Phó sứ Trương Đạo Ngạn cũng đã đầy mặt ngưng trọng.- Đại nhân, một khi đã như vậy, chúng ta phải mau chóng làm chút chuẩn bị mới đúng. Thật ra không đi đề phòng người khác không được. Lý Hồn lão già này, năm xưa chính là một tên quốc quân khát máu tàn bạo, đối với chúng ta chưa chắc có bao nhiêu lòng biết ơn.
Thi Cao Nghệ thở phào một hơi.- Lời nói của phó sứ, rất hợp ý ta. Hiện giờ, chúng ta đúng là đã đến lúc nguy cấp rồi, không làm sẵn chút phòng bị không được.
Mắt thấy lời nói của đại sứ bao hàm thâm ý như vậy, những người khác đều ngơ ngác nhìn nhau.
- Xin đại nhân chỉ bảo cho!
- Thật ra triều đình của chúng ta sở dĩ ở Cao Ly lấy được nhiều quyền lợi như thế, nhất là vì Đại Hán ta quân uy hiển hách, ép tới người Cao Ly trong lòng run sợ; thứ hai cũng là bởi vì chúng ta có công ủng lập, quốc chủ không trả ân không được. Đại sứ chậm rãi mà cầm lên chén trà, uống xong một miệng trà, nói tiếp.- Hiện giờ quốc chủ Cao Ly này càng ngày càng kỳ cục rồi, xem ra chúng ta phải nghĩ cách làm khác. Nếu mang ơn ủng lập một lần không đủ, thì chúng ta sẽ làm tiếp lần hai...
Làm tiếp lần hai ủng lập? Mọi người hình như đều đã hiểu rõ cái gì rồi.
Mấy ngày qua, trong đại sứ quán vẫn luôn có nhân vật dị thường ra vào, có một số còn là tôn thất trong Lý gia, tuy rằng bọn họ qua lại đều là lén lút, rất ít khi lộ diện trước mặt người khác, nhưng mọi người trong âm thầm cũng đều đã có chút đoán được, hiện giờ đại sứ lại nói rõ ra, nên mọi người cũng không mấy bất ngờ. Đặc biệt phó sứ Trương Đạo Ngạn và mấy vị quan viên sứ quán quan trọng khác, bởi vì bọn họ là người đi tham dự thực tế, cho nên càng thêm bình tĩnh hơn.
Doanh trưởng Mạnh Chí Cao thấp giọng hỏi.- Ý của đại nhân... Chính là muốn nghĩ cách nào phế bỏ Lý Hồn sao?
So với vừa rồi cái hùng mãnh kia, hiện tại y lại có chút khẩn trương.
Theo ý của đại sứ, không khác là chuyện muốn cưỡng ép Cao Ly đi phế lập quốc quân rồi, gã cũng không sợ hãi người Cao Ly, chủ yếu là lo lắng trong nước không có cách nhìn chung thôi.
Thi Cao Nghệ khí định thần khoát khoát tay.- Đây không được cho là phế lập. Quốc chủ tuổi đã già, mọi người đều biết lại là một người mù, ông ta làm được bao nhiêu công việc đây? Sợ là đã sớm lực bất tòng tâm rồi... Hơn nữa, dưới gối ông ta không có con nối dõi, cho nên đáng ở trong tôn thất tìm một đứa con trai đến thừa kế dòng dõi, đây đều là chuyện đương nhiên rồi, chẳng lẽ có cái gì không đúng sao?
Không phế lập, mà là ở trong tôn thất khác tìm đứa bé đến làm con nuôi của quốc chủ? Mọi người rốt cuộc hiểu được kế sách của đại sứ, vì thế đều xì xào bàn tán.
Sau khi bọn họ thảo luận trong chốc lát, đều rất đồng ý kế sách này của đại sứ —— hiện tại Lý Hồn đã trở nên càng ngày càng khó đi khống chế, nên đổi một quốc chủ mới thôi; mà dùng cách cưỡng ép nhét cho ông ta một đứa con nuôi, lại ngăn chặn được miệng mồm của mọi người.
Lý Hồn ở trong nước cũng không được lòng người lắm, năm xưa đã gây ra tai họa và rắc rối khá lớn, chỉ cần sứ đoàn để cho chuyện này tốt đẹp chút, tạo nên biến thành sự thật, người Cao Ly cũng nói không được gì rồi.
Lúc này, có một vị quan viên sứ quán đặt câu hỏi.- Kiếm một con nuôi cho ông ta, vậy quyền triều chính không phải vẫn còn nắm giữ ở trong tay của ông ta sao? Cho dù ông ta tuổi đã già rồi, chờ ông ta chết đi lại không biết phải chờ đến bao lâu nữa... Chỉ sợ không kịp rồi!
Phó sứ Trương Đạo Ngạn lập tức trả lời ngay.- Việc này không cần lo lắng. Con nuôi tuổi còn nhỏ, nhưng vẫn còn có cha đấy. Đến lúc đó chỉ cần lập xong con nuôi, chúng ta khiến cho Lý Hồn dưỡng bệnh trong cung—— Chỉ cần ông ta đi dưỡng bệnh, vậy chuyện triều chính còn cần đến ông ta đi quan tâm sao? Dĩ nhiên có cha ruột của đứa con nuôi đến thay thế nhiếp chính rồi...
Lúc này, bọn quan viên không có tham dự đến trong kế sách này mới hiểu được, chỉ sợ đại sứ cũng sớm đã dự tính được tình hình như hiện tại rồi, hơn nữa còn suy xét khá chu đáo, có lẽ cũng đã tuyển chọn xong con nuôi rồi.
Nghĩ biết được, trong tôn thất Cao Ly nhất định là có người đã bàn bạc xong với đại sứ rồi, kêu Đại sứ đưa y hoặc là con y nâng lên vương vị, sau đó bán càng nhiều quyền lợi cho bên Đại Hán.
Thực lực Cao Ly hiện giờ đến mức độ nghiêng sụt rồi, trong tôn thất còn có một số người vẫn đang nhìn chằm chằm vào vương vị này, rất nhiều người trong lòng đều âm thầm thổn thức.
- Đại nhân suy nghĩ sâu xa chu đáo quá, hạ quan khâm phục! Vừa rồi tên quan viên không có lời gì nói nữa, nên hơi hơi cúi người.
Thi Cao Nghệ lại thở dài, sau đó nở nụ cười gượng.- Ai, thân ở dị quốc, đưa mắt xung quanh đều là ngoại bang man di vốn không quen biết, không lo lắng nhiều là không được đâu! Ta tuy rằng muốn một lần nữa ủng lập, nhưng vẫn muốn từ từ đi lập kế sách đấy, miễn sao đừng khiến cho triều đình cảm thấy bất mãn, tuy nhiên, hiện tại... Ta ngẫm nghĩ lại một chút, vẫn là sớm một chút làm xong chuyện này đi là hay hơn, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Mạnh Chí Cao dựa vào lời nói của đại sứ, dũng khí càng thêm tăng lên, còn giơ tay lên, làm ra một động tác chặt đầu, nói.
- Vậy... vậy hay là hiện tại làm ngay đi? Đêm dài lắm mộng, người Cao Ly nói không chừng trong lúc nào đó thì đã làm sẵn phòng bị rồi, dứt khoát trong mấy ngày nay phát động đi, trước tiên đem nhốt quốc chủ Cao Ly xong nói sau!
Đại Hán đóng quân ở kinh thành Cao Ly không nhiều lắm, tổng cộng hai doanh khoảng một ngàn sáu bảy trăm người, bởi vì thường xuyên có người phải đi ra ngoài các đảo Cao Ly tuần tra hoặc là trấn áp loạn dân, cho nên người vận dụng lại càng ít hơn, chỉ có hơn một ngàn người thôi, mà trong những người này chọn ra người biết cầm ngay lấy đao thương lên trên chiến trường lại càng ít hơn —— mà số lượng vệ sĩ triều đình Cao Ly cắm ở xung quanh cung đình thì không chỉ con số này đâu, mà quân binh trú đóng ở Hán Thành lại càng nhiều hơn nữa.
Tuy nhiên, Mạnh Chí Cao lại hoàn toàn không thèm quan tâm đến số người và trong hoàn cảnh tốt xấu như thế nào, cũng không sợ người Cao Ly chống cự lại. Đây là một dũng sĩ đã nhiều năm vẫn chém giết trên chiến trường, trên chiến trường y so tài qua với bộ đội tinh nhuệ nhất của Mãn Châu, còn đối với binh lính Cao Ly, sau khi y đến Cao Ly cũng đã từng chứng kiến qua, nên y hoàn toàn không có đem bọn họ để vào trong mắt.
Ngoài dự liệu của y là, đại sứ liên tục xua tay, bác bỏ đề nghị của y.- Không, không được, Mạnh doanh trưởng, việc này không nên quá gấp gáp. Việc này tuy rằng phải nắm chặt thời giờ đi xử lý, nhưng càng nhanh lại càng không gấp được. Sứ quán này của chúng ta, người Cao Ly đang nhìn chằm chằm, nếu trong gấp gáp có hành động gì, bọn họ khẳng định sẽ cảnh giác, quốc chủ Cao Ly mặc dù là một người mù, nhưng dù sao vẫn là người có chút đầu óc. Chúng ta hãy tính trước rồi làm sau, sửa soạn một vài thứ xong mới đi ra tay. Hơn nữa, chuyện lớn như vậy, không báo cáo trước cho trong nước biết là không được, chúng ta còn phải viết thư báo về nước, cho phía trên biết được kế sách của chúng ta.