Mang theo ý tưởng như vậy, nó hao tốn cố gắng thật lớn để mình khắc phục sợ hãi tự phát trong lòng, đứng thẳng sống lưng.
Lúc này, trước ánh mắt vạn quân, Kỷ quốc Công Nguyên soái Trần Thăng cúi người thật sâu.- Thái tử điện hạ, lữ thứ ba quân Liêu Đông đã chỉnh đốn xong, mời thái tử điện hạ kiểm duyệt!
- Nguyên soái vất vả rồi. Thái tử đỡ Nguyên soái dậy, sau đó gã ngẩng đầu nhìn về phía các tướng sĩ đang sẵn sàng đón địch.
Gã muốn nói gì đó với những tướng sĩ này, nhưng nhất thời cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, cái gì cũng không nói nên lời.
- Các vị tướng sĩ, vất vả rồi! Đại Hán vì các vị mà cảm thấy vinh quang! Nó xưa nay vốn tự xưng là sáng tạo nhanh nhẹn, sau khi nghẹn trong chốc lát lại chỉ nói ra được những lời bình thản không có gì lạ này.
Nhưng mà động viên này đủ để những tướng sĩ bên cạnh nó nghe rõ ràng mừng rỡ như điên, bọn họ theo nghiêm lệnh của quân quan không hành lễ, cuối cùng chỉ dùng tiếng hoan hô lớn để hồi kính thái tử.- Tạ thái tử điện hạ!
Đám binh lính ở xa vốn dĩ nghe không rõ lời thái tử nói, nhưng lúc binh lính bên cạnh thái tử hô hào, bọn họ cũng cùng hô theo, giống như là sóng dâng cuộn trào. Tiếng hô “Tạ Thái tử điện hạ!” ầm ĩ liên tiếp, lại lần nữa vang tận lên mây.
Cùng với Nguyên soái, thái tử đi dọc theo quân trận, tuần duyệt quân trận của binh lính, mỗi khi đi qua một quân trận, đều sẽ có quân quan lữ thứ ba giới thiệu quân trận này là đội nào trong lữ với nó, cùng với chiến tích anh hùng cánh bộ đội này từng có, mà mỗi lần nó đều sẽ hơi chậm bước chân lại, kiên nhẫn nhìn đội ngũ và trang bị của các binh lính, nếu không phải vì thời giờ duyệt binh có hạn, nó còn muốn nghỉ chân một chút, cùng nói chuyện với những binh lính này.
Nhưng dù sao thời gian có hạn, nó chỉ đành cưỡi ngựa xem hoa, vừa thưởng thức vũ khí được lau chùi sáng bóng, ngựa chiến ý vô cùng cao, vừa chậm rãi đi về phía trước.
Quân trận mấy nghìn người nhìn qua rất dài, dường như kéo dài đến tận chân trời, nhưng rốt cục vẫn là có điểm cuối. Thái tử trong đám quân quan theo dẫn dắt của Trần Thăng, cuối cùng đi được đến phía cuối.
Ở đây cũng lập một quân trận, nhưng kết cấu của quân trận này rất kỳ quái, từ dấu hiệu trên quân phục mà nói, vừa có doanh trưởng đoàn trưởng cao cấp, lại có quân quan cấp thấp bình thường, thậm chí còn có binh lính hỗn tạp trong đó. Mà lữ trưởng tiền nhiệm lữ thứ ba Triệu Tùng cũng rõ ràng là người cuối cùng, cũng thân mặc quân phục mới tinh đứng trong hàng ngũ, ngang nhiên vững vàng.
Quân đội Đại Hán chú ý nhất kỷ luật và cấp bậc, thông thường sẽ không xuất hiện đội ngũ phúc tạp như này, nhưng hôm nay bày ra như này là có nguyên nhân của nó, những người này đều là tướng sĩ lập được công gần nhất, hôm nay sẽ do thái tử đích thân thụ huân chương cho bọn họ, là bước cuối cùng của kiểm duyệt.
Thái tử dừng bước chân, đi đến trước quân trận.
Lại gần nó đầu tiên là một sĩ binh, sĩ binh này thân hình vô cùng nhỏ gầy, hơn nữa thoạt nhìn vô cùng trẻ, chiều cao của y tương đương với Thái tử, hơn nữa làn da ngăm đen, trên tay cũng đầy những nốt chai thô ráp sần sùi. Khi thái tử đi đến bên y, tuy y miễn cưỡng đứng thẳng lên nhưng thân thể lại hơi lay động, rõ ràng kích động đến cực điểm, giống như còn chưa quen trở thành tiêu điểm giữa ánh nhìn của toàn quân vậy.
Người lính thoạt nhìn qua có vẻ yếu đuối này, lại là lập được công trạng đặc biệt, sẽ được mình thụ huân sao? Có nhầm không vậy? Trong lòng thái tử xẹt qua một tia nghi hoặc.
- Vị này là Liễu Tiểu Xuyên của doanh hai mươi lăm đoàn thứ tám, hai tháng trước y và các huynh đệ trong liên đội cùng đến bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm quét sạch tàn phỉ Mông Cổ, trong quá trình truy kích, y và các huynh đệ cùng bộ đội tan ra, hơn nữa những người khác hoặc là bị lạnh mà bị thương hoặc là bị thương khác, kết quả y đơn thương độc mã cầm súng tự đào hầm trú đóng, giữ trận địa suốt hai ngày hai đêm trong vòng vây của tàn phỉ, cứu được sinh mạng các huynh đệ. Sau khi trở về, trong lữ bình thưởng công huân, cuối cùng quyết định đề khen ngợi lòng dũng cảm của y, cấp cho y huân chương hoa hướng dương nhất đẳng, đồng thời thăng chức lên làm đội trưởng.
Thái tử biết, trong quân Đại Hán, hoa huân chương hoa hướng dương là làm từ sắt, chia thành ba cấp, chuyên dùng để cấp cho đội trưởng bậc thấp và đám binh lính chuyên chém giết ở tiền tuyến, dùng để khen ngợi công trạng đặc biệt tác chiến dũng cảm.
Huân chương hoa hướng dương nhất đẳng là đẳng cấp cao nhất, không dễ gì trao tặng. Lần này sau khi trong lữ của y thảo luận quyết định trao tặng cho y, hấy được y dũng cảm tác chiến thế nào, những khó khăn đã khắc phục lại gian nguy cỡ nào.
Thật lợi hại! Hoài nghi vốn có trong lòng thái tử lập tức bị quét sạch, trong lòng tràn đầy kính phục đối với người lính này.
- Liêu... Liêu đội trưởng, quả nhiên là thiếu niên anh hùng! Liều chết chiến đấu, bảo vệ chiến hữu, đổ máu đổ mồ hôi vì nước.
Thái tử nhìn vị lính này, từ đáy lòng phát ra lời khen ngợi.- Hãy tiếp tục cố gắng!
Nó vừa nói, người bên cạnh vừa cầm một khay dâng lên, bên trên có một huân chương hình hoa hướng dương bằng sắt sáng bóng.
Nhưng mà, được thái tử khích lệ như thế, người lính này lại không thể hiện bao nhiêu kích động, ngược lại run rẩy càng thêm mạnh, giống như tự cảm thấy mình không xứng với vinh hạnh đặc biệt lớn như thế này.
- Thái tử điện hạ, ta... ta lúc đó không có nghĩ nhiều như thế, chỉ nghĩ không để huynh đệ rơi vào tay bọn người Mông Cổ... Không hề nghĩ đến cái gì khác. Y không dám nhìn thái tử, rõ ràng là vô cùng bất an.- Lúc lạnh nhất, mệt nhất, ta cũng... ta cũng từng muốn chạy hoặc là đầu hàng, từng nghĩ cứ thế mà thôi vậy... nhưng khi nghĩ tới sau khi đầu hàng, các huynh đệ sẽ bị bọn chúng hại chết, cho nên, cho nên cuối cùng vẫn là cắn răng chịu đựng! Cuối cùng, cuối cùng ta cảm thấy mình đã không chịu được nữa, nếu... nếu... lại bị vây công một ngày, ta... ta nói không chừng sẽ chạy...
Y vừa nói, vừa nghẹn ngào.
- Liêu Tiểu Xuyên, ngươi đang nói cái gì? Những lời bộc bạch này của y, không chỉ là thái tử nghe xong vô cùng kinh hãi, đến quân quan bên cạnh cũng thốt nhiên biến sắc.- Trước mặt thái tử, ngươi nói những lời này làm gì!
Đối với quan quân mà nói, cấp huân chương cho y là quyết định trong lữ, cho dù có thích hợp hay không, tóm lại chỉ cần quyết định rồi thì chính là thích hợp, nhưng y ở trước mặt thái tử lại vạch trần mình như thế, nói mình không xứng với huân chương thế này, đây chẳng phải là làm mất mặt cả lữ sao?
Mà những người chờ đợi thụ huân khác cũng ùn ùn xôn xao lên, bọn họ không ngờ lại có người vào lúc này lại nói rằng mình từng muốn trốn chạy, không xứng thụ huân với thái tử.
- Ta đầu tiên là không muốn nói, ta cũng muốn cứ thế mà mang vinh dự về quê đợi nhận đất... Theo lời nói giận dữ của thượng cấp, Liêu Tiểu Xuyên khóc thành tiếng.- Nhưng... trong lòng ta quả thực sợ hãi, sợ lừa ông trời! Hoàng thượng mang đến thái binh cho thiên hạ, để cả nhà ta có cơm ăn, đây là ân tình trời biển, hiện giờ thái tử điện hạ lại đích thân đến thụ huân cho mọi người... ta, ta không lừa dối lương tâm được, để ý tốt của thái tử điện hạ dính bẩn, cũng để huân chương của những người khác dính bẩn! Ta nghĩ một ngày rồi, vốn dĩ muốn giấu đi, những liệu có lừa dối được lòng mình. Hiện giờ ta cuối cùng cũng lớn mật, tùy xử lý ta thế nào, ta cũng không oán trách một câu! Thái tử điện hạ, ta... ta xin lỗi người! Xin lỗi hoàn