Có lẽ chính như lời của phụ hoàng, thiên hạ Triệu gia chúng ta luôn có một ngày tan nát, nhưng… ít như cũng giống như khói thuốc này, vô cùng rạng rỡ.
Ta phải đảm đương đại nhậm, không thẹn với phụ hoàng, không thẹn với mẫu hậu, không thẹn với thần minh, cũng không thẹn với vạn dân thiên hạ.
Chỉ cần làm được bốn cái không thẹn này, còn sợ người thiên hạ có trách mắng tới nhà mình nữa hay sao? Nếu nhà mình có phụ thiên hạ, vậy cho dù giống như Kiệt Trụ, lại chống đỡ được sóng dữ cuồn cuộn hay sao? Lo lắng nhiều lại có ý nghĩa gì nào?
Theo ánh sáng chiếu năm sắc hồng quang khi thì chói mắt khi thì ảm đảm, thái tử vươn tay ra, chậm rãi nắm thành nắm đấm.
- Không phụ thiên hạ.
Đầu tháng giêng, mới vừa rạng sáng, hoàng thượng đã dẫn bọn hoàng tử đi tới điện Phụng Tiên bái tế bài vị tổ tiên… Từ sau khi tân triều định đô, chiếu theo truyền thống các triều đại, bức họa tổ tông nhiều đời nhà Chu và thần chủ đều đã bị dời từ bên trong điện Phụng Tiên ra ngoài, bài vị tổ tiên mấy đời trước đây của Triệu gia được bỏ vào, mấy đời tổ tiên này cũng đều ai nấy được phong tên thụy (tên của vua chúa sau khi chết).
Tuy nhiên, Triệu gia dù sao xuất thân cũng là áo vải, hơn nữa hoàng đế không thích đồ vật thần thần đạo đạo gì, cho nên hắn cũng không có lập trời sinh dị tượng gì cho mình, mộng thấy bạch long giáng thế gì để thần hóa mình, cũng không có lập các loại chuyện xưa để tuyên xưng thiên mệnh sớm đã tới được Triệu gia Từ Châu.
Trong tình cảnh một mảnh trang nghiêm, bọn nam tử hoàng gia từng cái lễ bái đối với bức họa tổ tiên, chờ tới sau khi trời đã sáng rõ mới đi ra khỏi điện Phụng Tiên.
Hôm nay Nội các không làm việc, trừ tiểu quan trấn thủ cần có, tuyệt đại đa số bọn quan viên đều đã nghỉ phép rồi, thế nhưng trong cung cũng không có bởi vì vậy mà lạnh lẽo, bởi vì theo thường lệ của tân triều, bọn đại thần văn võ đang ở kinh đều phải vào sáng sớm ngày này vào cung để triều kiến, vả lại hưởng dựng một bữa tiệc tối đại hình, chính ngay cả sứ tiết phiên quốc ở kinh thành cũng phải vào ngày này vào cung để triều bái, bời vậy người trong cung ngược lại nhiều hơn so với trước một chút.
Bởi vì gia quyến mang theo khá nhiều, bởi vậy toàn trường cũng thoải mái hơn rất nhiều, bọn văn thần ai nấy mặc thường phục, còn bọn văn thần thì đều mặc lễ phục quân đội theo nghi thức, vả lại cũng đeo huân chương ở trước ngực, khoe với mọi người võ huân của mình, đại thần các nhà túm năm tụm ba cùng nhau nói chuyện tán gẫu, nội cung lúc này đã là một mảnh ồn ào.
Những bọn người tới trước triều bái này, cũng không được tiến vào bên trong cung điện, hoàng gia bình thường là ở điện Hoàng Cực ngoài cung triệu kiến bọn họ. Vào thời tiền Minh, điện Hoàng Cực chính là nơi dùng để cử hành các loại nghi lễ, nhưng nơi hoàng đế đăng cơ, hoàng đế đại hôn, sắc lập hoàng hậu, mệnh lệnh xuất chinh vân vân, ngoài ra da đại lễ vạn thọ, Nguyên Đán, đông chí hằng năm hoàng đế đều ở đây tiếp nhận chầu mừng của quan viên văn võ, cùng hướng vương công đại thần ban yến.
Bởi vì tâm học đại thịnh, tình cảnh xã hội tiền Minh liền đã vô cùng thoải mái, tuy nhiên cung đình bình thường vẫn là hết sức bảo thủ, truy cầu uy nghiêm, nữ nhân trẻ con của ngoại thần muốn tiến cung càng ít lại thêm ít. Còn tân triều lại bởi vì khởi lên hàn vi, cho nên cũng không có coi trọng nhiều như vậy, ngược lại nhiều thêm không ít hơi thở dân chúng, loại truyền thống mang cả nhà vào cung đón năm mới của bọn đại thần này, rất có phong phạm chất phát trên dưới một lòng lúc lập nghiệp ở Từ Châu năm đó.
Ngay thời điểm bọn họ trước sau tiến vào trong điện, trong đại điện sớm đã sắp sẵn bàn ghế, bên trên bày các loại hoa quả và mỹ tửu, để mọi người ai nấy hưởng dụng.
Thời điểm mới đầu, bên trong loại tân niên triều bái này còn có chút hỗn loạn, bởi vì đại thần các nhà và tiết sứ phiên quốc đều không biết nên xếp hàng như thế nào, tuy nhiên sau khi trải qua diễn luyện mấy năm, mọi người đều đã có một bộ khuôn phép xếp hàng ngầm hiểu lẫn nhau, quan viên văn võ lấy quan vị để xác định cách gần xa với hoàng gia, còn tiết sứ phiên quốc thì chỗ an bài riêng khác, mọi người cũng liền chiếu theo bộ khuôn phép này dần dần vào chỗ, tuy rằng ồn ào những cũng không hỗn loạn.
Chiếu theo khuôn phép, Thừa tướng Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh xem như hạng người đứng đầu bên trong quý tộc và Nội các, nên cả nhà bọn họ ngồi ở nơi ngự tòa hoàng gia gần nhất. Còn Công Tướng, Vệ Quốc Công Từ Hậu Sinh, thì bởi vì thân thích đặc thù của hoàng gia, cho nên được xếp ở chỗ theo sát kế sau đó, chỗ ngồi cả nhà bọn họ chính hay gần kề Thừa tướng.
- Công tướng! Chiếu theo lệ thường của tân triều, sau khi vừa ngồi xuống, Thừa tướng liền chúc tụng với Công tướng.- Tân niên đại cát!
- Thừa tướng, tân niên đại cát! Vệ Quốc Công Từ Hậu Sinh vội vàng hướng Thừa tướng chắp tay nói chúc tụng.
- Sự tình hành cung, hoàng hậu bệ hạ bên đó nói như thế nào? Thừa tướng cũng không có nhiều khách sáo, hỏi thẳng.
Lúc trước gã bảo Công tướng sang bên này xin ý của hoàng hậu, chính là tồn tại lòng dạ lợi dụng thân phận tỷ muội bọn họ, tiện thuyết phục.
- Hoàng hậu bệ hạ nói, việc này khả thi, còn khen ngợi bọn ta. Nói đại thần có lòng rồi. Công tướng cũng không có nói nhiều lời vòng vèo, liền trả lời thẳng với gã.- Thế nhưng, hoàng hậu bệ hạ còn nói cái khác, triều đình dù sao mới dựng, tài kế thiếu thốn, cho nên vẫn phải tiếc thương sức dân và tài lực, không cần làm cho quá mức xa hoa và phô trương.
- Vậy ngươi thấy thế nào? Thừa tướng khẽ mỉm cười.
- Ta cảm thấy… Công tướng vừa định nói, nhưng lại cảm thấy có chút không đúng, vì thế ngưng bặt, quét mắt nhìn đứa con bên cạnh.
Tuy rằng bọn họ hiện giờ nói cũng không phải sự tình cơ mật nhất của triều đình, nhưng Công tướng bình thường rất là cẩn thận, cũng không thích vợ con tham dự tới bên trong chính sự triều đình.
Vì thế, mắt thấy Thừa tướng và Công tướng muốn bàn sự tình, người nhà của bọn họ đều hơi chút tránh đi để tránh nhiễu loạn hai vị đại thần nói chuyện.
Thừa tướng là dòng dõi thi thư, hôm nay mang tới chính là con trưởng của gã, thế tử của Ung Quốc Công Vương Trạch Hiền, con trai của gã tuy rằng tuổi tác cũng không lớn, nhưng cũng được dậy bảo hiểu tuân thủ khuôn phép lễ tiết, nhìn thấy phụ thân muốn bàn luận việc triều đình, nó tự giác chủ động lùi tới một bên.
Sau khi nhìn thấy người nhà hai phía đều cách xa, Công tướng cũng liền yên lòng, một lần nữa tiếp lời.- Ta cảm thấy hoàng hậu bệ hạ muốn thương xót sức dân. Đây là lòng tốt, nhưng triều đình hiện giờ cũng không phải khốn quẫn như vậy, chúng ta cũng không cần phải nhỏ mọn như vậy. Nếu như phải tu sửa, vậy liền phải tu sửa lớn. Đương nhiên, ta không phải nói tu sửa được bao nhiêu tráng lệ đường hoàng, nhưng ít nhất phải tu sửa ra khí phái, phải xứng với thân phận hoàng gia Đại Hán.
Gã có lòng dạ, muốn để cho cả nhà tỷ tỷ đoàn tụ, vả lại vượt trên cuộc sống tương xứng thân phận hoàng gia, thế nhưng Thừa tướng cũng không tính toán vạch trần lòng dạ của gã… bởi vì Thừa tướng cũng không kém cạnh nghĩ như vậy.