- Không nặng chút sao đánh động con được.
Hoàng thượng vẫn cứ khẽ mỉm cười như cũ nói.
- Con dám nói rằng, ban nãy khi Hổ ca nhi nói bản thân mình không muốn đọc sách mà muốn đi làm lính, muốn mang binh đánh trận làm đại tướng, trong lòng con không có do dự chút nào? Đừng có phủ nhận với ta, ta nhìn ra được.
...
Thái tử thật không ngờ, một chút chần chừ của mình trong nháy mắt ấy đều bị phụ thân nhận ra được.
Đúng vậy, lúc em trai ruột của cậu, Triệu Hổ nói mình muốn đi học võ, đến khi trưởng thành muốn đi mang binh đánh trận, cầm binh một phương, trong lòng thái tử quả thật có hơi hơi chần chờ, và ngầm hy vọng phụ hoàng cự tuyệt đề nghị của em mình đi.
Nó sợ hãi đệ đệ sẽ trở thành uy hiếp cho mình.
Giáo huấn của triều Minh khi trước quá lớn, hơn nữa bởi vì là tiền triều cho nên rất nhiều bí mật trong cung khi ấy đều rơi vào trong tay của tân triều. Do đó chuyện xưa thời tiền Minh đã trở thành đối tượng trọng điểm được các thầy dạy của thái tử nhắc đến khi giảng thuật quốc sử. Đủ loại chấp chính thất sách và bí mật đều đem ra nói rõ với thái tử, điều đó làm cho thái tử dù còn trẻ tuổi cũng đã rất hiểu biết về chuyện của triều trước.
Cho dù là người thiên tính nhân hậu như thái tử, trong lòng nó trong một khắc nào đó cũng không khỏi nghĩ đến chuyện cũ khi Minh Thành Tổ Chu Lệ của triều tiền Minh cầm binh một phương, rồi sau đó nhân cơ hội đoạt giang sơn của cháu nội Kiến Văn đế.
Khi nghe thấy phụ hoàng chấp nhận thỉnh của của Tề vương Triệu Hổ, tận sâu trong thâm tâm của thái tử đã nhịn không được mà thắt chặt rất nhiều.
Phiên vương tạo phản vào thời tiền Minh cũng không phải chỉ có mỗi Yến vương Tĩnh Nan, Hán Vương, Ninh Vương, An Hóa Vương vân vân cũng đều từng khởi binh tai họa thiên hạ. Minh Thành Tổ trước kia trói buộc các phiên vương nghiêm mật như thế vậy mà vẫn còn thường có phiên vương tạo phản, để cho phiên vương lãnh binh làm sao cam đoan họ không gây loạn đây? Nó vô cùng không hiểu phụ thân tại sao phải làm như thế.
Tuy nhiên, tuy rằng lòng có sầu lo, nhưng thái tử không muốn đi hoài nghi huynh đệ, càng không muốn nói xấu các đệ đệ của mình trước mặt phụ thân. Hơn nữa, hiện tại bọn đệ đệ còn nhỏ, nói loại chuyện ấy vào lúc này cũng thật là quá sớm, cho nên nó liền đem nghi ngờ và bất an nhẫn nhịn ở trong lòng, cũng không có ý lộ ra cho phụ thân biết.
Cậu nào biết rằng, sau khi thờ ơ lạnh nhạt quan sát xong, phụ hoàng của nó không ngờ lại sớm đã phát hiện sự bất an mà nó cố sức che dấu, còn nói toạc nó ra.
Thái tử muốn phủ nhận, nhưng phụ hoàng đã nhận ra, hơn nữa còn nói không cần phủ nhận, cho nên nó cũng không dám phủ nhận, chỉ đành há miệng thở dốc rồi cuối cùng cái gì cũng nói không nên lời.
- Ta hiểu được lòng dạ của con, cũng sẽ không trách tội con. Con là thái tử, nghĩ như vậy không có gì đáng trách.
Hoàng thượng vỗ vỗ bờ vai của thái tử, ra hiệu cho nó đừng khẩn trương.
- Nhưng triều đình của ta lập nghiệp từ chuyện binh đao, Tề vương muốn học theo phụ thân là ta đây, muốn tòng quân đền nợ nước, phần tâm tư ấy chẳng lẽ không đúng sao? Không để cho bọn họ đền nợ nước, chẳng lẽ nuôi dưỡng trong kinh thành thì tốt sao? Đây chẳng phải là nuôi một đống rác rưởi giống như tiền Minh ư? So với làm rác rưởi, ta lại càng muốn làm cho toàn bộ bọn họ đều là nhân tài. Muốn đánh trận liền đi đánh trận, quốc gia thiếu nhân tài, trong tôn thất xuất hiện nhân tài là chuyện tốt, sợ cái gì? Cứ mãi nghĩ chuyện bảo vệ giang sơn lại sợ hãi cái này kiêng kị cái kia, làm cho người trong thiên hạ đều câm như hến vạn mã hý vang lừng, vậy có gì thú vị!
- Nhi thần... Nhi thần cũng không có ý đó….
Thái tử vội vàng biện bạch cho bản thân mình.
- Hổ ca nhi muốn đi học võ, nhi thần vẫn rất ủng hộ.
- Tính tình của con ta cũng biết đến, đối với các đệ đệ, con tuyệt đối không là lòng hãm hại, ta chỉ là nói cho rõ ràng mọi chuyện mà thôi, con không cần bận tâm.
Hoàng thượng khẽ thở dài nói.
- Các đệ đệ của con nếu như có ai muốn đi đánh giặc, cống hiến sức lực cho đất nước thì ta cũng sẽ không ngăn cản. Bất quá, ta càng sẽ không để cho con phải khó xử, để cho bọn họ cầm binh một phương, trở thành đại tướng trấn thủ biên cương, chuyện này con an tâm. Vết xe đổ của triều tiền Minh, triều đình ta tuyệt đối sẽ không noi theo. Thời của ta là như thế, mà thời của con cũng nhất định phải là như thế, hiểu chưa?
Thái tử rốt cuộc hiểu được, ý của phụ hoàng chính là phân rõ ràng hai việc. Khiến cho tôn thất bao gồm cả thân vương được tòng quân đánh giặc, thỏa mãn nguyện vọng đền đáp quốc gia của bọn họ. Về phương diện khác lại không cho phép bọn họ trở thành đại tướng quân thống soái một phương, càng sẽ không cát cứ một phương làm phiên trấn, để tránh chuyện phát sinh lòng dạ ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, âm mưu phản loạn triều đình.
Không có công lớn thì phiên vương không được phép chức vị cha truyền con nối, nhưng lại cho phép phiên vương thông qua cách tòng quân đánh giặc lập quân cho quốc gia, sau khi có được công lao thì sẽ được truyền chức lại cho con mình. Loại biện pháp này tuy rằng đều không phải là hoàn mỹ, nhưng ít nhất kích thích các tôn thất có động lực hăng hái tiến về phía trước, miễn cho bọn họ chỉ biết ngồi không an hưởng phú quý.
- Triều đình của ta khác với triều đình thời tiền Minh, thậm chí cũng không giống thời tiền Hán. Triều đình của ta phải không ngừng khuếch trương, mở rộng thêm bao nhiêu, đánh chiếm được bao nhiêu đất đai mở rộng biên giới liền đánh chiếm thêm từng ấy, tất nhiên là cần toàn thể trên dưới phải hăng hái một lòng, giữ đám người chỉ biết an hưởng phú quý lại để làm cái gì? Nếu có kẻ nào muốn làm rác rưởi, vậy thì cho dù kẻ đó có thuộc về hoàng gia đi chăng nữa cũng phải ăn đòn!
Hoàng thượng hơi có chút cảm thán nói, sau đó hắn một lần nữa hỏi tới thái tử.
- Con à, con có biết nhà của chúng ta đoạt được thiên hạ là dựa vào cái gì hay không?
- Đương nhiên là nhờ là phụ hoàng cương nghị chất phác, anh minh thần võ.
Thái tử thốt ra.
- Nếu không có phụ hoàng anh minh kì tài thì nhà ta sao lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, sau đó cướp lấy thiên hạ được?
- Con nói như vậy cũng thật có chút đạo lý... Càng ngày càng biết nói a tiểu tử!
Phụ hoàng lại cười to ra tiếng, vỗ vỗ đầu của thái tử nói.
- Nhưng cương nghị chất phác tuy rằng tốt lắm, nhưng trong thiên hạ người cương nghị chất phác lại không biết có bao nhiêu, chẳng lẽ chỉ dựa vào cương nghị chất phác là cướp lấy được thiên hạ hay sao?
- Này…
Thái tử hơi hơi có chút nghi ngờ.
- Dĩ nhiên là do vận khí của phụ hoàng, người khác không cách nào học được.
- Khí vận cái gì, bậy bạ! Lúc tổ tiên của nhà chúng ta lăn lộn ở Từ Châu, ai nhìn ra có số mệnh nào? Sau khi phụ hoàng của con chiếm được thiên hạ, mỗi người đều nói nơi Từ Châu ấy có được long khí, đó chẳng phải là quá nực cười hay sao?
Đối với cách nói ấy hoàng hường hoàn toàn không cho là đúng.
- Cái thứ gọi là số mệnh kia, nói ra toàn là gạt người thôi! Mà những thứ gạt người như thế, nói với người khác cũng thì thôi, ở nhà còn nói mấy thứ này, là có ý gì? Lừa mình dối người sao?
Thái tử có chút khó khăn rồi. Lúc trước khi đi học, cậu đều nghe lão sư nói rằng hết thảy thiên tử đều có long khí, số mệnh mỗi người cũng khác nhau. Cậu không hiểu vì sao đối với thứ như số mệnh phụ hoàng lại có thái độ như thế, tuy nhiên cậu cũng biết, số mệnh quả thật là một thứ vô căn cứ.
- … Từ Châu chúng ta binh mạnh pháo tốt, thiên hạ không người dám đối địch.
Sau một lúc do dự, thái tử rốt cục dùng thái độ thẳng thắn mà trả lời.
- Đúng vậy, binh mạnh pháo tốt, đó mới là căn nguyên khiến nhà chúng ta chiếm được thiên hạ!
Hoàng đế rốt cục cũng lộ ra tươi cười, có vẻ hết sức hài lòng với câu trả lời của thái tử.
- Binh mạnh là vì ta bỏ được luyện binh, bỏ được cấp lương bổng cho bọn họ, cũng bỏ được việc khiến họ trải qua những ngày sống có địa vị, cho nên bọn họ nguyện ý cống hiến sức lực cho ta. Luyện binh dựa vào chính là tổ chức, lấy quân lương dày rộng để binh sĩ đi theo, lấy kỉ cương để kinh sợ kẻ gây rối, còn phải giỏi về việc bồi dưỡng những tướng lĩnh có khả năng, buông tay làm cho bọn họ tác chiến. Mà triều tiền Minh thì sao? Loại nào đều không làm được, cho nên bọn họ chỉ trơ mắt nhìn thiên hạ vỡ nát! Về phàn đám người Mãn Châu kia thì tuy rằng quân kỷ nghiêm minh, tiến thoái như một nhưng mà bọn họ cũng có một chỗ yếu kém… Binh khí bọn họ không bằng chúng ta, đại bác của chúng ta dùng tốt hơn bọn họ, đánh tan trận thế của bọn họ, làm bọn họ tan vỡ. Cho nên cho dù bọn họ có dũng mãnh gan dạ đến cỡ nào, cũng chỉ đành trở thành oan hồn dưới đao của binh lính Từ Châu chúng ta. Do đó, chỉ cần quân lính của chúng ta mạnh mẽ hơn quốc gia khác, đại bác của chúng ta lợi hại hơn so với quốc gia khác vậy thì Đại Hán đã mọi việc đều thuận lợi, tung hoành thiên hạ.
Sau khi ngừng lại một chút, hắn tiếp tục dạy thái tử:
- Muốn binh lính mạnh mẽ cần nhờ vào nghiêm mật của pháp luật, cũng dựa vào thưởng phạt phân minh. Muốn đại bác lợi hại thì khó hơn, phải kể tới tính toán, phải máy móc, còn phải cần vận khí nữa, nhưng loại nào cũng đều không thiếu được nhân tài.