Đồng thời, bởi vì đại quân liên tục đóng quân, cảng Kim Châu cũng chầm chậm đi khuếch trương tầm cỡ, lượng lớn dân chúng và thương nhân cũng bắt đầu tiến vào đóng giữ, theo dõi chợ búa nơi này. Sau đó, sau khi trở nên phồn thịnh, thương nhân Đại Hán và Cao Ly cùng với Nữ Chân biên cương cũng đem nơi này trở thành trạm trung chuyển thương phẩm tiêu thụ và giao dịch cùng với vận chuyển hàng hóa, đều như ong đất cầm giữ đến nơi đây định cư, thậm chí có một số thương nhân Tây Dương cũng chạy đến nơi này tìm kiếm mấu chốt buôn bán.
Hiện tại trải qua mấy năm nay phát triển, cảng Kim Châu đã chia ra vùng đất khác nhau như buôn bán, trú binh cùng với cư dân, nghiễm nhiên đã trở thành một tòa thành phố lớn không thua kém hơn với huyện phủ lớn trong đất liền.
Tuy nhiên, tuy rằng Kim Châu đã bước đầu phát triển, nhưng Liêu Đông dù sao cũng không giống vơi các tỉnh nội địa, các tỉnh nội địa này đã lập tỉnh nhiều năm, có cơ quan quan phủ hoàn bị, quy tắc giao dịch và lui tới của mọi người cũng sớm đã ước định mà thành, mà Liêu Đông là mảnh đất mới chinh phục, cho nên cơ cấu dân chính cũng chưa hoàn bị, hơn nữa thương nhân trời nam biển bắc đến đây tề tụ, dân phong so với nơi chốn khác cũng dũng mãnh hơn rất nhiều, vì thế trị an thì càng phải gánh vác trên đầu đóng quân, theo quản chế nghiêm khắc của quân đội, nơi này mới không còn khởi lên nhiễu loạn.
Ở trong ngày thường, mức đóng quân xung quanh cảng Kim Châu là một đoàn, Đoàn trưởng của cái đoàn này chính là người có địa vị cao nhất từ trên xuống dưới trong thành Kim Châu, một lời nói khi nói ra đều khiến trong thành run rẩy, nói được là vênh váo tự đắc nói một không hai.
Nhưng mà, vị Hà đoàn trưởng Hà Thắng này có dáng người rất cao, nhưng hơi có chút béo phì, lúc này đang đứng ở một chỗ bến thuyền phía sau cầu tàu, mặc một thân quân phục mới tinh, trước ngực còn đeo một huân chương màu bạc hoa lan, cùng với mấy miếng huân chương lớn nhỏ khác nữa, nhưng thần sắc của y vô cùng cung kính, thắt lưng cũng hơi hơi rụt lại, bộ dạng như là hơi thở cũng không dám bọc ra vậy.
Trừ y ra, còn có một đám người cũng đứng ở phía sau cầu tàu, bọn họ cũng mặc quân trang vẻ mặt nghiêm túc, trước ngực cũng đeo huân chương của mình, lặn vào trong một mảnh quân phục như biển rộng vậy, Hà đoàn trưởng trong nháy mắt đã trở nên không hề bắt mắt rồi.
Ở đằng sau đám người đó, một đám binh sĩ ghìm súng đứng chỉnh tề trang nghiêm, mà ở đằng trước nhất của hàng ngũ quân nhân, chỉ có ba người lác đác. Một người bên trái mặc quân phục, trước ngực đeo một đóa huân chương hoa lan cực đại, trừ điều đó ra lại có trang sức khác. Mặt của gã hình trạng ngay ngắn, thế nhưng làn da trắng nõn, thần sắc vô cùng nhã nhặn, nếu không phải mặc quân trang chỉ sợ càng giống với một văn sĩ.
Gã tên là Ninh Trạch Quang, là một quan quân tham nghị quân Đông Bắc Đại Hán, bởi vì lai lịch của y bên trong quan tham nghị sâu dày nhất, bên trong mấy lần đại chiến dịch dựa vào trù tính của bản thân lập được không ít công lao, có được mấy lần khen thưởng và tán dương của triều đình, ngoại trừ chiếm được huân chương hoa lan bạc cấp bậc cao nhất, thậm chí còn được phong làm Tử tước.
Hơn nữa, ngoại trừ lai lịch sâu dày ra, gã còn rất được tín nhiệm của Tổng tư lệnh Kỷ Quốc Công Trần Thăng, gần như đã là ghế đầu bên trong quan tham nghị quân Đông Bắc, phụ tá đắc lực của Kỷ Quốc Công. Mặt khác, gã và bọn quan tham nghị của phủ quân nghị bên trong kinh thành giao tình cũng rất sâu, thậm chí bệ hạ cũng vô cùng coi trọng gã.
Đứng ở bên phải là một người trung niên để râu dài, mặc một thân quan bào, sắc mặt trầm tĩnh như nước. Nếu như nói Ninh Trạch Quan giống như là một văn sĩ, y nghiễm nhiên là một văn sĩ chân chính rồi. Y gọi là Lý Tĩnh Tư, là Tuần phủ Liêu Đông đương nhiệm. Y là nhân sĩ Nam Trực Lệ, đầu năm Thiên Khải tiền Minh trúng khảo tiến sĩ, về sau được chọn phái đi làm Tri huyện Sơn Đông. Thế nhưng vào thời điểm Triệu Gia Quân quật khởi, y rất sớm liền đoán được thiên hạ sắp phát sinh đại biến, cho nên sau khi đỗ tiến sĩ không bao lâu liền từ quan mà đi. Chủ động đầu phục tập đoàn Từ Châu. Kế đó, y bởi vì năng lực và quê quán của bản thân mình, nhận được khen ngợi của tầng bậc cao của Từ Châu thực lực mau chóng khuếch trương, khao khát cần nhân tài trị dân, từng bước một từ quan nhỏ làm lên, sau cùng trở thành Tuần phủ Liêu Đông.
Tuy nhiên, tuy rằng thoạt nhìn văn nhã, hơn nữa là tiến sĩ tiền triều, nhưng y cũng không phải là thư sinh hủ lậu chỉ biết đọc sách mà thôi… Nếu như vậy cũng sẽ không phán đoán đúng tình thế sớm như vậy, đầu phục Triệu Gia Quân. Y và quan tiến sĩ bình thường không giống nhau, cũng không ngạo mạn, cũng vô cùng thông thạo thuế vụ, vô cùng giỏi về lý chính, mặt khác y làm người vô cùng khiêm cung, giao tình trên trên dưới dưới đều giữ gìn hết sức tốt đẹp, nếu không thân là tiến sĩ tiền triều sẽ không thăng chức nhanh như vậy.
Hai người kia đều là đại nhân vật đáng gườm của Liêu Đông, so với bọn họ, Hà Thắng Hà đoàn trưởng đích thực chỉ là hạng người nhỏ bé không đáng nhắc tới mà thôi, khó trách chỉ đành cam lòng tình nguyện co rút ở đằng sau.
Mà người hai người bọn họ mang theo, lai lịch và quyền uy liền càng thêm to lớn khiến người ta không cách nào nhìn thẳng được… Người bên trong, chính là Thống soái quân đội Đại Hán hiện giờ ở Đông Bắc, Nguyên soái, Kỷ Quốc Công Trần Thăng.
Thân hình của gã cao lớn anh tuấn, đồng thời bởi vì nhiều năm đều sống trong quân lữ, tinh thần vô cùng no đủ, chỉ đứng liền cho người bên cạnh áp lực cực lớn, gã cũng mặc một bộ quân phục, huân chương mai vàng cực lớn ở trước ngực chiếu sáng rạng ngời, càng thêm phụ trợ uy vũ bất phàm gã có được.
Tuy nhiên có lẽ bởi vì cuộc sống biên cương gian khổ, cùng với duyên cớ chỉ huy tác chiến rất mệt nhọc, vị Nguyên soái này rõ ràng vẫn chưa tới tuổi bốn mươi, hai tóc mai đã có hơi chút tóc bạc. Thế nhưng, đây cũng không có giảm bớt khí độ của gã, ngược lại khiến gã càng tăng thêm mấy phần uy nghiêm, đứng ở hai bên gã, vốn dĩ đã là hai người già cũng không tất cung tất kính không được, không dám có bất kỳ lỗ mãng nào.
Trên cương thổ Đại Hán, quyền uy của gã quả thật cao tới khiến người ta kinh hãi. Gã là một trong mấy vị lão huynh đệ thân tín nhất của hoàng thượng, là một trong người lập nên Triệu Tự Doanh tiền thân của lục quân, cũng là một trong mấy vị nguyên soái chỉ đếm được trên đầu ngón tay hiện giờ. Đồng thời, bởi vì chỉ huy cuộc chiến diệt Nữ Chân Kiến Châu, cho nên chiến công nói được là kẻ cao nhất đương triều, người chói mắt nhất bên trong lục quân.
Gã hiện giờ nán lại ở Thẩm Dương, thống lĩnh toàn bộ quân đội Đại Hán ở mặt Đông Bắc, chính ngay cả quân trú đóng của Cao Ly cũng quy về gã tiết chế, điền khiển được một nước. Đồng thời, bởi vì hiện giờ cơ cấu dân chính vùng đất Liêu Đông còn chưa có hoàn toàn dựng lên, hơn nữa Tuần phủ Lý Tĩnh Tư hết mực cung kính với gã, không gì không tuân theo, cho nên thật sự ra gã hiện giờ là đầu não quân chính dân chính của vùng đất Đông Bắc, xem như chúa tể một phương xứng đáng.