Chương: Nam Man tới cửa
Gã nói như vậy, thứ nhất là tỏ ra bản thân rất tán thành với nỗ lực những năm gần đây của Lưu Tĩnh nhằm phát triển ảnh hưởng của mình, tỏ vẻ sẽ nói với cấp trên về công lao của Lưu Tĩnh; thứ hai là ngụ ý nói cho Lưu Tĩnh biết gã tới lui được thẳng với cấp trên, chính là tổng gánh vác các vấn đề Nhật Bổn để tránh Lưu Tĩnh nảy sinh ý niệm trong đầu khác, làm hỏng đại sự.
- Tại hạ hiểu rồi, tại hạ tuyệt sẽ không phụ sự mong đợi của triều đình. Lưu Tĩnh nghiêm nghị cam đoan với Chu Phác.
Nếu như không có dã tâm riêng, y cũng không có khả năng ở Nhật Bổn lâu như vậy. Những năm gần đây, ở cái ghế này y chịu đựng rất nhiều, nhưng cũng kiếm được không ít lợi ích, nếu muốn làm phú ông mấy năm trước y đã xin về nước, nhưng y lưu lại đây, chẳng phải là vì tiến thêm một bước hay sao?
Hiện tại, cơ hội đã tới, triều đình rốt cuộc dự định dụng binh với Nhật Bổn. Chỉ cần triều đình chiến thăng Nhật Bổn, đến lúc đó cho dù là Mạc Phủ vẫn nắm quyền, thì sẽ không còn dám trái lệnh Đại Hán, khi đó y chân chính hô mưa gọi gió ở Nhật Bổn rồi.
Cho nên, bất kể là vì triều đình hay là vì bản thân, y vẫn phải làm tốt việc này, hiệp trợ vị Chu đại nhân do triều đình phái tới này, làm tốt chuyện thảo phạt Nhật Bổn.
Tuy nhiên, mặc dù y biết triều đình muốn tấn công Nhật Bổn, nhưng để giữ bí mật và an toàn, triều đình cũng không nói cho y chi tiết cụ thể, sách lược điều binh khiển tướng, thậm chí việc đích thân thái tử đến trấn giữ Cao Ly, tất cả y đều không biết, mà Chu Phác cũng không tính nói cho y biết.
Chu Phác tuy rằng không phải không tin đối phương trung thành với triều đình, nhưng gã cũng biết vị Lưu đại nhân này đã ở Nhật Bổn rất nhiều năm, từ trên xuống dưới có rất nhiều dính dáng, nếu biết nhiều quá, khó tránh khỏi vô ý sẽ làm lộ dấu vết.
- Ta lấy danh nghĩa buôn bán trên biển tới nơi đây, nhưng muốn hoạt động ở đây, không dùng lại được thân phận này. Chu Phác lại nghĩ tới một vấn đề.- Việc này vẫn phải làm phiền Lưu đại nhân lần nữa.
- Chu đại nhân không cần phải lo lắng, vấn đề này, lúc trước khi nhận được thư từ trong nước ta đã có chuẩn bị. Lưu Tĩnh khoát tay áo, tỏ vẻ gã không cần lo lắng.- Chúng ta đã chuẩn bị cho đại nhân một thân phận trong sứ đoàn, hơn nữa trong sứ đoàn cũng có một người có hình dáng và tầm tuổi như đại nhân, lại luôn luôn gánh vác công việc nội bộ sứ đoàn, không thường xuyên đi ra ngoài và tiếp xúc với người Nhật Bổn, ở Trường Khi này rất ít người biết hắn ta, mà ở bên ngoài thì lại càng không có Đại nhân chịu khó một chút, dùng giấy tờ của hắn, trong thời gian này chúng ta sẽ dùng đại nhân cho liên lạc với bên ngoài. Tuy nhiên, đại nhân tốt nhất nên cẩn thận một chút khi tiếp xúc với người Nhật Bổn, dù sao người của sứ đoàn cũng không tiện tham gia vào quá nhiều chuyện
Mạc Phủ dùng chính sách bế quan tỏa cảng, cho nên trông coi buôn bán trên biển vô cùng nghiêm khắc, ngay cả việc ra khỏi cảng Trường Khi cũng vô cùng rắc rối, nhưng người trong sứ đoàn có trọng trách giải quyết tranh chấp buôn bán ngay trong ngày, đồng thời duy trì quan hệ với Mạc Phủ Nhật Bổn và những người tai to mặt lớn, cho nên có được một số tự do trong hành động, Mạc Phủ Nhật Bổn trông coi bọn họ cũng không đặc biệt nghiêm khắc, chính quyền Trường Khi còn phát cho bọn họ giấy thông hành đặc biệt.
Cách tổ chức này, theo cái nhìn của phía Đại Hán, hiển nhiên là quá mức sơ suất rồi, quản hạt vô cùng sơ hở. Mà người Nhật Bổn cũng không lưu tâm đến bờ bên này, bởi vì hai nghìn năm qua, vượt biển viễn chĩnh Nhật Bổn chỉ có triều đại nhà Nguyên, triều đình người Hán chưa từng làm chuyện như vậy, hơn nữa mấy năm qua giao tình giữa Nhật Bổn và Đại Hán coi như không tệ, trao đổi buôn bán song phương liên tục, người Nhật Bổn vốn dĩ không tưởng tượng nổi sẽ có tai họa trời giáng đang đợi mình.
Tuy rằng, từ khi Đại Hán thành lập, tiến hành chinh phạt khắp nơi, nhưng đảo quốc cũng không có tiếp xúc thẳng với điều này, cũng không cảm nhận được hùng mạnh thật sự của Đại Hán. Lúc này toàn bộ Đức Xuyên Mạc Phủ cho rằng chính sách bế quan tỏa cảng đã tạo ra ngăn cách với thế giới bên ngoài, nghe không thấy cũng không muốn nghe những việc xảy ra bên ngoài, tận hưởng bình yên sau thời Chiến Quốc.
Nhưng mà bình yên từ bế quan này cuối cùng sẽ có ngày bị đánh vỡ, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
- Đại nhân hao tâm tổn trí như thế, tại hạ vô cùng cảm kích. Chu Phác lại lần nữa cảm tạ vị quan viên tháo vát lão luyện này, giọng điệu bất giác lễ phép hơn nhiều.- Xin yên tâm, khi tiếp xúc với người Nhật Bổn tại hạ sẽ cẩn thẩn, tuyệt không để tâm huyết của đại nhân chảy xuống sông xuống bể.
Tiếp theo, sau khi cẩn thận dặn dò Chu Phác vài câu, Lưu Tĩnh và Chu Phác từ biệt lẫn nhau, đi ra gian phòng này.
Lưu Tĩnh vừa đi ra khỏi, sự khẩn trương trong lòng không hiểu tại sao cũng bớt đi không ít. Nói thật, gặp phải việc lớn như vậy, cho dù lúc bình thường khôn khéo giỏi giang cũng khó tránh khỏi có chút sợ hãi khẩn trương, bất quá là cố tự trấn tĩnh thôi.
Khi y đi vào nơi làm việc, tùy tùng của y lại nói cho y một tin tức ngoài ý muốn.
Đại diện của thương quán Hà Lan tới sứ quán muốn cầu kiến y.
- Bọn họ đến cầu kiến ta làm cái gì? Lưu Tĩnh hết sức ngạc nhiên hỏi.
- Nói là có chút chuyện quan trọng muốn nhờ đại nhân giúp. Tùy tùng cung kính trả lời.
- Nhưng bọn họ cũng không nói là vì chuyện gì, chỉ nói là việc quan trọng, cần gặp mặt đại nhân
- Đám người Hà Lan này, thật đúng là kỳ quái
Ban đầu Lưu Tính muốn từ chối, nhưng trong lòng nghĩ một lúc sau, vẫn quyết định hay là gặp người Hà Lan đột nhiên đến kia một lần, xem bọn họ rốt cuộc tính toán gì.- Thôi được, cũng chỉ là đi gặp bọn họ thôi.
Vừa đến phòng khách, nơi y thường tiếp khách, y phát hiện người Hà Lan tìm mình lại là người quen, chính là đại diện của Hà Lan ở Trường Khi, nhân viên cao cấp công ty Đông Ấn Độ Hà Lan, Uy Liêm Qua Trạch Đặc.
Thương quán của người Hà Lan ở Bình Hộ phiên, không có cơ quan trực thuộc ở Trường Khi, tuy nhiên do người Hà Lan và Nhật Bổn buôn bán chủ yếu ở Trường Khi, cho nên bọn họ phái tới Trường Khi một số đại diện. Tuy nhiên, Lưu Tĩnh nghe nói người Hà Lan đã ngầm đề nghị, đem thương quán ở Bình Hộ phiên chuyển đến Trường Khi, để đáp ứng thực tế là Trường Khi đã thay thế Bình Hộ phiên, đương nhiên đây vẫn chỉ là một lời đồn mà thôi.
Qua Trạch Đặc là một người trung niên cao lớn, tóc màu xám, gương mặt góc cạnh rõ ràng, dáng người khôi ngô tuấn tú, vì từng là thủy thủ nên hai tay vô cùng cường tráng, vừa nhìn đã thấy là người cao to lực lưỡng. Do nhiều năm phiêu bạt trên biển, cho nên màu da của ông ta rám nắng, nhưng trên mặt hắn lúc này lại đầy nụ cười, một chút cũng không giống gã thương nhân đã trải qua biết bao chém giết trên biển.
Giống như Lưu Tĩnh, Qua Trạch Đặc cũng bị phái đến Nhật Bổn, gánh vác giải quyết các vấn đề thương mại, cho nên mấy năm qua hai người cũng có qua lại tương đối nhiều, tới tới lui lui vài lần cũng coi như là quen biết, nói được là chút giao tình không lớn không nhỏ - đương nhiên, hai bên về bản chất là con buôn, nên chỉ tính là xã giao mà thôi, sự thực bên trong không có bao nhiêu chân thành.
Vừa nhìn thấy gương mặt quen biết đã lâu, khuôn mặt Lưu Tĩnh vốn dĩ đang sa sầm bỗng nhiên nở nụ cười, dùng tiếng Nhật Bổn chào ông ta.- Tiên sinh Qua Trạch Đặc, nhiều ngày không gặp, xin hỏi tìm tôi có chuyện gì?
Y vẫn cảm thấy cách xưng hô này rất trúc trắc, nhưng gọi như vậy nhiều năm cũng thành thói quen.
- Lưu tiên sinh. Uy Liêm Qua Trạch Đặc mở rộng hai tay của mình.- Chúng tôi có việc muốn nhờ cậy ngài nên mới tới, có một việc vô cùng quan trọng cần giúp đỡ của ngài.
- Mời nói, mời nói. Lưu Tĩnh vừa mời ông ta ngồi xuống, vừa hiếu kỳ quan sát đối phương.- Mọi người cùng ra biển buôn bán, cần phải giúp đỡ lẫn nhau, nếu chúng tôi có cái gì giúp đỡ các hạ, xin mời cứ nói.
- Thật sự ra việc này với nước ngài cũng vô cùng quan trọng. Qua Trạch Đặc ngồi xuống chiếc ghế nhỏ hẹp, mà dường như không chứa nổi thân hình của ông ta.- Chúng tôi gần nhất nhận được báo cáo của thương nhân nước tôi, công ty của tôi cũng truyền tới tin tức, gần đây trên tuyến đường biển tới Nhật Bổn, số lượng các vụ hải tặc quấy rối đột nhiên tăng lên, hơn nữa vũ khí và đạn dược của bọn chúng cũng được tăng cường, làm đội thuyền của chúng tôi tổn thất không ít. Tôi muốn hỏi, gần đây phía Lưu tiên sinh có gặp tình huống tương tự không?
Trong lòng Lưu Tĩnh biết rõ những hải tặc này, đều là Đại Hán cố ý phái tới.
Từ hội nghị năm ngoái, khi quyết định dùng phương thức hải tặc tăng mạnh quấy rối, xua đuổi đội thuyền qua lại, đồng thời mượn danh nghĩa tấn công hải tặc để tập kết hải quân, các tướng lĩnh hải quân không dám chậm trễ, ngay lập tức xây dựng kế sách và bố trí tương ứng, sau đó bí mật truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới.
Trong biên chế hải quân, có rất nhiều quan binh là hợp nhất từ đội thuyền Trịnh Chi Long, bọn họ năm đó theo vị hào kiệt trên biển làm rất nhiều chuyện làm ăn không vốn, bây giờ quay lại nghề cũ cũng là cưỡi xe nhẹ đi đường quen, hơn nữa, nhiều năm qua hải quân vẫn luôn chiến đấu với hải tặc, rất nhiều quan binh biết rõ tập tính và thủ đoạn của hải tặc, thậm chí còn bắt giữ không ít tàu hải tặc.
Sau khi nhận được mệnh lệnh, hạm đội Bắc Hải rất nhanh bí mật tổ chức một đám quan binh ngụy trang thành hải tặc, sau đó bắt đầu đánh cướp trên biển, nhất là các đội thuyền buôn bán lên phía bắc tới Nhật Bổn, càng là đối tượng tấn công trọng điểm.
Từ sau khi Đại Hán thành lập, do hải quân Đại Hán nhiều năm liền tấn công, cho nên những năm gần đây trên biển bình yên hơn nhiều, đội thuyền buôn bán qua lại cũng buông lỏng cảnh giác hơn. Kết quả đội tàu hải tặc vốn nằm trong kho nay theo điều khiển của đám "hải tặc" này đã tạo ra chiến quả to lớn, tại các vùng biển xa đội thuyền buôn bán của các nước nhiều lần gặp họa.
Sau vài lần bị tập kích, đội thuyền của Hà Lan khổ không tả xiết, mà tình hình này cũng truyền tới công ty Đông Ấn Độ Hà Lan ở Ba Đạt Duy Á. Lãnh đạo và giám đốc công ty Đông Ấn Độ nghe xong thì vô cùng lo lắng, bởi vì buôn bán giữa Ba Đạt Duy Á và Trung, Nhật vô cùng quan trọng với công ty, có thể nói đây là tuyến đường mang lại lợi nhuận lớn nhất cho công ty, không được có bất kỳ sai sót nào.
Tuy nhiên, bọn họ rất lo lắng, nhưng trong nhất thời lại không tìm ra cách nào xử lý đám hải tặc này.
Xuất hiện tình hình này, thứ nhất là do chiến tranh với Tây Ban Nha, hiện tại thực lực công ty Đông Ấn Độ chịu tổn thất rất lớn, rất khó từ hạm đội hiện tại điều ra một cánh đội tàu để dọn sạch hải tặc ở khu vực này.