Hơn nữa, chính là hạ lệnh nã pháo lăng bảo, vô duyên vô cớ lại thêm công việc mới cho bọn họ, đợi lát nữa bọn họ đoán chừng còn phải trèo lên tường lăng bảo để tu sửa tổn thất pháo kích tạo thành a.
Mang theo loại cảm giác áy náy tự như mà sinh ra này, thái tử đi tới bên cạnh binh doanh.
- Thái tử điện hạ tới rồi! Các ngươi trước hãy dừng làm việc! Một vị giám công đi tới bên dưới thang, hô to với bọn người làm trên nóc binh doanh.- Mau xuống đây, để thái tử điện hạ nhìn xem!
Theo hô quát của giám công, vừa nghe thấy thái tử điện hạ không ngờ tới thị sát, đám người làm này vội vàng dừng lại công việc trong tay, vội vã trèo từ trên thang xuống, sau đó đồng loạt đi tới trước mặt một đám người thái tử quỳ xuống dập đầu liên tục.
- Thảo dân bái kiến thái tử điện hạ! Bọn họ vừa dập đầu vừa hô.
Thái tử vội vàng gọi bọn họ miễn lễn, nói cho bọn họ biết tân triều không dùng hành lễ như thế, nhưng bọn họ đều là từ tiền Minh lăn lộn sống sót được, sớm đã theo uy hiếp của quan nha quen thuộc tính cách phục tùng, thân phận của thái tử điện hạ lại không biết cao hơn bao nhiêu so với quan nha? Cho nên mặc kệ thái tử nói thế nào, bọn họ cũng chỉ chịu quỳ mãi không dám đứng lên.
Thái tử âm thầm thở dài, sau đó đi tới bên người lão già nó mới vừa rồi nhìn thấy đó, cúi người xuống, dùng vẻ mặt ôn hòa nhất của mình nhìn đối phương.- Lão bá, xin hỏi năm nay bao nhiên niên kỷ rồi?
Lão già mở trừng hai mắt, lập tức không kịp hiểu ra, mãi sau chốc lát, ông ta mới hiểu lão bá thái tử gọi không ngờ là mình, sắc mặt của ông ta trong nháy mắt liền xanh mét rồi, cuống quýt dập đầu lần nữa.
- Thái tử điện hạ chớ vứt bỏ thảo dân, thảo dân thế nào cũng gánh vác được tốt!
Thái tử khuyên mấy lần, nhưng ông ta vẫn là không chịu nhận xưng hộ lão bá, nói tới lời cuối chỉ chịu để thái tử gọi ông ta tên lóng là “lão Tôn đầu”.
- Lão Tôn đầu, năm nay bao nhiêu tuổi? Là nhân sĩ nơi nào? Thái tử cũng không có không kiên nhẫn, hơn nữa đòi đối phương hỏi lại một lần nữa.- Trong nhà hiện giờ còn người nào nữa không?
- Hồi bẩm thái tử điện hạ, thảo dân năm nay bốn mươi bảy, là nhân sĩ phủ Hà Gian Trực Lệ. Lão già ngẩng đầu lên trả lời. Vào thời đại bấy giờ, bốn mươi bảy tuổi quả thật là già rồi, có lẽ ngay cả chắt cũng có rồi.- Thảo dân trước kia là ở trong nhà làm nghề nông, thời điểm nông nhàn làm chút việc thợ xây kiếm sống. Trong nhà… trong nhà vốn dĩ có thê tử và hai đứa con trai… Tuy nhiên bên trong lưu loạn trước kia, vợ của lão và một con trai hiện đã mất rồi, hiện giờ chỉ còn một đứa con. Tuy nhiên con trai hiện giờ làm sai vặt ở một nơi công trường khác, hơn nữa đã tìm được vợ. Hiện giờ đã cho thảo dân thêm một đứa cháu. Tính đi tính lại, hiện giờ trong nhà có bốn người…
Thời điểm nói tới thê tử và đứa con chết đi, giọng điệu của ông ta vô cùng bình thản, giống như đã bi thảm thành thói quen rồi, thậm chí ngược lại giống như mình may mắn còn có một đứa con trai còn sống, kéo dài dòng máu của mình.
Thái tử nghe được trong lòng chua xót.
Cuối thời tiền Minh, tuy rằng bản thân nó không có đích thân cảm thấy qua được, nhưng nghe thấy không ít người xung quanh nói qua, rất nhiều thảm sự đều khiến người không đành lòng nghe, trong bên trong cuộc đại loạn này, không biết có bao nhiêu người liền im hơi lặng tiếng chết đi, ba nhiêu gia đình tiêu mất, chỉ sợ vĩnh viễn không tính toán cho được rõ ràng rồi.
Chỉ mong dân chúng Trung Hoa ta về sau cũng không cần chịu phải thảm họa như thế này nữa.
- Thiết nghĩ con cháu của ông nhất định rất nghe lời a! Sau khi nhịn được lòng chua xót của mình, thái tử tiếp tục mở miệng hỏi thăm.- Công trường nơi này, cơm áo như thế nào, có thiếu hụt hay không?
- Cơm áo nơi này đãi ngộ tốt lắm, đây là công trình Công tướng đại nhân đích thân nắm giữ, cho nên trên dưới đều trông coi rất nghiêm, cung ứng ngoại trừ mùa đông ngẫu nhiên thiếu hụt, bình thường đều không có đứt đoạn. Lão già lập tức trả lời, hơn nữa nhìn thần sắc cũng không phải nói dối qua loa cho xong.- Công trường nơi này canh nước rất tốt, vả lại thường xuyên cung ứng thịt cá. Nói thật so với ăn uống trong nhà thảo dân trước kia còn tốt hơn. Chỉ đáng tiếc thảo dân tuổi tác lớn, ăn không quá nhiều thứ… Nếu như là năm đó… năm đó hưởng được phước như vậy thì tốt rồi…
Nói tới đây, lão già lại một hồi than ngắn thở dài.
- Ông là thợ khéo nước nhà, nước nhà dĩ nhiên cũng phải bồi thường cho ông. Nào có lý không không sai dịch ông. Vì để tránh cho ông già thương tâm, thái tử vội vàng chuyển dời câu chuyện.- Trên công trường vất vả hay không vất vả? Ta nhìn ông vận chuyển gạch đá dường như có hơi mệt.
- Đây không coi quá cực khổ, trước kia thời điểm làm việc nông, trời còn chưa sáng đã phải thức dậy, làm tới mặt trời lặn mới được về nhà, lúc đó mới gọi là cực khổ. Lão già lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không có không hài lòng.- Hơn nữa trên công trường bởi vì thảo dân tuổi già sức yếu, cho nên cũng không có an bài cho thảo dân quá nhiều việc để làm, cho nên tháng ngày cũng coi như dễ chịu. Muốn nói khổ cực, mấy người bằng hữu của thảo dân làm việc ở công xưởng khác, đó mới là khổ cực a… Bọn họ có người đang làm việc ở xưởng hỏa dược, nơi đó rất nguy hiểm, nghe nói thường xuyên có người đốt chính mình. Thế nhưng vì một bữa cơm ăn, cũng chỉ đành nơm nớp lo sợ đi làm tiếp.
- Hóa ra là như vậy. Thái tử im lặng gật đầu.
Công việc ở xưởng hỏa dược thập phần nguy hiểm, nó là sớm có nghe thấy, nhưng nó ũng biết loại việc này bản thân không cách nào hoàn toàn tránh được. Dù sao đòi hỏi của nước nhà về hỏa dược bày ra ở nơi đó, chỉ đành ước thúc những công xưởng kia tận hết sức chiếu theo khuôn phép an toàn làm việc, mặt khác an bài nhiều thêm chút trợ cấp mà thôi.
Tuần thị lăng bảo, không được mãi đảo quanh một chỗ, cho nên thái tử quyết định đổi sang chuyện khác.
- Lão Tôn đầu, ngươi ở trên công trường cũng làm lâu như vậy rồi, vì nước vất vả, có thiếu gì không?
Nó đã quyết định từ trong tiền riêng của mình lấy ra một chút, phát cho những người thợ này chút tiền công, tuy rằng món tiền này không nhiều, nhưng cũng coi như một mảnh tâm ý.
Nào biết được, lão già này cũng không có nói ra tiền hoặc là đòi hỏi về đãi ngộ, ngược lại sắc mặt một hồi xấu hổ, dáng vẻ giống như có lời gì muốn nói nhưng lại không dám nói.
Chẳng lẽ là có lời nào người nào không cho phép ông ta nói sao?
- Cứ nói chớ ngại, đừng sợ! Nói vội vàng cổ vũ đối phương.- Ta là thái tử, ta ở nơi này nói lời giữ lời, nếu như có chuyện gì bọn họ làm không đúng, ta giúp ông làm chủ?
- Thái tử điện hạ, thảo dân… thảo dân đối với người trên công trường không có ý kiến gì, chỉ là… chỉ là… Lão già lại do dự một chút, cuối cùng vẫn là nói ra.- Thảo dân chỉ có một thỉnh cầu…
- Nói đi, nếu làm được ta làm ngay. Thái tử lập tức đáp lại.