngự xung quanh kinh thành đã có chút thành tựu rồi, rất nhiều lăng bảo cũng đã xây dựng xong, không ít thợ thầy và công nhân đã rảnh rỗi, thần dự tính sau khi để cho bọn họ qua hết năm mới, điều động một nhóm người đi phụ giúp xây dựng hành cung, một bên giảm bớt lao động cần thiết. Ngoài ra, về tầm vóc hành cung, thần cũng đang gánh vác thương lượng với bọn kiến trúc sư phía dưới, kêu bọn họ nhanh chóng làm một bảng thiết kế vừa thể hiện ra khí thế hoàng gia, lại không đến mức hao phí quá lớn.
Mộc hoàng quý phi nghe đến khá thú vị, nhịn không được cười lên.- Vừa muốn khí phái lại không được hao phí quá lớn, các ngươi đòi hỏi cũng quá cao đó nha? Được rồi, chúng ta cũng không phải là người thích xa hoa lãng phí, các ngươi cố gắng tận tâm đi làm thì được rồi, không cần phải làm đến quá mức khí thế vĩ đại.
Vệ Quốc Công liên tục gật đầu.- Vâng, vâng... Thần đã hiểu.
Tuy rằng ở mặt ngoài y liên tục tán đồng, nhưng trong lòng của y thì không phải nghĩ như vậy. Hoàng hậu là tỷ tỷ của y, Hoàng thượng là tỷ phu của y, y đi xây dựng chỗ ở cho tỷ tỷ và tỷ phu, làm sao không tận tâm được chứ? Huống chi, hoàng thượng là vua của một nước, càng phải thể hiện ra khí phách của hoàng gia rồi, khi Thừa tướng và Nội các thông báo cho y biết quyết định này, cũng đã âm thầm dặn dò qua y phải tận tâm đi làm, không cần phải sợ hao tốn tiền bạc, mà sau khi có Nội các ở sau lưng làm đảm bảo này, trong lòng y sớm đã âm thầm quyết định rồi, nhất định phải xây dựng một chỗ ở thật tốt đẹp cho hoàng gia.
Hiện tại không nhất định phải chi ra rất nhiều tiền, nhưng trước tiên phải xây dựng một cái nền móng ra, và chừa ra một khoảng trống để sau này còn đi xây dựng thêm chỗ ở của hoàng gia Đại Hán.
Đúng lúc này, Mạnh huệ Phi hình như cũng nghĩ ra điều gì, vẻ mặt tò mò đi nhìn Vệ Quốc Công, nói.- Đúng rồi, trong tay các ngươi hình như có một số thợ giỏi người Tây Dương phải không? Trong bọn họ có người nào biết kiểu xây dựng của bên Tây Dương không? Ta nghe nói cung điện của người Tây Dương cũng khá thú vị, khi các ngươi xây dựng hành cung kêu bọn họ cũng tham chiếu theo một tí được không?
Vệ Quốc Công gật gật đầu, kiên nhẫn trả lời vấn đề của Mạnh Huệ Phi.- Huệ phi nương nương nói đúng, hiện tại khi chúng ta xây dựng lăng bảo, chúng ta có thuê rất nhiều thợ giỏi Tây Dương giàu kinh nghiệm, bên Tây Dương hiện tại thường xuyên chiến loạn, cho nên người như vậy rất nhiều. Những thợ Tây Dương cũng không phải chỉ biết xây dựng lăng bảo pháo đài thôi, trong đó còn có một số người còn tham dự xây dựng qua cung điện Tây Dương, cho nên vì tham khảo theo kinh nghiệm của bọn họ, khi thiết kế hành cung, thần sẽ đặc biệt triệu tập bọn họ đến đây để cố vấn. Nếu Hoàng thượng đồng ý mà nói, thần cảm thấy... Thần cảm thấy còn đi xây dựng được một số kiến trúc của Tây Dương, để thể hiện khí phách của triều đình. Hoàng gia chúng ta là thu gom tất cả, trăm biển đổ về một mối.
Hoàng hậu khen lên một tiếng, sau đó vẫn dặn dò tiếp.- Cái này hay đấy, tân triều nên có chút khí tượng vạn nước triều bái! Tuy nhiên, các ngươi nhất định phải cố gắng tiết kiệm đó, không cần phải xây dựng nhiều lắm, dù sao hoàng gia cũng có bấy nhiêu người như vậy thôi, toàn bộ đi vào ở cũng không cần đến bao nhiêu phòng...
Vệ Quốc Công liên tục gật đầu tán đồng.
Lúc này, Hoàng quý phi lại nhớ ra cái gì đó, nghiêm nghị nhắc nhở Vệ Quốc Công.- Đúng rồi, người Tây Dương cũng không phải không dùng được, tuy nhiên khi dùng cần phải cẩn thận một chút. Những người Tây Dương đó đa số là tin theo tôn giáo của bọn họ, bên trong thợ thầy nếu có người gây chuyện không chừng sẽ mượn cơ hội này đi truyền giáo, nên ngươi cũng phải cẩn thận một chút. Người được dùng, nhưng tôn giáo thì không được truyền!
Nói tới đây, Hoàng quý phi dùng giọng điệu nghiêm khắc hiếm thấy. Nàng thân là thủ lĩnh tôn giáo, rất là không thích các tôn giáo khác đi truyền giáo ở Đại Hán, nhất là tôn giáo ngoại di. Không riêng gì nàng coi trọng như thế, bọn quan viên tôn giáo tân Văn Hương Giáo từ trước đến giờ luôn rất là cảnh giác những người Tây Dương truyền giáo đó, tuy rằng bởi vì học giả Tây Dương, hiện giờ quan quân và thợ thủ công xem ra còn có trợ giúp rất lớn cho Đại Hán, bọn họ không được công khai đòi đuổi đi hoặc là giam cầm người Tây Dương ở Đại Hán, nhưng âm thầm phòng bị vẫn không ít, nhất là không cho phép tôn giáo Tây Dương truyền vào trong quân đội.