Ở trước mắt bao người, Kỷ Quốc Công, Nguyên soái Trần Thằng chậm rãi giơ tay lên, sau đó phất tay thật mạnh.
- Nã pháo! Một gã quan quân đã sớm ở nơi xa đang quan sát cử động của gã lập tức hô to.
Bọn pháo binh sớm đã nghiêm trận đợi lệnh lập tức bắt đầu điểm lửa.
- Oanh! Oanh!
Từng tiếng sấm rền đinh tai điếc óc, hù dọa hải âu trên biển, cũng thay mặt toàn bộ quan viên văn võ Liêu Đông, nhiệt liệt hoan nghênh đối với thái tử giá lâm.
Theo tiếng ngạc đệm gầm rú của pháo mừng, Tùng Sơn hiệu không nhanh không chậm tiếp tục tiến lên, cuối cùng rốt cuộc ngừng lại ở trên cầu tàu.
Tiếp đó, trên boong của con thuyền thả xuống thang dây chế bằng gỗ thật dài.
Trần nguyên soái không nhanh không chậm đi tới bên thang dây, sau đó bước lên thang.
- Lý đại nhân, có muốn cùng đi lên hay không? Mắt thấy Lý Tĩnh Tư vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, Ninh Trạch Quang cười hỏi Lý tuần phủ.
- Không… không cần. Lý Tĩnh Tư giật mình một cái, liên tục vội vàng tỏ vẻ chối từ.- Nguyên soái đi trước nghênh đón thì được rồi, ta ở bên dưới cung nghênh thái tử điện hạ và Nguyên soái.
Ông ta nghĩ rằng, Trần nguyên soái và hoàng gia giao tình thân thiết, thái tử điện hạ rất có khả năng sẽ mang theo một ít lời nhắn nhủ của hoàng thượng tới đây, nếu khi đó mình ở bên cạnh nhìn, chẳng phải là rước lấy chướng mắt của thái tử điện hạ và Nguyên soái sao?
- Đại nhân thật phải gọi là có đức độ. Tại hạ đa tạ rồi. Ninh Trạch Quang như có thâm ý cười tạ ơn, sau đó cùng đi theo Nguyên soái lên thang.
Nguyên soái dậm bước vô cùng có lực, hơn nữa vẻ mặt không có thay đổi gì, giống như đi ở trên đất bằng, Ninh Trạch Quang thì khá nhanh nhẹn, y cố ý nhanh bước chân, đuổi tới sau lưng Nguyên soái.
- Nguyên soái, Lý tuần phủ coi như người hiểu chuyện, chỉ cần có ông ta ở đây về sau cuộc sống của mọi người sẽ không có khó qua nổi như vậy. Ở sau bên cạnh Nguyên soái y nhỏ giọng nói.- Cái này Nguyên soái cũng yên tâm được rồi.
- Có gì phải yên lòng hay không yên lòng. Bước chân của Nguyên soái cũng không có chậm lại, vẫn từng bậc tiến lên phía trước.- Triều đình nếu như thật muốn tính toán truy cứu, cần gì phải tới hiện giờ mới bắt đầu bày bố tỉnh? Cần gì phải chậm trễ như vậy?
- Ý của Nguyên soái… chẳng lẽ là triều đình cũng không để tâm truy cứu mọi người sao? Ninh Trạch Quang giật mình kinh hãi.- Đó… đó vì sao…
Y muốn hỏi Nguyên soái tại sao muốn mình ăn nói khép nép với Lý Tĩnh Tư như vậy, nhưng cảm thấy nói nữa thật quá thất lễ, cho nên vẫn là nhịn xuống.
- Chúng ta không ăn nói khép nép một chút, làm sao khiến bên dưới cảm thấy sợ hãi, lại làm sao khiến mọi người tôn trọng uy quyền của triều đình?
Gã nào biết, Nguyên soái thật giống như nhìn xuyên lòng dạ của y, liền nở ngay nụ cười lạnh.- Hôm nay khó có được quan lớn quân trú đóng Thẩm Dương và Tuần phủ đều ở đây, ngươi biểu hiện một phen như vậy, bọn họ sơ lược cũng biết uy nghiêm triều đình cũng không phải nói giỡn mà thôi.
- Hóa ra… hóa ra là như vậy… Ninh Trạch Quang trước tiên là ngẩn ra, rốt cuộc bừng tỉnh đại ngộ, kế tiếp, y lại có chút không đáng vì thượng ty.- Nguyên soái…. Ngài, ngài là thân phận bậc này, làm sao đến nỗi như vậy?
- Ta là thân phận gì? Ta là Kỷ Quốc Công của Đại Hán, là Nguyên soái của toàn quân! Trả lời của Nguyên soái vẫn là hết sức đơn giản, bước chân cũng không có dừng lại.- Ta cầm tước phong và bổng lộc cao nhất của triều đình, không suy nghĩ vì Đại Hán, chẳng lẽ còn phải chờ đợi người khác tới nghĩ giúp ta sao?
- Nguyên soái là thật sự tính toán về sau phải nghiêm khắc xử trí rồi sao? Ninh Trạch Quang đã hiểu dụng ý của Nguyên soái.
- Bọn họ ăn mấy năm, cũng nên ăn đủ rồi. Nguyên soái bước lên bậc thang làm bằng gỗ cuối cùng.- Bọn lão huynh đệ đi theo ta vào sinh ra tử nhiều năm, thiên hạ tân triều đánh ra, bọn họ cũng là công thần, không để cho bọn họ cầm chút vốn liếng về nhà, không để cho bọn họ có chốn đi về tốt, ta làm sao nhẫn tâm được? Nhưng ăn mấy năm nay, cũng hẳn đủ rồi, nếu không thu tay lại, tới lúc đó triều đình và người thiên hạ làm sao nhìn quân Liêu Đông chúng ta đây? Lại làm sao nhìn ta đây? Triều đình đối đãi tốt với công thần cũng là có mức độ…
- Ài… Theo như lời Nguyên soái đều là lẽ phải, nếu như bọn họ đều hiểu được một mảnh khổ tâm của Nguyên soái, cần gì chúng ta hôm nay phải làm một phen như vậy… Ninh Trạch Quang thở dài.
Y cũng không có ham muốn của cải mãnh liệt gì, cho nên mặc dù thân là thân tính của Trần nguyên soái, nhưng cũng không có vì bản thân mưu lấy lợi riêng gì, có lẽ đây chính là nguyên nhân Nguyên soái đặc biệt tin trọng y. Thế nhưng, người khác thì khác. Ninh Trạch Quang bản thân cũng biết rằng rất nhiều đồng liêu âm thầm tham dự vào kinh thương và buôn bán ruộng đất, cũng vì loại hiện tượng này lo lắng bất an, vài lần vì thế mà góp lời với Nguyên soái.
Lòng dạ Nguyên soái y hoặc ít hoặc nhiều cũng đoán được, đều là huynh đệ một nhà, vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, ai thật sự nhẫn tâm ra tay độc ác được? Nguyên soái chỉ hàm hồ vài năm, coi như là trả công trung với nước rồi.
Từ cái phương hướng này nhìn lại, có lẽ triều đình lập tỉnh cũng không có khiến Nguyên soái không vui vẻ, bớt quyền nhưng cũng cho gã một cái cớ tốt trói buộc thuộc hạ.
Đang lúc thời điểm y còn đang suy tư, Nguyên soái đã đi tới một bậc thang cuối cùng, sau đó giẫm lên trên boong thuyền.
Các quan quân và thủy thủ sớm đã tụ họp cùng một chỗ trên chiến thuyền, vừa nhìn thấy huân chương đeo ở trước ngực của gã, đều rõ ràng thân phận của gã, vội vàng đồng thời kính lễ với gã.
Hạm trưởng chiếc thuyền này đi lên trước, khom người thi lễ với Nguyên soái. Thân là hạm trưởng hạm Tung Sơn, y vốn dĩ cũng là một người có vai vế bên trong hải quân, nói được là tiền đồ vô lượng, ngày thường y ở trước mặt thuộc hạ và đồng liêu cũng là một bộ dáng vẻ mắt cao hơn trán, tuy nhiên ở trước mặt Nguyên soái, y cũng chẳng qua là một tên tiểu tốt mà thôi.
Nguyên soái cũng giơ tay đáp lễ, lúc này Ninh Trạch Quang ở đằng sau cũng đi tới, nhìn huân chương hoa lan bạc cực đại trước ngực y, người khác lại là kính lễ với bọn họ.
Mà chính vào lúc này, chính hay lại có mấy người từ bên trong khoang thuyền đi ra.
Người đứng ở bên trái một thân quân phục hải quân, trên mình cũng đeo huân chương, Nguyên soái nhận ra được y là Lang Gia Hầu Thái Đứuc, quan tư lệnh hạm đội Phương Bắc của hải quân.
Mà cái người đứng ở bên phải kia, là bộ hạ cũ của gã, hiện giờ đã được phong làm Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng, Triệu Tùng hiện giờ cũng nét cười đầy mặt nhìn gã, vẻ mặt gió xuân đắc ý.
Mà kẻ đứng ở chính giữa, lại là một người thiếu niên, khuôn mặt của thiếu niên này ngay ngắn, cái trán cũng không cao, tuy nhiên vẻ mặt nghiêm túc, có vẻ có một loại già dặn vượt quá tuổi tác, đồng thời, tuy rằng thoạt nhìn rất hòa thiện, hai đầu lông mày loáng thoáng nhìn thấy được vài phần bóng dáng của bệ hạ năm đó, đều có một vẻ uy nghiêm còn đấy.
Thái tử, thật sự trưởng thành rồi a… Một đời người mới thay người cũ, cũng hẳn tới lúc rồi. Trong lòng Trần Thăng không hiểu sao xuất hiện một tiếng cảm thán.
- Thúc thúc!
Ngay thời điểm nhìn thấy Trần Thăng, thái tử có hơi chút biến đổi sắc mặt.
Tuy rằng những năm gần đây nó và Trần nguyên soái có gặp mặt nhau qua, nhưng nó vào lúc lên lớn, không biết bao nhiêu lần từ nơi bọn thầy giáo nghe thấy việc xưa khi bổn triều gian khổ lập nghiệp vượt mọi chông gai từng bước một long hưng, cuối cùng đoạt lấy thiên hạ, mà ở trong chuyện xưa đó, công lao sự nghiệp của vị thúc thúc này cũng hết lần này tới lần khác được nhắc tới, nó dĩ nhiên có chút sùng bái đối với Trần Thăng.
Hiện giờ nhìn thấy người thật, đầu tiên mắt liền cảm nhận được loại anh hùng hào khí trên mình Nguyên soái, nó không khỏi chịu phải cảm nhiễm.
- Thần tham kiến thái tử! Tuy rằng lòng có cảm xúc, nhưng cử động của Trần Thăng không chậm chút nào, cùng với Ninh Trạch Quang ở đằng sau, khom hạ thân mình thật sâu.- Thái tử thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!
- Thúc thúc xin đứng lên! Nhìn thấy Nguyên soái hành lễ với mình như thế, thái tử vội vàng tiến lên đỡ Nguyên soái dậy.
- Thúc thúc không cần đa lễ như vậy… Xin đứng dậy! Xin đứng dậy!
- Thái tử là người kế thừa của nước, lại là thay mặt thiên tử tới tuần thị, tôi thân là hạ thần, quyết không được có lễ số không chu toàn. Sau khi thái tử giơ tay đỡ, Trần Thăng chậm rãi thẳng thắt lưng lên.- Thần Trần Thăng, cung nghênh thái tử điện hạ tuần thị Liêu Đông.
Tiếp đó, gã đánh giá thái tử, trong lúc nhất thời không có lời nào nói ra.
- Thúc thúc?
- Điện hạ là thay mặt thiên tử tuần thị, thiết nghĩ không được tỏ thái độ quá mức thân thiết với thần a, để tránh mất đi uy nghi của hoàng gia, dùng tên quan phẩm hoặc là phong tước gọi thần là được rồi… Trần Thăng cẩn thận nhắc nhở thái tử, sau đó giọng nói chợt có chút run rẩy.- Thái tử điện hạ… nhìn thấy thái tử điện hạ phong thái thế này, … thần vô cùng vui mừng, giống như là thấy được bệ hạ năm đó.
Thái tử hơi sững sờ.
Bị người ta nói giống phụ thân, nó đã nghe qua rất nhiều lần rồi, nhưng giống như Trần nguyên soái người vẫn luôn ở bên cạnh phụ hoàng, nói ra vô cùng có sức thuyết phục.
- Đa tạ thúc… đa tạ Kỷ Quốc Công!
Nó vẫn nắm tay của Kỷ Quốc Công, trong lòng cũng mười phần kích động.
- Điện hạ, xin hỏi bệ hạ hiện giờ thân thể có khỏe không? Sau khi kích động ban đầu chậm rãi biến mất, Trần Thăng hỏi tới thân thể thánh thượng.
- Thánh thượng mạnh khỏe, xin Quốc công yên lòng.
Thái tử vội vàng trả lời.- Phụ hoàng ở kinh thành cũng vô cùng nhớ mong Quốc công, ngài vẫn luôn nói Liêu Đông khổ lạnh, Quốc công vẫn luôn ở nơi đó chỉ sợ có trở ngại với thân thể, còn ủy thác con Quốc công hiện giờ thân thể như thế nào?
- Thần thân thể vẫn còn khỏe mạnh, không dám khó nhọc bệ hạ lo lắng. Trong lòng Trần Thăng càng lúc càng kích động.- Thái tử điện hạ, tuy rằng hiện giờ đã đầu xuân rồi, nhưng Liêu Đông không so được với kinh thành, vẫn lạnh lẽ khốn cùng như trước, vẫn xin thái tử điện hạ cũng bảo trọng thân thể thật nhiều.
- Đa tạ Quốc công nhắc nhở.