hương 2175: Có đường thiếu người dẫn lối
- Tùng Phổ? Chu Phác hơi hơi nhíu mày, tìm trong trí nhớ của gã một lát sau.- Có phải là phiên chủ Bình Hộ phiên Tùng Phổ gia?
Lưu Tĩnh gật gật đầu.- Đúng vậy. Tùng Phổ gia bởi vì lúc trước có liên quan đến khai hải nên gia nghiệp rất lớn, nếu như tham dự cùng chúng ta, tất nhiên sẽ có trợ giúp rất lớn cho chúng ta. Ngoài ra, bởi vì nguyên nhân liên tiếp bị Đức Xuyên Mạc Phủ chèn ép, nên khá bất mãn với Mạc Phủ, thậm chí nói được là thâm cừu đại hận...
Tiếp theo, y giới thiệu cho Chu Phác một số tình hình về phiên chủ Bình Hộ Tùng Phổ gia.
Tùng Phổ nhiều thế hệ là Đại Danh của Cửu Châu nước Phì Tiền, phiên chủ Bình Hộ đương nhiệm gọi là Tùng Phổ Long Tín, ông tổ của y cũng gọi là Tùng Phổ Long Tín, cũng chính là dưới trị vì của ông tổ phiên chủ tại vị này, Bình Hộ phiên đã mở cảng.
Lúc đó, cảng Bình Hộ cũng là do thương nhân người Bồ Đào Nha trước tiên nhập trú, tuy nhiên sau này bởi vì các thương nhân Nhật Bổn nổi lên tranh cãi với giáo sĩ Thiên Chúa, cộng thêm Tùng Phổ Long Tín thế hệ kia vô cùng phản cảm Thiên Chúa giáo, cho nên cảng Bình Hộ bèn đuổi hết những người Bồ Đào Nha đi, sửa thành thông thương với người Hà Lan, người Hà Lan đã ở Bình Hộ phiên thành lập thương quán, Tùng Phổ gia và Bình Hộ phiên cũng vì vậy mà chiếm được tài lực thật lớn.
Nhưng mà, ngày vui luôn ngắn ngủi, trong thời đại của đứa con Tùng Phổ Trấn Tín, sau khi Đức Xuyên Mạc Phủ thống nhất Nhật Bổn, bọn họ tiến hành đi chèn ép Đại Danh các nơi, và định đem ngoại thương đều độc quyền ở trong tay Mạc Phủ, không cho các Đại Danh có cơ hội lợi dụng hải mậu đi tăng thêm sức mạnh cho mình. Cảng Bình Hộ rất nhanh biến thành mục tiêu chèn ép của bọn họ, mặc dù ở theo nỗ lực mọi mặt của Tùng Phổ Trấn Tín, Bình Hộ phiên miễn cưỡng bảo vệ được thương quán Hà Lan và một số quyền lực thông thương hạn chế, nhưng mậu dịch thu nhập lại chỉ đi vào trong tay Mạc Phủ, Tùng Phổ Trấn Tín sau khi bị Mạc Phủ đa phương chèn ép cũng đã nản lòng thoái chí, đem cái ghế phiên chủ truyền lại cho đứa con Tùng Phổ Cửu Tín, tự mình thì xuất gia làm tăng, pháp danh Pháp Ấn.
Cho nên, bây giờ phiên chủ Bình Hộ Tùng Phổ Cửu Tín, nói được là có mối hận đoạt của với Mạc Phủ. Không riêng như thế, y còn có mối hận giết cha với Mạc Phủ —— cha y Tùng Phổ Cửu Tín, khi Mạc Phủ thống nhất Nhật Bổn bị Mạc Phủ cưỡng ép giữ lại ở kinh đô, không cho phép trở về lãnh địa, nhiều năm sống trong oán giận, có một ngày gã rốt cục nhịn không được nữa, lựa chọn mổ bụng tự sát, lúc ấy chỉ mới ba mươi hai tuổi, mà đứa con của gã Tùng Phổ Long Tín chỉ mới mười hai tuổi đã phải kế thừa vị trí gia đốc, cũng đã trở thành phiên chủ hiện tại.
Trấn Tín, Cửu Tín hiện tại cũng đã chết rồi, nhưng mối thù mà bọn họ để lại khẳng định cũng đã truyền tới trong lòng của Tùng Phổ Long Tín, chỉ vì sợ hãi uy danh Mạc Phủ nên không dám biểu hiện ra ngoài mà thôi, còn nếu như có được sức mạnh trợ giúp mà nói, loại thù hận này sẽ có chỗ để giải phóng ra.
Sau khi nghe xong những chuyện của gia đình Tùng Phổ Long Tín, Chu Phác lập tức làm ra phán đoán.- Người này dùng được! Đại nhân thật sự đúng là biết rõ nội tình của Nhật Bổn!
Lúc trước khi gã chạy buôn bán trên biển, đối với tình hình chính trị trong nước Nhật Bổn cũng chỉ biết chút chút thôi, đa số đều không nắm rõ lắm, vì Đảo Tân gia nổi tiếng nên hiểu rõ thêm một tí, tuy nhiên hiện tại có trợ giúp của Lưu Tĩnh, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Lưu Tĩnh liên tục xua tay ra vẻ khiêm tốn nói.- Đâu có, đâu có, chỉ biết có một chút thôi… Giúp được đại nhân là tốt rồi. Đại nhân, hay là chúng ta dứt khoát như vậy đi, chúng ta trước tiên đi đưa tin với Đảo Tân gia, sau đó bên ta đi thăm dò trước tình hình bên Tùng Phổ gia, chỉ cần có cơ hội, chúng ta lại đi đưa tin với bọn họ!
Chu Phác lập tức đồng ý kế sách của y.- Được rồi, cứ làm như vậy đi. Tuy nhiên… Hiện tại phải liên lạc với bên Đảo Tân gia, đại nhân có con đường tin cậy nào không?
Lưu Tĩnh lắc lắc đầu, ra vẻ là mình cũng không phải là tất cả cái gì cũng làm được hết.- Lúc trước Đảo Tân gia là đại địch của Mạc Phủ, Mạc Phủ đối với bọn họ nói là canh phòng nghiêm ngặt khá chặt, nếu nói là con đường hoàn toàn tin cậy, tại hạ cũng không có đâu. Sự việc quan trọng, triều đình của chúng ta cũng không nói rõ tình hình với người trung gian được, chỉ đành giáp mặt nói rõ với Đảo Tân Trung Hằng.
Chu Phác hơi hơi nhíu nhíu mày, hiển nhiên cũng là tại vì chuyện khó khăn này.- Điều này cũng phải.
- Tình hình của Đảo Tân Trung Hằng bây giờ như thế nào đây?
Lưu Tĩnh nói ra tình hình mà mình biết được.- Gã bởi vì nhận lấy xử phạt của Mạc Phủ, lại không đi cúi đầu xưng thần với Đức Xuyên gia không được, cho nên tâm trạng rất là buồn bực không vui, những năm gần đây thân thể cũng không được tốt lắm, luôn luôn ru rú trong nhà tại lãnh địa Tát Mài phiên, ít khi gặp người. Hơn nữa, con gã cũng bị Mạc Phủ đặt ở Giang Hộ, việc này cũng không khỏi không đi suy xét một chút...
Tát Mài phiên là căn cơ trọng địa của Đảo Tân gia, sau khi Mạc Phủ thống nhất Nhật Bổn, vẫn phải thừa nhận đây là sự thật, đem cái phiên này phong cho Đảo Tân Trung Hằng, khiến cả nhà họ đời đời đảm nhiệm phiên chủ.
Tuy nhiên, Mạc Phủ đương nhiên sẽ không có chút phòng bị Đảo Tân gia không được, theo quy định của Mạc Phủ, Đảo Tân Trung Hằng phải đem thế tử của mình là Đảo Tân Trung Nguyên để lại ở trong thành Giang Hộ làm con tin, ở nơi đó y bị tướng quân Đức Xuyên Gia Quang trao tặng kiêng kị cho mình, đổi tên là Đảo Tân Quang Cửu. Khi đi đến Giang Hộ, y chỉ mới tám tuổi, hiện giờ đã trôi qua khoảng mười năm rồi.
Vì xuất hiện bài học kinh nghiệm khi lập nghiệp của mình, Mạc Phủ phòng bị vô cùng nghiêm khắc đối với Đại Danh các nơi bên ngoài, thường xuyên sẽ có các loại xử phạt, trăm phương ngàn kế cũng phải nghĩ cách đi làm suy yếu bọn họ, động một chút lại cướp đoạt lãnh địa của bọn họ. Hơn nữa Mạc Phủ còn khiến đứa con hoặc là thân thuộc của các nơi Đại Danh ném tới Giang Hộ làm con tin, để xua tan ý đồ phản bội của bọn họ.
Thậm chí còn có lời đồn đại cho rằng, Mạc Phủ tướng quân còn dự định sắp tới sẽ ban bố một chính sách, quy định các nơi phiên chủ nhất định phải định kỳ thay phiên ở lại thành Giang Hộ, mặc dù cái chính sách này bây giờ còn chưa có chính thức ban bố ra, tuy nhiên các nơi sớm đã lan truyền ồn ào huyên náo, xem ra đều không phải là tin đồn vô căn cứ.
Sau khi nghe xong Lưu Tĩnh tự thuật, Chu Phác không kìm nổi thở dài ra.- Đè ép dữ dội như thế, ngang ngược thô bạo như thế, cũng khó trách các nơi Đại Danh sinh lòng tạo phản rồi... Mạc Phủ này làm việc thật là hà khắc quá! Ta xem Đảo Tân Trung Hằng, cũng là người từng trải qua chiến trường, đảm nhiệm qua gia đốc, nếu đã làm qua đại sự, một đứa con trai thôi chỉ sợ gã cũng không xem trọng như gia nghiệp và báo thù a?
Lưu Tĩnh cũng gật đầu đồng ý với cách nhìn của Chu Phác.- Lời nói của đại nhân cũng rất có lý, Đảo Tân Trung Hằng có mười mấy đứa con, thế tử ở thành Giang Hộ làm con tin, nhưng cũng có rất nhiều đứa con ở lại bên cạnh gã, nghĩ chắc gã cũng sẽ không đặc biệt sợ hãi ném chuột vỡ đồ. Tuy nhiên, thiên hạ phụ mẫu nhân luân (luân lý đạo thường thương yêu của phụ mẫu) yêu con dù sao cũng khá thâm hậu, việc này cũng không khỏi không suy xét lại...
Chu Phác lập tức đồng ý ý kiến của y.- Lời của Lưu đại nhân, ta hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận đi quan sát Đảo Tân Trung Hằng, cho đến khi nắm chắc được mới nói thẳng ra với gã được, để tránh khỏi ngược lại làm hỏng đi đại sự.
Gã vừa nói, vừa ăn cơm, rất nhanh đã ăn hết cơm rồi.
Nhìn gã đã ăn xong, Lưu Tĩnh hỏi lại.- Đại nhân, chỗ nghỉ ngơi đã chuẩn bị xong rồi, có cần nghỉ ngơi một chút không?
Chu Phác lắc lắc đầu, sau đó vươn người đứng lên nói.- Không được, còn có rất nhiều chuyện phải làm, không nghỉ ngơi được! Lưu đại nhân nhiều năm làm lụng vất vả ở Nhật Bổn rồi, thật sự là phí tâm. Ngươi cứ yên tâm, bên ta đây bất cứ lúc nào cũng phải hồi báo trong nước, ở trên báo cáo ta sẽ nói cho quốc nội biết chi tiết công lao của đại nhân, triều đình từ trước đến nay khẳng khái, tuyệt đối sẽ không chậm đãi các đại thần có công, hiện tại thời cuộc đã đến lúc rất quan trọng rồi, kính xin đại nhân tiếp tục vì triều đình phân ưu!