Vừa nói, Nguyên soái một mặt ánh mắt sáng ngời nhìn Cửu Giang Hầu, thân hình khôi ngô mang tới áp lực khó nói rõ được.
Cửu Giang Hầu theo loại áp lực này, trong lòng cũng chầm chậm nghiêng về đồng ý cách nhìn của đối phương.
Tuy rằng binh chủng lục quân và hải quân khác biệt, nhưng dù sao đều là hệ thống quân đội của triều đình Đại Hán, giữa đôi bên có tình nghĩa gắn bó gần gũi. Mặc dù nói thật sự ra hải quân đối với mỏ quặng Nhật Bổn sau cuộc chiến quy thuộc về ai cũng không quá bận tâm, nhưng Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở trong quân uy vọng cao như vậy, gã cũng không hi vọng làm trái ý của Nguyên soái.
Hơn nữa, mọi người đều là một người trong quân, lại có lý nào chỉ khiến để cho lục quân đi lấy lòng hoàng thượng đây?
- Được! Nếu như các người đều nói tới phần này, vậy tôi liền cùng chung một thể nha! Đợi lát nữa tôi liền cùng với người của hải quân tán đồng đề nghị của các ngươi. Sau một lát, Cửu Giang Hầu Lưu Đào hạ quyết tâm.- Nhìn thấy lòng chân thành một tấm trung với vua của bọn ta, hoàng thượng ắt hẳn mười phần vui mừng!
- Tất nhiên như thế. Nguyên soái Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng nhìn nhau cười, rồi sau đó ba người lại lần nữa đi ra khỏi gian phòng uống trà.
Cứ như vậy, trong khoảng nghỉ ngơi ngắn ngủi giữa hội nghị, mấy trọng thần vốn dĩ cách biệt ý kiến cá nhân, liền rất nhanh bởi vì uy vọng và quyền thế của bọn họ mà mở rộng ra, vả lại hình thành ý kiến đối lập giữa quân đội và Nội các, vả lại sắp ở trên hội nghị quốc vụ bày ra công khai.
Đây không phải lần đầu tiên trong lịch sử ngắn ngủi của Đại Hán, đương nhiên cũng sẽ không phải một lần sau cùng.
Theo tiếng chuông vang lên, đám quần thần lại từ nơi nghỉ ngơi của mình trở về tới trong đại sảnh nghị sự, đợi tới sau khi quần thần đều tụ tập, hoàng thượng lại dẫn thái tử, ở trong kính lễ của quần thần lần nữa ngồi trở về ngự tòa.
- Không tệ a, xem ra đều nghỉ ngơi được cả rồi. Nhìn dáng vẻ tinh thần quần thần lần nữa chấn hưng, hoàng thượng cười phất tay.- Được rồi! Chúng ta tiếp tục thảo luận đi!
- Kế tiếp phải thảo luận chính là điều kiện hòa đàm với Nhật Bổn. Hoàng thượng vừa dứt lời, Thừa tướng liền tiếp lời.
- Nếu như là viễn chinh đánh trận, lần này chúng ta khẳng định phải tiêu hao số lượng lớn quân phí. Loại chi tiêu này cũng không phải là làm ăn lỗ vốn, từ trên thân người Nhật Bổn bù trở lại. Thế nhưng, mục đích của chúng ta chính là tốc chiến, tốc thắng, bởi vì cũng không được sư tử mở to mồm, đề xuất điều kiện khiến người Nhật Bổn trong lúc nhất thời đáp ứng thực hiện. Thế cho nên người phải kéo dài chiến sự, cho nên thảo luận ra một điều kiện hòa đàm đúng lý liền rất trọng yếu, vừa phải có lợi lại không khiến người Nhật Bổn khinh thường. Các vị tham nghị thật tốt một chút. Lục hải quân trước tiên nói ra quân phí dự đoán đi!
Tiếp đó, quan quân tham nghị của lục hải quân dự thính nói ra quân phí dự toán trước của mình… Tổng cộng lại là hai trăm mười bảy vạn lượng bạc trắng, đương nhiên đây chỉ là con số dự đoán mà thôi, thật sự còn phải xem tình hình cụ thể.
Ngoại trừ quân phí, lần viễn chinh này còn phải cố ý điều động chiến hạm và thuyền vận chuyển từ nam lên bắc, cho nên đối với nơi chốn khác cũng tạo thành tổn thất vô cùng lớn, một món thu chi này dĩ nhiên cũng phải bỏ ở người Nhật Bổn.
Đợi sau khi quan quân tham nghị lục hải quân lên tiếng xong, quan viên bộ thương mại lại lần nữa lên tiếng.
- Nếu như đánh nhau với Nhật, trong đoạn tháng ngày ngắn như vậy, mậu dịch đối với Nhật Bổn khẳng định là sẽ đoạn tuyệt. Tổn thất của bộ phận này cũng cần có người Nhật Bổn tiến hành bồi thường. Năm trước hạn mức mậu dịch hàng năm của nước ta và Nhật Bổn là hai trăm hai mươi năm vạn lượng bạc trắng. Từ con số này nhìn lại nếu như đoạn tuyệt mậu dịch nửa năm, bọn họ hẳn nên bồi thường nước ta tổn thất mậu dịch một trăm mười hai vạn năm ngàn lượng bạc trắng.
- Dứt khoát bảo bọn chúng bồi thường ba trăm vạn đi. Đánh cũng đánh thắng rồi còn tính số lẻ với bọn chúng làm gì? Lúc này, Nguyên soái Thạch Mãn Cường nói thẳng.- Một trăm vạn lượng, cầm đi bồi thường hải thương của nước ta, nếu như có còn lại thì bỏ vào trong sổ sách của triều đình, để ứng đối cần dùng lúc khác.
Nguyên soái lên tiếng có được tán đồng của bọn đại thần.
Cuối cùng mọi người lại thảo luận một chút, trừ thu chi và quân phí, đền bù trừng phạt khẳng định là phải có. Nhật Bổn nếu như có nhiều vàng bạc, qua như năm như vậy khẳng định có không ít vàng bạc tồn trữ, khoảng tiền của nổi này cũng không được bỏ qua.
Sau khi thảo luận một lát, mọi người cho ra con số khiến Nhật Bổn đền bù ít nhất là một vạn năm trăm vạn lượng bạc trắng.
Đương nhiên, con số này người Nhật Bổn không khả năng nhất thời lấy ra được, cho nên ý kiến bước đầu của mọi người là để cho Nhật Bổn chia làm mười năm để trả hết nợ, lấy hải quan làm giấy mượn nợ. Trong vòng mười năm, người Nhật Bổn thông thường từ trên tới dưới khẳng định phải chịu đựng thuế má cực kỳ nghiêm trọng, nhưng đám quần thần Đại Hán dự thính không người nào để ý nhiều như vậy.
- Con số này thật sự quá ít rồi. Nhưng mà, hoàng thượng vẫn luôn giữ im lặng hủy bỏ đi kết quả định được của bọn họ.
Dứt lời thảo luận của hoàng thượng, khiến đám quần thần lại là một hồi kinh ngạc, trong lúc xao động đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không ai nói ra được.
Một ngàn năm trăm vạn lượng, chia làm mười năm trả hết, là đám quần thần thật sự thảo luận qua, bọn đại thần từ con số mậu dịch của Nhật Bổn và Đại Hán suy tính tình hình thu vào của bọn Đại Danh và Mạc Phủ Nhật Bổn, đồng thời tham khảo phân bố vàng bạc Nhật Bổn bọn người Chu Phác đề xuất, đây mới có được ra kết luận này…. Một năm một trăm vạn, liên tục chi trả bồi thường mười năm, không đến mức khiến dân chúng Nhật Bổn tài của mất hết cuộc sống không còn, lại là khiến cho Đại Hán vớt được chỗ tốt đầy đủ.
Bất luận từ góc độ nào nhìn vào, đây đều là một khoảng tiền lớn không có không được rồi, phải biết nhân khẩu, diện tích lãnh thổ triều đình Đại Hán vượt qua xa Nhật Bổn, tài chính mỗi năm thu vào tính hết cũng không qúa một ngàn sáu trăm vạn lượng bạc trắng… đương nhiên, đây cũng là bởi vì duyên cớ tân triều mới lập, cũng bởi vì khích lệ quốc dân nghỉ ngơi lấy lại sức, cho nên thuế nông thương đều định hơi thấp.
Nếu điều kiện bồi thường thật sự chiếu theo đám quần thần nghĩ tới đi thực hiện, như vậy liền có ý là khoảng thu vào ngoài sổ sách của triều đình Đại Hán có được thêm mỗi năm là một trăn vạn lượng, một khoảng tiền lớn này sẽ khiến tình hình tái chính triều đình Đại Hán vốn dĩ mười phần khốn quẫn có được giảm bớt cực lớn.
Nhưng mà, hoàng thượng lại lấy một câu nói phủ nhận kết quả sau khi thương nghị của đám quần thần, cảm thấy quá ít.
Một câu nói của hoàng thượng quả thật thay mặt được ý chí không cãi lời được, không có ai muốn cãi lời ngài, nhưng chính bởi vì có loại quyền lực khó mà nghi ngờ này, hoàng thượng kỳ thật rất ít ở trong hội nghị nói ra lời kết luận… Bởi vì ngài bất luận nói ra kết luận gì, quần thần đều sẽ bỏ dỡ ý kiến khác của mình, sửa đổi thành suy xét như thế nào chấp hành ý chí của hoàng thượng.
Mà hôm nay, hoàng thượng lại cực kỳ hiếm thấy đẩy ngã thẳng kết luận thảo luận xong của bọn quần thần.
Loại phủ định thẳng thừng cực kỳ hiếm thấy này, khiến quần thần trong lúc nhất thời có chút ứng đối không được, đều đang suy tư thánh ý rốt cuộc vì sao.
Nhưng mà, sau khi nói ra kết luận của mình, hoàng thượng lại không có tiếp tục nói nữa, hình như là đang tính toán khiến cho đám quần thần nghiền ngẫm.
Bất thình lình trầm mặc này, khiến tình cảnh trong đại sảnh trở nên có chút quỷ dị, thái tử cũng tò mò vụng trộm đánh giá hoàng thượng và quần thần, cố gắng hấp thu kinh nghiệm lần đầu tiên tham dự hội nghị quốc vụ của mình có được.
Sau khi trầm ngâm chốc lát, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh cảm thấy mình cần phải đi dò xét chân ý của hoàng thượng như thế nào.
Bởi vì địa vị và uy vọng của gã cao nhất, cho nên vào loại thời điểm nào đó vẫn là có quyền lực truy cầu giải thích.
- Bọn thần ngu dốt, xin hoàng thượng thứ tội. Xin hỏi hoàng thượng, nếu như cảm thấy đòi hỏi của chúng ta quá thấp, rốt cuộc hẳn láy con số bao nhiêu để làm căn cơ chuẩn xác đây? Gã cẩn thận nhìn hoàng thượng.
- Một ngàn năm trăm vạn, nhìn thì rất nhiều, nhưng đối với Nhật Bổn một quốc gia làm ra nhiều vàng bạc như thế mà nói, thật sự quá ít rồi. Nhật Bổn làm ra vàng bạc đã có lịch sử mấy trăm năm rồi, bao nhiêu năm trở lại đây bọn họ sớm đã khai quật ra hàng đống vàng bạc, trong nước có hàng đống hàng hóa tồn trữ. Cho nên bọn họ cần phải bỏ ra cái giá càng cao hơn nữa. Đợi tới lúc Thừa tướng lại hỏi, hoàng thượng lúc này cuối cùng mở miệng.- Nếu như chúng ta bức ép được Mạc Phủ ký hiệp ước. Khẩu vị một vạn năm trăm vạn liền thật sự quá nhỏ rồi! Ta xem, phải ít nhất ba mươi vạn lượng mới khiến đại quân chuyến đi này không thua lỗ! Vả lại trong vòng mười năm, nhiều nhất hai mươi năm liền nhất định phải lấy ra được!
- Ba mươi vạn! Hoàng thượng vừa nói ra lời này, gần như khiến tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Tuy rằng bọn họ đã là một người nắm quyền đại quốc mênh mông, nhiều năm qua sớm đã trải qua các loại trận chiến lớn, nhưng con số lớn tựa trời này vẫn thoáng chốc khiến bọn họ nhìn nhau không nói gì. Ba mươi vạn lượng, đây gấp bội so với quần thần lúc đầu muốn.