Tuy rằng thái tử chỉ thuận miệng đi nói, nhưng Trịnh Sâm lại nhíu này lại.- Thành Công? Cái này thật là dễ nghe nha? ! Trịnh Thành Công, Trịnh Thành Công... Ừ, thật sự rất tốt, điện hạ, hay là dùng cái này làm tự cho ta đi, Thành Công, Thành Công! Ta được thái tử điện hạ ban tự rồi!
Một bên vừa nói, một bên nó hưng phấn mà hoa chân múa tay vui sướng, tâm tính thiếu niên biểu lộ không bỏ sót.
Vất vả suy nghĩ cho ngươi, có ngụ ý như vậy ngươi lại không thích, thuận miệng đi nói một câu ngươi lại đồng ý, trong đầu ngươi đều là cái gì không, thô tục như vậy cũng thích, người ta không biết khi thấy ta biểu cái tự này cho ngươi, còn tưởng rằng ta không có học thức nữa... Trong lòng thái tử có chút nổi giận.
Tuy nhiên nhìn thấy bạn bè vui mừng như vậy, nó rất nhanh cũng vui vẻ lên.- Được rồi, sau này tự của ngươi sẽ kêu là Thành Công. Trịnh Thành Công, chuyện của ta và ngươi, sẽ mã đáo thành công.
Thiếu niên vừa mới được biểu tự này nắm chắt quả đấm.- Ừ, mã đáo thành công!
Đêm tối từ từ biến mất đi, ánh ban mai sáng sớm dần dần giáng lâm nhân gian, phóng mắt nhìn lại, mặt biển và bầu trời màu xám mênh mông vô bờ kết làm một thể, chỉ có nơi chân trời xa nhất mới nhìn thấy được mặt trời mới mọc lộ ra một góc nho nhỏ.
Nhưng rất nhanh, ánh sáng bình minh màu vàng từ từ chiếu rọi lan tràn trên bầu trời, giống như cuộc so tài của nước thép từ trong lò cao trút xuống, cũng như, rất nhanh là tô hồng cả bầu trời. Một lát sau, mặt trời đỏ bay lên, ánh sáng bắn ra bốn phía, biển mây tua tủa nhiều màu, rực rỡ như gấm vóc. Sóng biển dao động không ngừng, trong biển mây màu sắc rực rỡ lúc ẩn lúc hiện, thay đổi trong nháy mắt, giống như trang sức đồ án dệt trên gấm vậy.
- Cổ nhân thường nói 'Lực bất tòng tâm" hiện giờ ta rốt cuộc hiểu được là có ý gì rồi! Thái tử vẫn đứng ở trên boong thuyền thưởng thức cảnh mặt trời mọc trên biển, không kìm nổi cảm thán.
Sau khi rời khỏi kinh thành, nó liền mang theo tùy tùng của mình và thần tùy tùng đi đến cảng Thiên Tân, sau đó ở cảng Thiên Tân lên tàu chiến hạm hải quân, bước lên chuyến đi tuần tra của mình. Dọc theo đường đi nó có rất nhiều chuyện phải xử trí, hơn nữa luôn có chút say tàu, cho nên mấy ngày trước đều đến nửa khuya mới ngủ được, buổi sáng cũng bỏ lỡ cơ hội xem mặt trời mọc, sau khi trải qua vài ngày xóc nảy trên biển, thái tử rốt cục thích ứng với cuộc sống trên biển này, không hề say tàu nữa, cho nên cũng có tâm tư đi xem mặt trời mọc.
Ở trên biển nhìn mặt trời mọc, luôn sẽ cảm thụ được rộng rãi của trời đất, cùng với nhỏ bé của con người, chẳng sợ thân là thái tử một nước, gã cũng không nhịn được có loại cảm giác lực bất tòng tâm đó.
Trong thiên hạ, trừ phi là vương thổ, bến bờ lãnh thổ, trừ phi là vương thần, nhưng biển khơi không bờ rộng lớn như thế, vua của duy nhất một nước thật sự sở hữu hết sao? Nó đã học qua địa lý cùng với thầy tu, cho nên nó đối với "thiên hạ" rốt cuộc rộng lớn khoảng bao nhiêu, có một khái niệm vô cùng rõ ràng, mà không phải giống như cổ nhân lờ mờ trong mơ vậy.
Tuy nhiên, cái nghi vấn này, có lẽ đến cuối cùng cả đời này nó đều không tìm được giải đáp.
Nhưng nó cũng biết, chính như phụ hoàng đã nói như vậy, một thế hệ đi làm tốt chuyện của một thế hệ là đủ rồi.
- Chỉ cần nhà ta đời đời dốc lòng đi xây dựng đất nước, vì nước khuếch trương, vẫn sẽ có một ngày, tất cả hải dương trong thiên hạ đều được quân hạm Đại Hán ta đặt chân đến, tất cả quốc gia đều phải khâm phục trước thực lực quốc gia Đại Hán. Hướng của Long kỳ, chính là biên cương Đại Hán! Mang theo suy nghĩ như vậy, tinh thần của nó trở nên sôi nổi, ngẩng đầu nhìn cột buồm Long Kỳ tung bay lên trên.
Sau khi sáng lập hải quân Đại Hán, trải qua nội bộ một phen tranh luận chọn lọc, kiểu dáng quân kỳ cuối cùng đã chọn lựa lấy đáy màu xanh dương rồng cuộn màu vàng, đáy màu xanh dương tượng trưng cho hải dương, mà rồng vàng giương nanh múa vuốt chiếm giữ chung quanh, dĩ nhiên là dấu hiệu của hải quân Đại Hán.
Mỗi ngày quân kỳ trên cột buồm đều được chà lau, cho nên bây giờ đang đón gió tung bay chiếu sáng lấp lánh trong lúc mặt trời mới mọc, mà dưới quân kỳ còn lại là từng mảnh buồm lớn màu trắng, đang căng ra trong gió biển, là động lực vô tận cho nó đặt chân lên chiếc chiến hạm này.
Mà những chiếc chiến hạm bên cạnh nó này, từng chiếc từng chiếc thể tích hơi chút nhỏ hơn một tí, nhưng trên chiến hạm vẫn như cũ chở đầy nhiều khẩu cự pháo đang căng buồm, chúng nó hợp thành một cánh hạm đội lớn trên biển, xu thế hướng về phía trước khó bề đỡ nổi.
Hạm đội này cũng dựa theo kế sách vạch sẵn tụ họp lại ở cảng Thiên Tân, sau khi từ trong hội nghị quốc vụ lấy được chỉ thị xong, các quân quan bộ phận tham nghị quân chính hải quân lập tức trắng đêm không ngớt đi chế định ra kế sách, sau đó kết nối với các hạm đội, tập kết lực lượng vận dụng được của bọn họ trên mặt biển.
Hạm đội này chính là lực lượng tinh nhuệ hạm đội Phương Bắc, ngày bình vẫn luôn tuần tra giữa Bột Hải và Hoàng Hải, cho nên bị điều tới tập kết tại cảng Thiên Tân, thuận tiện vận chuyển thái tử đi tới Triều Tiên, mà bọn họ vẫn chỉ là dự định một bộ phận hạm đội hộ tống cần có trong công phạt Nhật Bổn mà thôi.
Đợi đến khi cả hạm đội dựa theo kế sách tụ họp tại cảng Phủ Sơn, khi xuất phát đi Nhật Bổn, vậy phiến hải dương này, là hạm đội tụ họp lại khổng lồ nhất từ trước tới nay, cũng không phá vỡ được.
Ít nhất ở Đông Á, còn không có bất kỳ lực lượng nào trên biển chống lại được hạm đội này, cho dù bọn họ cộng lại cũng không chống cự lại.
Ngay khi thái tử đứng ở trên boong thuyền nhìn ánh sáng mặt trời, trong đầu cảm nghĩ hết bài này đến bài khác, bất thình lình phía sau của nó vang lên vài tiếng bước chân. Nó cắt đứt suy nghĩ của mình trong đầu, xoay người qua nhìn sang.
Quả nhiên, người tới có ba người, người đi trước chính là một thiếu niên, y là người hầu Trịnh Sâm, hai người đi theo phía sau thì không phải là hạng người nhỏ, một người là Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng, quan tổng thống lĩnh lục quân của lần tác chiến chinh Nhật này, một người còn lại là Nguyên soái hải quân Đại Hán, hạm đội Tư lệnh phía bắc, quan Lang Gia hầu Thái Đức Tổng tư lệnh hải quân của lần tác chiến chinh Nhật này.
Vì ngắm mặt trời mọc, nên hôm nay thái tử mới dậy sớm như thế, tuy nhiên vì không muốn quấy rầy hai vị quan quân lục hải quân quan trọng này, cho nên nó có dặn dò qua người hầu của mình khi bọn họ tỉnh mới được đi thông báo cho bọn họ biết, tuy nhiên hai vị sĩ quan cao cấp này đều là quân nhân chuyên nghiệp kinh nghiệm binh nghiệp, cho nên đều dậy khá sớm, vì thế khi thái tử vẫn chưa ngắm đến thỏa mãn, Trịnh Sâm cũng đã dẫn hai người bọn họ đi tới rồi.
Khi đi đến trước mặt thái tử, hai vị thống soái quân đội này cung kính cúi người đi thi lễ với thái tử.- Thần xin bái kiến thái tử điện hạ!
Thái tử thản nhiên xua tay.- Hai vị miễn lễ.
Nó lại quay đầu đi, cuối cùng lưu luyến nhìn thoáng qua phía xa ánh mặt trời đã từ đỏ thẫm biến thành vàng óng ánh, sau đó một lần nữa quay lại, nghiêm túc nhìn hai vị đại tướng.- Về việc chinh phạt lần này, ta có một số việc muốn thỉnh giáo hai vị, kính xin hai vị vui lòng chỉ giáo.