Thái độ tin tưởng chân thật của phụ hoàng, khiến cho thái tử hiểu được đây là mệnh lệnh nhất định phải thi hành theo, y đã im lặng một lát sau, cuối cùng hạ quyết tâm.- Một khi đã như vậy, nhi thần nhất định không phụ lòng tin của phụ hoàng!
Hoàng đế thả lỏng tay ra, hiển nhiên hết sức vui mừng.- Được! Phải xuất ra cái can đảm như vậy mới đúng! Con phải kế thừa giang sơn, là phải luôn đi thể nghiệm thử loại cảm giác một lời mà quyết định này, nước Cao Ly sẽ lấy ra cho con luyện tập trước, hy vọng con luyện được thật tốt.
Trải qua sau khi do dự và chần chừ giây lát, thái tử vẫn chịu tiếp nhận trọng trách mới mà phụ hoàng giao ra. Phụ thân nói đến thực nhẹ nhàng, giống như hắn đã đem Cao Ly một quốc gia này ra làm món đồ chơi giao cho mình, tùy ý cho mình tự đi sắp xếp, nhưng thái tử lại không có cảm thấy thoải mái như thế.
Trọng trách chủ yếu của nó là tổng trấn hậu phương khi đại quân chinh Nhật, đảm bảo cho bọn họ thuận lợi tiến hành viễn chinh, mà khiến cho nước Cao Ly ổn định là trọng trách rất trọng yếu của nó, một chút cũng không được khinh thường, mà nó phải hạn chế nhất định cần phải dựa vào chính mình làm ra quyết định cho sứ đoàn và triều đình Cao Ly khi có tranh chấp, và duy trì ổn định tại Cao Ly, việc này quả thật là một trọng trách gian khổ.
Tuy nhiên, nó tự tin rằng có tin tưởng của phụ hoàng, vậy là nó làm được hết.
Nhìn thấy bộ dạng ngưng trọng và tự tin của thái tử, hoàng đế không khỏi nhớ tới bộ dạng năm xưa của mình, khi đó hắn cũng là ở cái tuổi này đi tung hoành thiên hạ, hắn tạo dựng thời thế ở Từ Châu, cũng là từng chút một đi tích lũy của cải và thế lực của mình, cuối cùng giành được thiên hạ.
Hai mươi năm trôi qua, hiện giờ hắn đã trở thành cộng chủ của thiên hạ, mà con hắn đã trưởng thành, đi lập nên thiên địa của mình rồi. Hắn có chút không nỡ cũng có lo âu, nhưng nhiều hơn nữa chính là phấn chấn.
- Con trai, mã đáo thành công, sớm ngày trở về! Mang theo loại cảm xúc không tiêu tan được, trong nháy mắt hắn dứt bỏ đi cái nghiêm túc của đế vương, lấy giọng điệu thuần túy của phụ thân đi nói chuyện với con mình.
Lời nói khi chia tay của phụ tử họ, kết thúc bằng một câu tràn đầy mong đợi như vậy, thái tử quỳ xuống tạ ơn từ biệt phụ hoàng, sau đó xúc động xoay người, mang theo tùy tùng và bọn sứ thần mà triều đình phân chia cho nó bước lên hành trình.
- Cung tiễn thái tử, thái tử điện hạ mã đáo thành công! Khi thái tử xuất phát, quần thần đều khom mình thi lễ, cung tiễn thái tử lên đường.
Khi đoàn xe của thái tử rời khỏi, hoàng thượng vẫn đứng ở chỗ cũ thật lâu, nhìn bọn họ từ trong tầm mắt của mình từng chút một nhỏ đi, cho đến cuối cùng biến mất.
Mắt thấy hoàng thượng còn đang trầm tư, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh tiến tới bên cạnh của hắn, thấp giọng trấn an.
- Bệ hạ không cần phải lo lắng, thái tử thông minh, nhất định vì nước phân ưu.
Gã ở trong văn võ đại thần địa vị tối cao, cho nên gã làm như vậy không đánh chỉ trích.- Hơn nữa, thái tử nhân ái, lại biết nhìn người, do thái tử đi xử lý, tuyệt đối sẽ không khiến cho Cao Ly oán trách triều đình.
Gã là biết được nội tình tranh cãi của triều đình Cao Ly và sứ đoàn, và cũng đồng ý hoàng thượng khiến cho thái tử tự mình quyết định xử trí Cao Ly. Theo gã, thực lực của tập đoàn võ huân tân triều đời thứ nhất thực sự quá hùng mạnh rồi, thái tử là người kế vị của đất nước, nếu như không có sửa soạn mà tùy tiện tham dự đến trong quốc chính mà nói, rất có khả năng sẽ phải bị cản trở trùng trùng, dẫn đến chỉ sợ sẽ sinh ra bất mãn với tập đoàn võ huân, bất lợi cho tương lai tân triều.
Mà dùng các loại phương pháp tổng trấn Cao Ly, thái tử từ từ đi đào tạo một tập đoàn cố vấn tham nghị quen thuộc với mình, và đề bạt một đám quan quân võ huân mới, cũng mượn được chuyện này đi làm quen với sự vụ quân chính, vì bản thân mình chính thức xâm nhập vào quốc chính đánh một nền tảng tốt.
Hoàng đế lắc lắc đầu nói.- Đừng cứ mãi nói chuyện dễ nghe. Trên đời nào có người sinh ra là đã biết? Còn không phải đều là từng chút một đi rèn luyện ra được, lần đi này ta cũng không trông cậy vào nó làm được tốt đẹp đến mấy, đạt được tiêu chuẩn bình thường là được rồi. Nếu tiêu chuẩn bình thường cũng đạt không được, vậy thật là làm cho người ta thất vọng quá... Thừa tướng, bên ngươi dạo này bận tâm một chút, sau đó viết cho ta một bản điều trần phương lược, đem ý kiến xử lý của Nội các đối với chuyện tranh chấp bên Cao Ly viết ra cho ta. Nếu bên thái tử thật sự không làm xong, ta còn phải làm phiền các ngươi đi thu dọn cục diện rối rắm.
- Bất cứ việc gì cũng phòng trước vô hại, mới là lẽ phải, thần hiểu được. Thừa tướng cũng hơi hơi cung kính khom người, tỏ vẻ mình đã lĩnh mệnh.- Tuy nhiên thần tin tưởng thái tử, cũng tin rằng những điều trần này là không cần dùng.
- Nếu như vậy là tốt rồi.
Đoàn xe của thái tử đã ở phía xa nơi đường chân trời trở thành một điểm đen mịt mờ rồi, hoàng đế chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh lam được ánh sáng mặt trời chiếu rọi.
- Thiên hạ, còn có bao nhiêu việc đang chờ nó đi học!
Cảm than giữa quân thần, là không có cách nào truyền đạt đến trong lòng của thái tử, nhưng nó dường như cảm nhận được cái gì đó, từ lúc ngồi vào xe ngựa, vẫn ngồi ngay ngắn ở trong xe, không nói được một lời.
Nhưng mà, người ngồi bên nó thì không phải như thế.
Thiếu niên còn nhỏ hơn mấy tuổi so với thái tử, từ khi ngồi vào xe ngựa, y cũng không có cảm thấy vinh hạnh đặc biệt cảm ơn thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ) đối với chuyện mình được hưởng thụ và ngồi chung kiệu xe với thái tử, ngược lại luôn tò mò đi ngắm nhìn chung quanh, khi thì ghé vào cửa kính xe ngắm nhìn phong cảnh thôn dã phía xa, khi thì ở trên nệm lót nhích tới nhích lui, giống như tinh lực làm sao cũng dùng không hết vậy.
Y chính là Trịnh Sâm. Sau khi hai người nói chuyện riêng với nhau, thái tử quả nhiên làm theo lời hứa, khi chọn lựa nhân viên tùy tùng bên cạnh mình, sẽ đem Trịnh Sâm đặt vào trong danh sách, ngoại trừ Trịnh Sâm ra, nó chỉ chọn lựa hai người hầu thiếu niên bên cạnh.
Có một số người hầu thiếu niên đối với bọn họ được hưởng thụ vinh hạnh đặc biệt này cực kỳ không ngừng hâm mộ, trong lòng cũng hy vọng đi theo thái tử ra ngoài tuần tra, nở mày nở mặt được khoe khoáng một chuyến, cũng có một số người hầu thiếu niên thì âm thầm may mắn rằng mình không có được thái tử lựa chọn, miễn khỏi chịu cực chịu khổ khi lên đường.
Trịnh Sâm rất vui mừng khi thái tử làm như vậy, sau khi chiếm được thái tử chỉ tên, y lập tức liền chuẩn bị xong hành trang cho mình, sau đó viết một lá thư nóng bỏng cho cha mẹ của mình, nói cho họ biết rằng mình không có phụ lòng kỳ vọng của họ, đã cùng thái tử chung đụng đến vô cùng thân mật, hơn nữa chiếm được thái tử trọng dụng.
Tuy nhiên, bởi vì lúc trước thái tử có nhắc nhở, nên y cũng không có đem mục đích thật sự của việc này tiết lộ một chữ cho cha mẹ.