Nó là thái tử một nước, hy vọng nhất chính là cuộc sống an khang của mỗi một bá tính, quốc thái dân an, nhưng mà Công tướng nơi đó lại lấy đòi hỏi của nước nhà làm lý do, ban bố điều lệnh không biết tình người, mà nó lại cảm thấy cữu cữu nơi đó cũng có lý lẽ.
Đây… rốt cuộc như thế nào mới tốt?
- Đạo trị quốc, phức tạp khó phân. Thái tử điện hạ, quả thật làm khó con rồi! Nhìn thái tử có chút mê man rối rắm, Công tướng cũng có chút thông cảm thở dài.
- Tánh tình của cữu cữu con biết rõ, không tranh quyền thế, tuyệt không phải người thích hại kẻ khác. Nhưng… Sự đời này khó phân, đôi khi con cũng chỉ đành hạ tâm sắc đá để làm một số quyết định không còn cách nào a!
- Cữu cữu… không làm như vậy không được sao? Thái tử khàm giọng.- Con đây…
- Ừ! Không làm như vậy không được. Công tướng thẳng thừng gật đầu.- Thái tử chớ nên quên. Triều ta lấy công thương lập quốc, cũng chính bởi vì có công thương thu vào, triều đình ta đối với thuế khóa nông dân mới thu nhẹ như vậy, triệu tập lao dịch cũng ít như vậy. Nếu như bởi vì một chút việc riêng liền buông bỏ, thiên hạ này chịu nguy hại ngược lại càng nặng hơn. Ta trước kia không nghĩ thông lý lẽ này, nhưng trên chức Công tướng làm lâu rồi, không nghĩ thông cũng đã nghĩ thông rồi. Có một số việc chính là nâng tay bất đắc dĩ nhưng không làm không được, đây chính là một việc.
Thái tử sa vào bên trong suy tư.
- Nhiều năm như vậy, ta cũng gần như suy nghĩ rõ nhiều rồi. Trị quốc dĩ nhiên phải dựa vào nhân nghĩa. Nhưng nhân nghĩa có tiểu nhân nghĩa cũng có đại nhân nghĩa. Vì một hai người liền phá hủy đại sự chính là tiểu nhân nghĩa, vì thiên hạ suy nghĩ chính là đại nhân nghĩa. Công tướng tiếp tục chậm rãi mà nói.- Nghĩ hết mọi cách đảm bảo công nghiệp, phát triển công nghiệp.khiến cho càng nhiều người hơn có cơm ăn, có áo mặc, đấy chính là đại nhân nghĩa. Vì điều này làm chút sự tình trái lương tâm cũng được. Ta phải làm.
Trị quốc phải cân nhắc, đôi khi còn phải làm ra quyết định trái cả lương tâm? Thậm chí còn phải làm thương tổn đến một số người. Làm cậu, gã muốn đem đạo lý này nói cho cháu ngoại mình nghe, gã tin tưởng với thông tuệ của thái tử, là đủ hiểu được đạo lý này.
Một lúc lâu sau, thái tử ngẩng đầu lên hỏi.- Vậy... Vậy vẫn tiếp tục như thế sao? Vẫn không cho công nhân về quê?
Công tướng lắc lắc đầu.- Thế thì không đến mức như vậy, cho dù là ta cũng làm không ra loại chuyện này. Việc này được giải quyết theo hai cách, đầu tiên là không ngừng đi cải tiến máy móc và công nghệ, khiến cho sự cố tai nạn lao động từ từ giảm xuống, khiến cho các công nhân rũ bỏ được tâm trạng sợ hãi. Vả lại từng bước nâng cao tiền lương của công nhân, khiến cho bọn họ luyến tiếc không muốn rời khỏi. Về phần cách khác nữa... Trôi qua vài năm, đất đai thiên hạ đa số có chủ rồi, cho dù muốn mua đất cũng không phải dễ dàng như vậy, khi đó bãi bỏ lệnh cấm, cũng sẽ không có tổn hại gì đến quốc triều, cho nên... Hiện tại kéo được lệnh cấm vài năm thì cứ kéo thêm lệnh cấm vài năm đi.
- Thì ra là thế... Thái tử thở dài ra một hơi, cuối cùng thoải mái thở ra một tí.
Hai cái cách giải quyết này, đại khái là kết quả của các trọng thần cùng nhau thương nghị ra, phụ hoàng cũng nhất định cho phép rồi. Tân triều cũng không áp chế thôn tính đất đai, hoá ra ngoại trừ nâng đỡ một sức mạnh đi giữ cân bằng với quý tộc ra, còn có suy xét như vậy.
Những thứ cần đến mình đi học tập rất nhiều, cũng không biết học xong những việc gì.
- Nếu trong lòng thái tử vẫn còn băn khoăn mà nói... Vậy bên thần làm chút thay đổi. Mắt thấy thái tử còn đang do dự, Công tướng làm ra một ít nhượng bộ.- Lỗ hổng lệnh cấm không mở được, không được để cho ông ta và con ông ta thẳng thừng về quê làm nông, tuy nhiên điều bọn họ đến làm công tại phủ Hà Gian, việc này cũng nói qua được...
- Không, không cần, cảm ơn cậu!
Thái tử đã im lặng một lúc sau, đột nhiên tự mình cũng thở dài, nói.- Quốc sự phức tạp, cũng không được chỉ mỗi mình cháu đi làm người tốt.
Công tướng dường như cũng trút được gánh nặng.- Thái tử nghĩ như vậy là tốt nhất.
Bầu trời mùa đông, chiếu sáng lên đại địa nhưng lại không mang đến hơi ấm bao nhiêu, ở vùng quê rộng lớn, cây cỏ khô vàng giống như tấm thảm bày ra trên mặt đất, kéo dài đến nơi xa trên ngọn núi mới dứt.
Trong ngọn gió hiu hiu còn mang theo hơi lạnh, một con hương hoẵng màu xám ở trên mặt cỏ tự ý đi lại, tìm kiếm thức ăn đủ để no bụng.
Mùa đông còn chưa có trôi qua, nó nhất định phải giảm bớt hoạt động, nắm chặt thời gian.
Đúng lúc này, nó cảm giác được có chút gì đó dị thường, sau đó ngẩng đầu lên, thấy phương xa có một đám sinh vật quái mô quái dạng, có một số là hai chân có một số là bốn cái chân, đang lẳng lặng đi quan sát nó. Mà sinh vật hai chân này, trong tay đang cầm một cây ống sắt có hình thù kỳ quái đang nhắm ngay vào nó.
Nó không biết vật này là cái gì, nhưng bản năng khiến nó cảm nhận được nguy hiểm, nó lập tức quyết định chạy đi.
Nhưng mà, ngay trong nháy mắt này, trên ống sắt hình thù kỳ quái kia đột nhiên toát ra sương khói màu trắng.
- Phanh! Phanh! Kèm theo tiếng gầm rú gần như đồng thời vang lên, lực đánh thật lớn đánh bay nguyên con hương hoẵng, cuối cùng thê thảm rơi xuống trên mặt đất, sau khi nó ngập ngừng một lúc, chậm rãi mà tắt thở.
Nỗi đau khổ của nó không có người nào đi để ý, tử vong của nó ngược lại khiến cho bọn thợ săn nhỏ này có cảm giác hưng phấn khó nói lên lời.
Có mấy người thiếu niên mặc áo lông đồng thời cưỡi ngựa vọt tới hướng con hương hoẵng ngã chết.
Ở thời xưa, mọi người khi săn thú đều dùng cung tiễn, mà sau khi tân triều thành lập, hàng loạt súng kíp chảy vào dân gian, vì thế đám thợ săn từ từ đều sử dụng súng kíp để tiến hành săn thú rồi. Tuy nhiên bọn thiếu niên này cũng không phải thật sự là thợ săn chuyên nghiệp, bọn họ chỉ là thừa cơ hội chạy đến tìm niềm vui săn thú mà thôi —— tuy nhiên chính là bởi vì như thế, hưng phấn của bọn họ còn mạnh hơn rất nhiều so với thợ săn chuyên nghiệp.
Mấy con ngựa vọt tới bên cạnh thi thể hương hoẵng ngã chết, sau đó xoay người xuống ngựa.
Một thiếu niên cao nhất thân thủ vô cùng lanh lẹ, dẫn đầu cướp được thi thể hương hoẵng, sau đó hưng phấn mà giơ lên, là ta bắn được đó, là ta bắn được đó!
Những thiếu niên khác lúc này cũng chạy tới, sau đó cũng đi giành xem con hoẵng, có một vài người cũng nói là mình bắn được đó.
Bọn họ một bên tranh chấp chưa xong, một bên cầm lấy con hoẵng một lần nữa cưỡi ngựa vọt về nơi vừa mới chạy tới. Những thiếu niên này ngày thường đều phải ở trong nhà, cho nên thật ra coi chuyện này thành một loại trò chơi, chơi hoài không biết mệt.
Thái tử ở phía xa nhìn thấy bọn tùy tùng này, trong lòng cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Một đám người cầm súng đi ức hiếp một con hoẵng còn cao hứng phấn chấn như vậy làm cái gì…
Vì không muốn hoàng tử chỉ biết đến học hành, khiến cho thân thể gầy yếu, hoàng thượng luôn khích lệ các hoàng tử dùng các loại phương thức đi rèn luyện cho thân thể khỏe mạnh, cho nên không riêng gì Tề vương Triệu Hổ, ngay cả bản thân thái tử cũng luyện được một tay bắn súng. Mà bởi vì Đại Hán dùng vũ lực lập nghiệp, nên bọn người tùy tùng thiếu niên bên cạnh nó, mỗi người từ nhỏ cũng quen với thuật bắn súng.