Trên mặt thái tử lộ ra nét tươi cười vui mừng, sau đó quay đầu nhìn về phía Mễ Tô bên cạnh.- Mễ tổng công, khổ cực rồi, lăng bảo này xây dựng không tệ, ta sẽ bẩm rõ với phụ hoàng.
- Thái tử điện hạ nếu hài lòng thì rất tốt rồi. Mễ Tô gắng gượng cười xòa.- Ta vẫn cho rằng nó chống cự được bất cứ tiến công của kẻ địch nào, hộ vệ thủ đô của ngài.
Nói thật, tuy rằng vẫn luôn rất có lòng tin đối với lăng bảo mình thiết kế, nhưng vừa mới rồi thời điểm đại pháo được đẩy ra ngoài trong lòng y vẫn là không tránh khỏi sản sinh một chút tâm tình bồn chồn.
Nếu hiệu quả không tốt, vậy tín nhiệm và tiền đồ y thật vất vả có được ở nơi triều đình Đại Hán khẳng định toàn bộ không có, thậm chí còn khả năng có họa sát thân.
Cũng may hết thay đều như điều mong muốn.
Tuy rằng không phấn chấn giống như Mễ Tô, nhưng trong nội tâm thái tử cũng có chút vui sướng, y cảm thấy có mười mấy hai mươi tòa pháo đài quay xung quanh hộ vệ, sau khi đại pháo đều đặt vào đúng chỗ, kinh thành hiện giờ đích thật đã xem như phòng thủ kiên cố rồi.
Tuy nhiên thái tử cũng hiểu được, muốn bảo vệ thiên hạ không chỉ có dựa vào pháo đài, càng trọng yếu hơn là dựa vào lòng người, thiên hạ tiền Minh lớn như vậy, binh sĩ nhiều như vậy, lại có bao nhiêu tiền tài của cải, cuối cùng vẫn không phải cực kỳ nhanh liền mất hết thiên hạ rồi sao?
Pháo đài và lăng bảo phải xây dựng, nhưng trọng yếu nhất vẫn là không mất lòng người thiên hạ… Tuy rằng thái tử tuổi nhỏ, nhưng lý lẽ này vẫn là nghĩ hiểu rõ được.
- Cữu cữu, nơi này khôi phục trở lại một chút hẳn tiêu hao không quá nhiều phải không? Thái tử thoáng có chút lo lắng hỏi.
- Loại thương tổn mức độ này, dùng không quá nhiều vật liệu đã khôi phục lại được rồi. Công tướng lập tức liền vứt bỏ nghi ngờ của thái tử.- Hiện giờ lăng bảo chỉ là thành dựng lên thô thiển, cũng không có thiếu vật liệu và người làm lưu lại ở nơi này, kế tiếp sai bọn họ tiếp tục khởi công, bù vào nơi khốn nên bù thì được rồi. Thần vừa rồi ngẫm nghĩ, phương thức nghiệm thụ của thái tử điện hạ, thần cảm thấy mười phần hữu hiệu… Lăng bảo nếu như ngay cả hỏa pháo của mình còn không chống đỡ nổi, vậy còn nói kiên cố gì nữa? Thần về sau sẽ ra một khuôn phép tỉ mỉ, vạch định rõ lăng bảo và công sự mỗi nơi lúc nghiệm thu đều phải trải qua loại thi thố tương tự, để tránh tài của nước nhà không đến mức lãng phí!
Gã làm như vậy, không chỉ là muốn vì nghiệm chứng kiên cố của lăng bảo nhiều thêm một chút thủ đoạn, hơn nữa còn là muốn dùng phương thức này để xác lập uy quyền của thái tử, dù sao thái tử là cháu ngoại ruột thịt của gã, nó vừa mới đi ra ngoài làm việc, cũng nên giúp đỡ một chút.
- Cảm tạ cữu cữu!
Thái tử không nghĩ tới loại cách nghĩ thâm sâu kia, chỉ là vuốt cằm nói lời tạ ơn với cậu.
Sau đó, thái tử thu kính nhòm xa lại, đưa cho trong tay người tùy tùng, sau đó thở phào một hơi.- Vẫn luôn đứng nhìn ở nơi xa, tuy rằng đủ nhìn thấy toàn cục, tuy nhiên dù sao vẫn là không bằng tự thân vào cảnh lạ. Cữu cữu, lại để con đi vào bên trong lăng bảo nhìn xem thử đi!
- Tốt, thái tử xin đi cùng thần. Công tướng không có nhiều lời gì liền dẫn đầu đi tới.
Như vậy, một đám người từ bên trong đình trên núi đi ra ngoài, trùng trùng điệp điệp đi xuống núi, sau đó đi về hướng lăng bảo.
Dọc theo đường đi, thỉnh thoảng có binh sĩ ngang qua, hoặc là kéo pháo hoặc là cầm súng, bọn họ vừa mới bắn một lượt pháo tâm tình đều vô cùng phấn chấn, sau khi nhìn thấy thái tử, bọn họ đều hoan hô một tiếng, sau đó đồng loạt quỳ xuống đất.
- Các vị tướng sĩ, miễn lễ, xin đứng lên!
Thái tử có chút muốn bảo bọn họ đứng lên, nhưng vội vàng nhất thời liền không nâng dậy hết được, đành phải cười khổ.
Những binh sĩ này về sao liền sẽ hiểu trọng trách bảo vệ công sự, biến thành quân coi giữ lăng bảo, cũng chính là nói, bọn họ chấp hành chức trách trọng yếu vì Đại Hán thủ vệ kinh thành.
Trong quá trình bọn tướng sĩ đồng loạt thi lễ, một đoàn người thái tử chậm rãi đi trước, sau cùng đi tới dưới lăng bảo.
Lúc này ngẩng đầu nhìn lên, thái tử nhận ra so với lúc trên núi trước đó, càng cảm nhận được áp lực bức bách lăng bảo mang tới. Phóng tầm mắt nơi tới được, tường thành bề mặt nghiêng các nơi mấy mặt đều đối diện với mình, bên trong rất nhiều họng pháo còn có đại pháo tối như mực nhắm thẳng vào mình, tuy rằng hiểu được những đại pháo này không khả năng khai hỏa với mình, nhưng nó vẫn không kiềm nổi cứng đờ một chút.
Tòa lăng bảo này trấn giữ yếu đạo đi lại, hơn nữa hộ vệ mảnh đất lớn nội tuyến kinh thành, cũng gián tiếp phòng vệ một dãy Hà Bắc, Trực Lệ, nếu như vào thời tiền Minh, phải nói là trọng bảo của nước nhà a. Mà hiện giờ, người Mông Cổ đã bị Đại Hán đánh lui ngàn dặm, sớm đã không cách nào uy hiếp được kinh sư…
- Triều đình của ta võ công hiển hách, cũng không cần ở trong tay ra rơi mất uy danh a. Nó ở trong lòng thầm nghĩ.
Rất nhanh, bọn họ liền đi vào tới bên trong lăng bảo, so với hai đường tường cao bên ngoài, không gian bên trong lăng bảo phải nhỏ hẹp trống trải hơn nhiều, ngoại trừ một số doanh binh sĩ gạch đá dành cho bọn binh sĩ trú lại, còn có hầm ngầm chuyên đặc chế dùng để tồn trữ lương thảo và đạn dược vũ khí, chính giữa thì lại là một quảng trường nhỏ, cung cấp cho bọn binh sĩ dùng để thao luyện.
Thái tử liếc nhìn xung quanh, trong lòng tính nhẩm khoảng trống bên trong tòa lăng bảo này, sau đó trong lòng dần dà cũng có tính toán. Nó dọc theo góc tường bên trong chậm rãi đi tới, nhìn kết cấu khắp nơi, thuận tiện quan sát vật liệu có phải có ăn bớt ăn xét gì hay không.
Nhưng thời điểm đi tới một chỗ góc tường, nó nhận ra có một đám người ở bên cạnh cầu thang tu sửa binh doanh.
Nó đi tới gần, sửa soạn tới gần nhìn thử người làm vận chuyển gỗ đá. Nó sống ở thâm cung, bình thường lại đi theo các sư phụ đọc sách, không có bao nhiêu cơ hội tiếp xúc dân gian, hiểu được khó nhọc của dân gian. Cho nên nó tính toán mượn cơ hội này cũng lý giải một chúng dân chúng.
Nó phóng tầm mắt nhìn xem, nhận ra thân thể phổ biến của những người làm này vẫn coi như tráng kiện, trên mình người khác cũng đều mặc áo bông, cũng không có dấu hiệu ăn mặc đói rách, tuy nhiên tinh thần của bọn họ đều không tốt chút nào, giống như đối với việc này không có tích cực gì, chỉ là ứng phó việc sai bảo mà thôi.
Ở trong đám người làm này, có người làm đột nhiên xông ra, tuổi tác của y dường như khá lớn, cho nên gạch đá vận chuyển ít nhất, cả mặt y đều là nếp nhăn, nhìn ra được là lao lực hơn nửa đời người, y phục mặc trên mình vẫn coi như là dày, chỉ chẳng qua chính là trên y phục dính đầy bụi đất, chính ngay cả trên mặt đều tràn đầy bùn đất màu vàng và màu đen, nhìn xem quả thật giống như là mới từ trong bùn đất lăn ra vậy.
Nhìn thấy đám người làm này, trong lòng thái tử hơi đau xót, dân sinh gian khổ, dân sinh gian khổ. Trước đây đối với nó mà nói chẳng qua là bốn chữ trong sách mà thôi, hiện giờ tận mắt nhìn thấy mới biết có bao nhiêu đắng khổ. Hơn nữa những người này ít nhất cơm áo còn có đảm bảo. Bên trong con dân của Đại Hán, hiện giờ không biết còn có bao nhiêu người sống càng thêm vất vả so với bọn họ?