Đồng là hàng chủ lực của mậu dịch Trung Nhật, cũng là vật tư cực kỳ quan trọng, Trung Quốc đúc tiền, tạo pháo tạo thuyền cùng với máy móc đều không được thiếu đồng, đột nhiên như vậy đi đoạn tuyệt xuất khẩu đồng với bên Trung Quốc, nhất định sẽ khiến cho triều đình Trung Quốc có phản ứng rất nghiêm trọng, làm sao dựa vào tự mình đi nói mấy câu là "chiếm được lý giải"?
Gã lập tức hồi thư về quốc nội, đòi hỏi thừa dịp triều đình Đại Hán còn chưa có nổi giận, khẩn trương khôi phục lại xuất khẩu đồng cho bên này, tu sửa lại quyết định đột nhiên này và sẽ mang theo bồi thường, nhưng là vì hai bên thư từ qua lại thật sự tốn quá nhiều thì giờ, nên gã nhận được thư hồi âm của quốc nội báo với gã rằng, đồng toàn bộ đã đặt lên trên thương thuyền của Hà Lan, đã không đột nhiên đi thay đổi được.
Nếu không phải bởi vì biết bên trong Mạc Phủ luôn có tầm nhìn hẹp và lục đục nội bộ mà thường xuyên xảy ra một số chính sách rất kỳ quái rất mù quáng, Liễu Sinh Tông Trai gần như sẽ hoài nghi đây là Mạc Phủ cố ý muốn gây bất lợi cho Trung Quốc rồi.
Nhưng gã không nghĩ như vậy, cũng không có nghĩa là người khác không nghĩ như vậy, nếu triều đình Trung Quốc bởi vậy mà cho rằng Mạc Phủ đang cố ý gây chuyện với Trung Quốc mà nói, vấn đề này không chỉ là vấn đề về mậu dịch, hậu quả cũng sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Đúng vậy, Liễu Sinh Tông Trai rất sợ Đại Hán, sợ rằng hành động đột nhiên này sẽ chọc giận Đại Hán, dẫn phát hậu quả không lường được.
Bởi vì bế quan tỏa cảng, trên dưới Mạc Phủ thường ngày đều chỉ để ý tới sự tình trên mấy đảo bên trong nước Nhật Bổn, đối với biến hóa thế giới mười phần chậm chạp mù quáng, cho dù đối với Trung Quốc gần trong gang tấc cũng không hiểu biết quá nhiều. Liễu Sinh Tông Trai cho rằng, quan cảm của nội bộ Mạc Phủ đối với Trung Quốc vẫn dừng lại ở thời điểm giao chiến ở Cao Ly với Đại Minh mười mấy năm trước… Tuy rằng loại miêu tả này đã rất không dễ chọc, nhưng Liễu Sinh Tông Trai vẫn cảm thấy đây là quá coi thường triều đình Đại Hán hiện giờ.
Nếu như nói đại quân Tú Cát ở Cao Ly đối chọi với Đại Minh triều Vạn Lịch là một con mãnh hổ, triều đình Đại Hán như nay càng thêm lợi hại hơn mấy phần, đã phóng khỏi mặt đất, biến thành một con ác long, con ác long này bởi vì coi trọng quân đội mà thực lực tăng vọt, bởi vì coi trọng công thương mà phồn vinh phú cường, lục quân của nó đã một đường khai phá đánh tới nơi xa xôi ngoài ngàn dặm, đánh tới người Mông Cổ có uy danh hiển hách cũng chỉ đành chạy trối chết. Hải quân nó thì tung hoành thất hải, khiến người Tây Ban Nha và người Hà Lan vốn thống trị biển lớn đều chùn bước.
Một con ác long như vậy, làm sao lại dễ dàng đắc tội cho được đây?
Gã vẫn luôn ở trong lòng oán thầm quyết định của Mạc Phủ.
Nhưng mà, cho dù có ý kiến thế nào đi nữa, sự tình đều đã tới mức này rồi, gã chỉ đành nghĩ hết cách đi bù lại. Bởi vậy sau khi thu về được tin tức gã liền tới nha môn ty Hải thuế trú đóng ở Thiên Tân cầu kiến, sau đó tiến hành giao thiệp. Nhưng sau khi giao thiệp một hồi nha môn Hải thuế Thiên Tân nói sự tình trọng đại, bọn họ không tự mình giải quyết được, chỉ đành báo lên cho nha môn bộ thương nghiệp kinh thành, mà Liễu Sinh Nguyên Trai cũng lập tức cầu xin đi nha môn bộ thương nghiệp kinh thành trần tình với triều đình Đại Minh.
Nhưng mà, bởi vì can hệ lễ tết nghỉ phép, thỉnh cầu của gã thoáng chốc bị ném trở lại, vẫn luôn không có được phép, đợi đến sau khi năm qua Tết hết gã mới có được cơ hội vào kinh thành.
Gã lòng nóng như lửa đốt không có lãng phí thì giờ, vừa có được tin tức liền từ Thiên Tân chạy tới kinh thành, từ sau khi xuống xe ngựa, dọc theo đường sửa soạn đi nha môn bộ thương nghiệp bái kiến, cho nên cũng không có tâm tình đi thưởng thức phồn hoa xung quanh kinh thành.
Đương nhiên, tuy rằng từ nhỏ đã tinh thông kiếm thuật, nhưng sau khi gã đi vào Đại Hán, trước giờ không dám mang đao trước công chúng, cũng không dám biểu lộ ra thái độ kiêu căng ngạo mạn, cho nên cho dù trong lòng lo lắng, cũng không có cách nào phát tiết.
Sau khi trải qua thì giờ dài bôn ba, gã rốt cuộc đi tới được dinh thự của bộ công thương Đại Hán.
Bởi vì cơ cấu khổng lồ, cho nên nha môn bộ công thương cũng không có giống với hầu hết dinh thự bộ Nội các đặt ở bên trong hoàng cung của kinh thành, mà là làm ra một nha môn riêng biệt bên ngoài. Bởi vì bộ thương mại chủ quản toàn bộ xí nghiệp nhà nước và sự nghiệp thương mại cả nước, cho nên vô cùng tiền nhiều thế lớn, nha môn tu sửa vô cùng khí thế, chiếm đất rất rộng, hơn nữa ba tầng kiến trúc xây bằng đá, hiển hách sinh oai.
Sau khi giao văn kiện chứng minh bản thân cho vệ binh ở lối vào, gã trải qua chờ đợi chốc lát rốt cuộc được triệu vào bên trong nha môn, sau đó có tiểu lại nha môn mang gã một đường đi tới bên trong một phòng chờ gặp, tiếp đó lại chờ đợi mòn mỏi.
Mãi đợi tới sau khi không còn nhiều nhẫn nhịn nữa, cửa phòng chờ gặp mới được mở rộng, lại có một tiểu lại mang gã tới bên trong một gian phòng, còn nơi đó đã có một quan viên trung niên tóc muối tiêu, dáng người khá phúc hậu ở nơi đó chờ gã.
Hiện giờ Các thần gánh vác bộ thương mại là Thượng Đảng Hầu Chu Học Trí, đại thần cấp bậc như vậy đương nhiên không phải gã muốn gặp liền gặp được, gã hôm nay định ngày hẹn chính là một vị phó ty trưởng của ty Ngoại thương bộ thương nghiệp Hạ Cảnh Khôn.
- Tiết sứ ngoại bang, bái kiến Hạ đại nhân! Vừa vào cửa, gã đã vái chào thật sâu với vị Hạ đại nhân này, có vẻ rất mực cung kính.
- Miễn lễ, miễn lễ, mời ngồi! Vì Hạ đại nhân này ngược lại vô cùng hiền lành, cũng không có tự cao tự đại, vẫy tay bảo gã ngồi xuống.- Vừa rồi nha môn chúng ta có hội nghị, cho nên khiến quý sứ đợi lâu rồi, thật có lỗi.
- Đại nhân vất vả quốc sự, tại hạ kính trọng và ngưỡng mộ còn không kịp, tại sao sẽ có lời oán giận. Liễu Sinh Nguyên Trai vội vàng nói.
Làm quan viên trọng yếu bộ thương nghiệp cai quản giao thương bên ngoài, Liễu Sinh Nguyên Trai đương nhiên điều tra qua bối cảnh của y, vị Hạ Cảnh Khôn Hạ đại nhân này cũng không phải quan viên xuất thân người đọc sách thi khoa cử, trước khi Đại Hán dựng lên y là kinh thương trong Vân Sơn Hành, riêng biệt đi làm chính là hải mậu, sau khi tân triều dựng lên, Vân Sơn Hành được chia ra quy về trực thuộc bộ thương nghiệp triều đình, còn y cũng liền thuận lý thành chương tiến vào bên trong bộ thương nghiệp, thành là một vị quan viên của tân triều, hơn nữa vốn căn cứ nguyên tắc tận dụng hết nhân tài vừa hay bỏ vào bên trong ty Ngoại thương.
Sau khi trải qua vài năm quan trường chìm nổi, y đã trở thành phó ty trương ty Ngoại thương, tay nắm trọng quyền, còn được triều đình bởi vì có công mà thụ phong tước vị Dự Liễu Nam tước, chính thống trở thành tân quý của triều đình.
Thế nhưng, cho dù thành đại quan và quý tộc, thói quen kinh thương xưa cũ cũng vẫn là trên mình y lưu lại không ít. Y đối với thái độ vô cùng tốt, cũng không làm dáng, vẻ phúc hậu trên mặt có một khí sắc “hòa khí sinh tài”.