Quân thần tân triều đều là đánh qua nhiều trận chiến, kinh nghiệm của bọn họ vô cùng phong phú, cho nên hiểu được tầm quan trọng của cung ứng hậu cần đối với một quân đội mà nói là quan trọng đến cỡ nào, cho nên bọn họ cũng không dự định học theo Tùy Dương Đế ham thích đại công, mà là quyết định tinh chọn một bộ đội tinh nhuệ đi tác chiến, như vậy sẽ khiến cho tiêu hao sức dân vật lực Trung Quốc giảm tới mức thấp nhất.
Thái tử cũng không có vì nói đùa của Thái Đức mà trầm tĩnh lại, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như cũ.- Dụng binh là đại sự quốc gia, một chút cũng không được khinh thường. Bên Lang Gia Hầu nhất định phải dụng tâm, tuy nhiên ngươi chỉ quản đến chuyện vận chuyển trên biển thôi, vật tư trù bị và vận chuyển trên bờ còn cần phải thật sự cẩn thận đi xử trí. Chờ sau khi đến Cao Ly, quan viên Tùng Giang và Thiên Tân nếu không có phối hợp tốt, hoặc là trù bị bất lực, làm trễ nải tình trạng vận chuyển của hải quân, ngươi không cần phải giấu diếm, hết thảy báo cáo cho ta, ta xin phụ hoàng đi xử phạt bọn họ.
Khi nói đến xử phạt, thái độ của thái tử càng thêm nghiêm túc, vẻ mặt có một cỗ uy nghiêm trong đó, cũng làm cho hai vị đại tướng trong lòng rùng mình.
Thái Đức vội vàng lĩnh mệnh.- Vâng, thưa điện hạ. Quan viên khắp chốn nếu xảy ra tình trạng cung ứng bất lực, thần nhất định bẩm báo điện hạ và triều đình!
Sau khi ra lệnh, thái tử cũng không nói nữa, tầm mắt dừng tại hải đồ trên bàn.
Lúc đầu nó nhìn thấy chính là Liêu Đông, là Cao Ly, là Nhật Bổn, sau đó tầm mắt của nó chậm rãi di động, cuối cùng mới dọc theo hải dương nhìn tới phía xa vô biên kia.
Bọn họ sẽ đi đến cảng Kim Châu Liêu Đông trước, ở nơi nào nó sẽ tuần duyệt quân đội Đại Hán trú đóng ở Liêu Đông, và chạm mặt với thống soái đóng quân Liêu Đông, là Nguyên soái Kỷ quốc công Trần Hoảng. Mà Triệu Tùng thì ở nơi đó tiếp nhận một đoàn người dưới trướng mình, sau đó thông qua hải quân cùng nhau vận chuyển đến Cao Ly, chờ đợi tập kết hội hợp với bộ đội lục hải quân khác.
Mà chuyến đi này, nói ra thì rất xa, rất là xa xôi, nhưng khi nhìn trên hải đồ, cũng chỉ là một khoảng cách ngắn ngủn mà thôi. Toàn bộ thế giới, có bao nhiêu đoạn đường như vậy mới đi hết được?
Hải dương quá lớn, lớn đến khiến cho người ta nhìn thấy là sợ hãi, lục địa có diện tích hoặc lớn hoặc nhỏ, bị băng bó khóa lại trong hải dương rộng lớn khôn cùng này, giống như lồng giam vậy.
"Thiên hạ" mà cổ nhân tranh giành ngàn năm cứ cho rằng đó đã là toàn bộ thế giới, nhưng mà sau khi mở to mắt ra mới phát hiện, thế giới này không ngờ lớn như vậy.
Sau khi trải qua người Tây Dương mang tới tri thức hun đúc với bọn họ, người Trung Quốc mới biết được, Trung Hoa đều không phải là một quốc gia lớn duy nhất trên thế giới này, thậm chí cũng không phải là hiện giờ một quốc gia lớn nhất trên thế giới này.
Một lãnh thổ rộng lớn, kéo dài qua Châu Âu, Châu Mỹ và đế quốc của Á Châu, một đế quốc đã vượt qua từng cái vùng đất trên thế giới, đoạt lấy tảng lớn diện tích trên hải đồ, thậm chí đã đem sừng của mình đưa tới cổng Trung Hoa rồi.
Thái tử thấp giọng tự nói.- Tây Ban Nha này, quốc thổ không ngờ còn rộng lớn hơn so với nước ta... Thật sự khó tin quá.
Tuy rằng không biết thái tử vì sao đột nhiên lạc đề rồi, nhưng Thái Đức vẫn đem những gì mình biết bẩm báo lên.- Tây Ban Nha là một quốc gia lớn của Châu Âu, năm xưa đã thông qua giúp đỡ thám hiểm hàng hải, phát hiện được Châu Mỹ, và rất nhanh thì phái binh chinh phục chiếm cứ được nơi đó, sau này, bọn họ cùng với một quốc gia lớn khác của Châu Âu là nước Áo tiến hành quan hệ thông gia mà xác nhập, vì thế ở Châu Âu cũng có được một tảng lớn lãnh thổ. Vả lại, sau này bọn họ còn tiến hành khuếch trương tại Châu Á, chinh phục Lã Tống và một số vùng đất lớn khác.
Tầm mắt của thái tử chậm rãi di động, cuối cùng dừng tại phía trên Lã Tống.
Từng mảnh quần đảo này, rõ ràng ở tại cửa nhà Trung Quốc, khoảng cách là gần như thế, vì sao lúc trước không có người đem nó nhét vào trong tay Trung Quốc? Người Tây Ban Nha đều không ngại xa ngàn dặm đi chinh phục Châu Mỹ, vì sao một Lã Tống nho nhỏ như thế không nhập vào bản đồ Trung Hoa? Nó đột nhiên nghĩ đến một số vấn đề kỳ quái.
Sau khi xem xong trong chốc lát, nó đột nhiên hỏi.- Lã Tống có phải có thật nhiều hậu duệ Trung Hoa không?
Thái Đức trả lời ngay.- Vâng, đúng đấy, thưa điện ha.
Mặc dù vấn đề của thái tử có chút không đầu không đuôi, nhưng gã phát hiện thái tử hình như rất có hứng thú với chuyện hải ngoại. Điều này làm cho gã không khỏi hết sức vui sướng.
Hải quân là binh chủng mới thành lập đấy, trước kia qua nhiều thế hệ vương triều của Trung Quốc, đều không có hải quân chính thức đáng để nói, cho nên bọn người về truyền thống cũng không coi trọng hải quân, chỉ cảm thấy có "thiên hạ" là đủ rồi. Tới cuối đời Minh, mọi người trợn mắt đi nhìn thấy được thế giới này, phát hiện lúc trước "thiên hạ" chẳng qua là co rút tại một phương mà thôi, vì phòng bị cường quốc hải ngoại quấy nhiễu, vì thế hoàng thượng quyết định phải thành lập một hải quân phòng vệ hải cương.
Nhưng mà, tuy rằng hải quân do một tay hoàng thượng đi sáng lập, nhưng vẫn luôn rất coi trọng, nhưng cái lối suy nghĩ cố hữu mấy ngàn năm cũng không phải dễ dàng như vậy đi thay đổi được, đa số người vẫn có thói quen đem tầm nhìn đặt ở trong vòng "thiên hạ", cũng không có dựa vào hải dương đi mở mang bờ cõi, có lối suy nghĩ đi oai danh của quốc gia, mà ngay cả quan viên trong triều đình, cũng có không ít người đối với chi tiêu quân phí hải quân nhiều như thế mà đều âm thầm đi phê bình.
Loại quan niệm cố hữu này, khiến trên dưới hải quân đều hết sức lo lắng, sợ có một ngày triều đình cảm thấy hải quân tiêu phí quá lớn mà cắt giảm quân phí hải quân, khiến thực lực trên biển của Đại Hán suy yếu đi. Thân là hoàng đế tương lai, nếu như thái tử điện hạ nảy sinh hứng thú với hải quân và hải dương, đối với phát triển của hải quân là tốt đến không diễn tả rồi. Cho nên gã cũng rất hy vọng dựa vào chính mình đến gợi lên hứng thú của thái tử đối với hải dương.
Thân là Nguyên soái hải quân Đại Hán, gã rất tin tưởng rằng, ở hiện giờ thời đại này, Hoa Hạ cần đến hoàng thất đồng thời nhìn thấy lục địa và hải dương, như thế mới sẽ không để cho Hoa Hạ bỏ lỡ cơ hội, thế cho nên bị người Tây Dương chiếm hết toàn bộ thế giới.
- Hiện tại Lã Tống quả thật có rất nhiều dòng dõi Hoa Hạ ở đó, lúc trước giữa thời kỳ tiền Minh, triều chính mờ tối, khắp nơi hủ bại, vùng duyên hải có rất nhiều tiểu dân vì kế sinh nhai, vì thế không rời bến kiếm ăn không được, không ít người phải đi đến Lã Tống, sau đó ở nơi đó cắm rễ xuống cưới hỏi sinh sống. Gã tiếp tục giải thích với thái tử.- Tuy nhiên, các đảo nhỏ Lã Tống bây giờ là ở trong tay của người Tây Ban Nha.
Tiếp theo, sắc mặt gã tối sầm lại.- Những người này nhắc tới cũng là đáng thương, ở bên kia kiếm ăn vất vả thì không đáng kể, còn phải ăn nhờ ở đậu phải nói là ăn bữa hôm lo bữa mai, thổ dân và người Tây Ban Nha đều ức hiếp bọn họ. Thậm chí... Thậm chí vào năm Vạn Lịch Tiền Minh, người Tây Ban Nha còn tụ tập thổ dân tru diệt người Hoa nữa.