Cũng chính bởi vì tân triều coi quản chuyện tôn giáo nghiêm khắc như thế, cho nên tôn giáo Tây Dương vẫn tiến triển chậm trễ khi truyền giáo tại Trung Quốc, không ít thầy tu đều sinh lòng thương tiếc.
Vệ Quốc Công cẩn thận đi trả lời vấn đề của Hoàng quý phi.- Xin nương nương hãy yên tâm, lúc trước khi xây dựng công trình phòng ngự, chúng thần vẫn luôn cẩn thận coi trọng phòng bị xem có thầy tu Tây Dương nào nhằm muốn truyền giáo mà lẫn vào trong đám thợ thầy. Sau khi phát hiện có vài người, đều nghiêm trị rồi, hiện tại đám thợ thầy lưu lại, đa số đều là vì tiền lương của triều đình chúng ta chi ra mà lưu lại, cũng không còn hứng thú với công việc truyền giáo nữa. Kế tiếp chúng thần vẫn sẽ tiếp tục cẩn thận đi giám thị dùng tới bọn họ, tuyệt đối sẽ không để cho tôn giáo Tây Dương lan truyền ra ngoài.
Hoàng quý phi cũng yên tâm nói.- Như vậy cũng tốt. Hiện tại Tân triều sơ lập, rất nhiều chế độ vẫn chưa chuẩn bị hết, biên giới cũng là mở ra, bởi vậy thầy tu Tây Dương mới ùn ùn kéo đến, sớm muộn gì cũng phải nhanh chóng thu hồi lại đường đi vào Trung Quốc của thầy tu Tây Dương, khiến cho bọn họ hiểu được Trung Hoa không phải là một nơi mà bọn họ tùy tiện đặt chân đến được…
Hoàng thượng lúc này đột nhiên mở miệng nói.
- Thầy tu Tây Dương tất nhiên là phải phong kín, nhưng một mặt dựa vào phong kín là không được, nếu chuyện này làm đến quá nghiêm khắc, người Tây Dương đều không vào được, vậy thì sẽ trở thành cấm hải rồi. Trung Hoa muốn hậu thế sống yên, dựa vào chính là phải thu gom tất cả, học rộng khắp nơi học theo những điểm mạnh của người khác, nếu giống với tiền Minh cấm hải, chẳng phải là tự phong tỏa hai mắt, thì có ích lợi gì cho đất nước đây? Hơn nữa, trị quốc là dựa vào phải khiến cho trăm họ được an cư lạc nghiệp, ít nhất cũng phải có cơm áo ăn no, nếu dân chúng cơm áo sung túc, dĩ nhiên sẽ ngoan đạo triều đình ta, nếu muốn làm được khiến cho thiên hạ dân chúng cơm áo sung túc, cho dù cấm đi tôn giáo Tây Dương, những tôn giáo khác sẽ không lên làm phản sao?
Lời nói của hoàng thượng khi nói ra có chút nghiêm khắc, tuy nhiên mọi người đều hiểu được đây không phải là nhắm vào lời nói của Hoàng quý phi, mà là gián tiếp đi dạy bảo các hoàng tử, cho nên không có ai dám chen vào nói chuyện.
Thái tử liên tục gật đầu.- Nhi thần đã hiểu. Thầy giáo cũng đã nói qua, trị quốc quan trọng nhất là trị dân, chỉ cần dân chúng cơm áo không lo, dĩ nhiên sẽ thật thà hiểu rõ lễ tiết, trong lòng cũng hiểu biết giáo hóa của triều đình.
Hoàng thượng gật gật đầu.- Lời này có đạo lý, thầy giáo này cũng không tệ, hiếm thấy người không cổ hủ.
- Ài, khẩn trương ăn cơm đi, cứ mãi nói chuyện, đồ ăn đều nguội hết rồi. Hoàng hậu mắt thấy mọi người đã hàn huyên thật lâu, bèn thúc giục bọn họ trước tiên ăn xong gia yến lại tính sau.
Rất nhanh, bữa gia yến trong điện Dưỡng Tâm này đã ăn xong rồi, sau khi cả nhà Vệ Quốc Công và cả nhà hoàng gia cùng nhau thưởng thức một lát cảnh đêm trong hoàng cung, thì cáo từ rời khỏi. Thế tử Từ Hạ Trình vốn là người hầu của thái tử, theo lý phải đi theo hầu hạ thái tử, tuy nhiên bởi vì là ngày tết, cũng đã được hoàng gia thả trở về rồi, chuẩn bị sau khi qua hết tết sẽ cùng với thái tử và phụ thân đi đến ngoài kinh thành thăm dò địa hình.
Dựa theo phép tắc là nhà bọn họ dĩ nhiên không được ngủ lại trong cung, tuy nhiên cả nhà Vệ Quốc Công cũng không có thẳng thừng rời cung trở về nhà, Vệ Quốc Công trước tiên là đi đến bên Nội các dò xét thăm dò tình hình, sau khi xác định Nội các đã nghỉ ngơi rồi, đa số Các thần cũng đã về nhà rồi, hơn nữa Thừa tướng cũng không có để lại công việc gì cho y hết, Vệ Quốc Công mới dẫn theo vợ con của mình cùng nhau về nhà.
Sau khi diệt sạch tiền Minh, rất nhiều trạch viện phủ đệ cao cấp của hoàng thân trong kinh thành đều bị tân triều tịch thu, mà trong đó có rất nhiều dinh thự đã được hoàng thượng ban lại cho các vị đại thần đi dùng, lúc đầu mọi người nhìn thấy nơi ở của gia đình hoàng thượng đơn sơ như vậy, đều cảm thấy ngượng ngùng khi vào trong các phủ đệ này, nhưng đều bị hoàng thượng lấy lý do "Triều đình của ta quyết không khắt khe đại thần" bắt ép mọi người dời vào ở trong các dinh thự này. Thân là một trong các quý tộc cao nhất của tân triều, cả nhà Vệ Quốc Công tự nhiên cũng được phân chia ra một tòa dinh thự của hoàng thân tiền triều, quy cách và bày trí đều vô cùng to lớn.
Không nói không được, Nội các nóng lòng như vậy muốn xây dựng một tòa hành cung cho hoàng thượng, chỉ sợ cũng là bởi vì có chút áy náy, cảm thấy bản thân những đại thần này thì ở tốt như vậy, mà hoàng gia lại ở đến đơn sơ như thế, thật sự có chút áy náy.
Sau khi cả nhà Vệ Quốc Công rời khỏi, hoàng gia cũng vui vẻ hòa thuận tán gẫu việc nhà với nhau trong chốc lát, sau đó hoàng thượng gọi thái tử vào thư phòng hoàng gia là phòng Tây Ấm trong cung Càn Thanh, hình như có một số việc phải dặn dò.
Vừa bị hoàng thượng kêu vào đây, phải một mình đối mặt với phụ hoàng, trong lòng của thái tử đột nhiên nảy sinh ra một tí không yên, bởi vì vẻ mặt của phụ hoàng trở nên hết sức nghiêm túc, cũng không thấy cái vẻ thoải mái hiền hòa như trong bữa gia yến vừa rồi.
Y có chút khẩn trương hỏi.- Phụ hoàng, xin hỏi... Xin hỏi có chuyện gì mà triệu kiến nhi thần một mình vậy?
- Con cảm thấy, ngày hôm qua con ở trong cuộc họp biểu hiện như thế nào? Sau khi im lặng một lát, hoàng thượng đột nhiên hỏi thái tử.- Có thu hoạch được cái gì không?
Hoá ra rốt cục là muốn thử mình a... Sau khi nghe được lời nói của phụ hoàng, thái tử ngược lại nhẹ nhàng thở ra.
Khi nó dự thính hội nghị quốc sự, đã nghĩ đến sau cuộc họp phụ hoàng nhất định sẽ đi thử mình xem đã học được kinh nghiệm gì, phụ hoàng chỉ là kéo dài tới hôm nay mới đi hỏi thôi.
Nó vội vàng cúi đầu xuống, đem suy nghĩ trước đó trong lòng mình đều nói ra hết.- Bẩm thưa phụ hoàng, nhi thần có rất nhiều cảm tưởng. Trên giấy học được cuối cùng cũng có hạn, nhi thần lần đầu tiên sau khi dự thính hội nghị quốc sự, mới phát hiện không ngờ quốc sự lại khó phân phức tạp như thế... Ví như chuyện chinh phạt Nhật Bổn này, lại có rất nhiều điều cần phải đi suy xét, cần triệu tập quần thần, trước tiên đều phải xác định lại tất cả các chuyện trên xuống dưới. Phụ hoàng thật sự là làm việc vất vả rồi.
Hoàng thượng không tiếng động gật gật đầu.- Binh giả, quốc gia đại sự, khi động binh chính là long trời lở đất, từ trên xuống dưới còn không biết phải phí bao nhiêu tài lực vật lực, dĩ nhiên phải cẩn thận đi làm, khâu nào cũng không được sơ sẩy. Các chuyện quốc sự khác dĩ nhiên cũng là như thế, bất kể là dân chính hay là tài chính, đều có liên lụy sâu xa với nhau, đâu phải như nhìn qua đơn giản như vậy. Cho nên, con nhìn nhiều thì học nhiều, phải đem những chuyện nên biết đều phải nắm rõ hết, như vậy mới không bị người khác lừa gạt, tự mình coi sóc tốt quốc sự.
Thái tử gật gật đầu.- Nhi thần hiểu rõ. Nhi thần đã lấy được phụ lục kỷ yếu hội nghị và bản ghi chép của Huỳnh Dương Bá, nhi thần lúc này nhất định sẽ xem lại nghiên cứu tỉ mỉ thêm, nhanh chóng nắm rõ chiến sự Nhật Bổn, như vậy cũng tiện cho nhi thần sau khi đi đến Cao Ly cai quản công việc.