- Ngươi nghĩ như vậy thì tốt rồi! Thừa tướng gật đầu.- Tốt lắm, cứ làm như thế. Vấn đề tiền, chỉ cần ngươi không muốn làm thành thềm ngọc năm thước, nhà vàng ba trượng, tóm lại vẫn là có cách. Qua Tết xong, ngươi phải xem công trình này thành chuyện trọng yếu hạng nhất tới làm đi. Sự tình khác giao cho người khác tới gánh vác. Đừng quên, không chỉ là ngươi. Bọn đại thần Nội các cũng đều nghển cổ để trông mong, chờ ngày đại công cáo thành đó đấy.
- Tốt, ta hiểu rõ. Công tướng gật đầu.
- Qua tết xong, ta liền đi tây đô đi thăm dò khắp nơi, tìm chỗ sơn thủy đều tốt, sớm chút làm thỏa đáng sự tình tuyên chỉ.
Tuy nhiên, trong lòng gã vẫn là có chút nghi hoặc… Để ý ngày thường, Nội các đối với đại công trình gã gánh vác tuy rằng vẫn luôn đang ứng phí, nhưng luôn đưa cho gắng gượng miễn cưỡng, vả lại kiểm kê cũng vô cùng khó khăn, sợ rằng lãng phí nhiều hơn một phân, đến công trình này, lại đột nhiên hào phóng như vậy.
- Đúng rồi, thái tử sang năm cũng liền theo ta đi ra ngoài a. Một mặt thị sát tiến triển công trình phòng ngự kinh sư, một mặt thuận tiện giải sầu.
Thời điểm nói tới đây, Công tướng đột nhiên cũng nhớ tới việc này.
- Thái tử cũng sẽ ra ngoài tuần thị sao? Thừa tướng hơi mấy động.
Kết hợp với hoàng thượng trước đó để cho thái tử tham dự hội nghị quốc vụ, vả lại sửa soạn để thái tử ra trấn thủ Cao Ly cũng trông coi luôn an bài hậu phương chinh Nhật, xem ra thái tử chậm rãi can thiệp vào tới bên trong triều chính đã là kết cục định sẵn khó bề tránh khỏi.
Ôi! Tháng ngày trôi qua thật nhanh a, nhoáng cái không ngờ thái tử sắp trưởng thành người rồi… Bỗng dưng trong lòng Thừa tướng đột nhiên đã hiện lên một tia cảm ngộ khác với tình cảnh hiện giờ.
- Việc này rất tốt, tuy nhiên ngươi bên đó phải để ý an toàn một chút, đừng để cho thái tử có chút sơ xót gì. Sau khi dặn dò một câu, gã lại xoay đầu sang, nhìn xem đứa con nhỏ tuổi của mình.
Thái tử là con trẻ thông tuệ nhân hậu, mai sau thành được đại khí, cũng không biết con trai của mình tới lúc đó thành được cái gì đây? Chỉ trông mong nó đến lúc đó cũng tiếp tục phò tá hoàng gia Đại Hán.
Ngay thời điểm các đại thần còn đang nói chuyện tán gẫu, có một người tiến cung để triều bái lại bị bọn người hầu hoàng cung mang rời khỏi đại điện, tuy nhiên bởi vì thân phận của y đặc thù, cho nên cũng không có bao nhiêu người để ý tới rời khỏi của y, vẫn tiếp tục chuyện gẫu của bọn họ.
Người này chính là đoàn trưởng sứ đoàn trú ở kinh thành của Cao Ly, tôn thất Cao Ly Lý Kha.
Theo dẫn dắt của quan tùy tùng, y dọc theo đường bên cạnh Hoàng Cực điện, nhằm hướng Trung Cực điện nhắm mắt theo chân đi tới, nghe quan tùy tùng nói, hoàng đế và thái tử Đại Hán, sắp ở nơi đó tiếp kiến mình, có việc khẩn yếu thương lượng.
Vị sứ đoàn này quần dài áo xanh, dáng người cao to, để chòm râu quai nói dài mảnh, làn da cũng vô cùng trắng nõn, nhìn qua giống như là văn sĩ chỉ đọc thi thư, thật sự ra tuy rằng thân là tôn thất nước Cao Ly, y cũng quả thật bản lĩnh Hán học rất sâu.
Thế nhưng, tuy rằng được hoàng đế Đại Hán triệu kiến tuy nói là một loại vinh hạnh đặc thù, nhưng y lại vẻ mặt nghiêm túc, trên trán dường như giấu nhẹm sầu lo rất sâu. Sầu lo của y chính là tổ quốc Cao Ly của y, càng thêm là đang tự hỏi, bản thân nên làm thế nào mới giành lấy được niềm vui thích của hoàng đế triều Trung Hoa, để cho ngài đối với tổ quốc hơi rộng rãi hơn mấy phần.
Sau khi Quang Hải Quân được triều đình phục ngôi vị, để tăng mạnh khống chế đối với Cao Ly, ở Cao Ly thiết lập sứ đoàn, mà đồng dạng, Cao Ly cũng được đòi hỏi ở kinh thành thiết lập sứ đoàn.
Thời đại tiền Minh, Cao Ly ở bên trong địa phận Đại Minh cũng không có cơ cấu ngoại giao thường trú, bọn họ chỉ là định kỳ phái ra sứ đoàn triều cống tới kinh thành triều bái hoàng đế mà thôi. Tuy rằng mỗi lần vương quyền thay đổi, Cao Ly đều sẽ phái ra sứ thần báo cho Đại Minh biết, nhưng cũng không chịu khống chế thật sự của Đại Minh. Vào giữa năm Vạn Lịch, Nhật Bổn vượt biển tiến công Cao Ly, gây hại một phương, Đại Minh tuy rằng phái binh chi viện, vả lại cuối cùng đuổi quân đội Nhật Bổn ra khỏi Triều Tiên, nhưng về sau cũng không có trú quân ở Cao Ly, lập tức liền rút đi rồi, vả lại rất nhanh liền sa vào bên trong hỗn loạn nội bộ.
Tân triều vốn không có khẳng khái như vậy, nhấc Quang Hải Quân một lần nữa lên vương vị Cao Ly, bọn họ lập tức đòi hỏi thù lao cực lớn, phái sứ đoàn và quan quân tới trú đóng. Hơn nữa sứ đoàn trú ở Hán Thành kiềm kẹp uy quyền trong triều, ngang ngược kiêu ngạo, giống như hoàn toàn không để triều đình Cao Ly vào trong mắt, khiến trong lòng người Cao Ly tức giận bất bình.
Từ sau khi tiếp nhận một bộ số luân lý Nho gia trọn vẹn tới từ đại lục, vả lại lấy bộ hệ thống cơ cấu luân lý này trải rộng ra cả nước, Cao Ly vẫn luôn tự cho mình là tiểu Trung Hoa, xem bản thân thành là nước địa vị cao nhất bên dưới Trung Quốc, nhưng, trong lúc đột nhiên, Cao Ly lại từ địa vị ban đầu khá là tự do thoáng chốc rơi xuống hoàn cảnh bị quan viên nước Trung Quốc vênh mặt hất hàm sai khiến, quần thần Cao Ly âm thầm đều lấy làm khó chịu. Nhất là, bọn họ còn cảm thấy bọn quý tộc Đại Hán ai nấy thô bỉ không kiến văn, không thông kinh điển, vả lại còn có thiên lệch xem thường Nho học, bởi vậy trong lòng đều có chút khinh thường với Đại Hán.
Nhưng mà, cho dù có bất mãn và khinh thường tất cả, Cao Ly cũng chỉ lặng yên đón nhận, bởi vì Đại Hán thật quá mạnh mẽ rồi.
Mới ban đầu dựng nước liền chinh phạt bốn phương, quét ngang biên thùy, Kiến Nô và bộ lạc Mông Cổ vốn dĩ mãnh mẽ nhất thời, một thoáng chốc đã bị đánh tới trốn chui như chuột, không có chút sức chống đỡ. Chỉ mới dựng nước mấy năm, Đại Hán liền đã đánh ra cương thổ vượt qua tiền Minh.
Võ lực Đại Hán hiển hách như thế hoàn toàn chấn nhiếp được những người Cao Ly này, nào sợ ở trong nước Cao Ly, cũng đối với vị đế vương truyền kỳ này vô cùng kính sợ, bởi vậy cho dù trong lòng phẫn hận, cũng hoàn toàn không dám lộ ra ngoài, chỉ đành nín nhịn chịu đựng.
Nếu không phản kháng được, như vậy dứt khoát liền nghĩ cách uốn éo lấy lòng đi. Nếu như lấy lòng được hoàng gia nước Trung Hoa, như vậy Cao Ly liền sẽ được trọng thị mấy phần, đãi ngộ cũng sẽ tốt hơn không ít. Ôm lấy cách nghĩ như vậy, quốc chủ Cao Ly Lý Hồn liền thông qua y đề xuất với triều đình Trung Hoa hiến tôn nữ Cao Ly cho thái tử làm thị thiếp.
Chẳng lẽ hoàng đế bệ hạ triều đình Trung Hoa chính là vì cái này mới triệu kiến mình sao? Lý Kha trong đầu nghĩ tới một đạo ánh sáng chớp lòa.
Nếu như đúng, vậy thì tốt rồi...
Với cương vị làm trưởng sứ đoàn, Lý Kha là vui mừng xem việc này thành thật.
Mang theo tâm tình như trút được gánh nặng, Lý Kha đi theo quan hầu cận đi tới bên trong Trung Cực điện.
Vừa vào tới, y liền không màn tất cả quỳ xuống với hoàng đế Đại Hán trên ngự tòa giơ cao, sau đó không một chút bất kính thi hành đại lễ triều kiến.