Trúc Trung Trọng Nghĩa là phiên chủ phủ Nội Phiên quận Đại Phân nước Phong Hậu, phụ thân của y là Trúc Trung Trọng Lợi, vốn là một địa chủ nơi hương dã, sau này trong cuộc chiến Quan Nguyên tham gia tây quân Phản Đức Xuyên, trong lúc tình thế không ổn sau đó lập tức chuyển hướng đầu hàng qua đông quân Đức Xuyên, và lập được chiến công, vì thế sau chiến tranh được Đức Xuyên Gia Khang luận công ban thưởng, ban cho danh hiệu phiên chủ phủ Nội Phiên.
Tuy nhiên phủ Nội Phiên chỉ là phiên nhỏ, trong lãnh địa chỉ có làm ra được cao nhất hai mươi ngàn thạch, miễn cưỡng chỉ coi là một Đại Danh nhỏ mà thôi, vì thế tới thế hệ Trúc Trung Trọng Nghĩa này, y tiếp tục đeo bám lấy Mạc Phủ, chiếm được khen ngợi của tướng quân Đức Xuyên Gia Quang và Mạc Phủ Đại Lão Thổ Tĩnh Lợi Thắng, sau đó trong lúc Phụng Hành Trương Khi là Thủy Dã Thủ Tín bị điều nhiệm đi làm Phụng Hành Đại Bản, y được nhậm mệnh đi làm chức vị Phụng Hành Trường Khi—— trước đây, Phụng Hành Trường Khi đều là do cấp dưới của Mạc Phủ Kỳ Bổn Gia Cách đi đảm nhiệm đấy, y là người đầu tiên lấy thân phận Đại Danh đi đảm nhiệm Phụng Hành Trường Khi.
Sau khi tới Phụng Hành Trường Khi, y tiếp tục đem hết toàn lực lấy lòng tướng quân, nghiêm khắc chấp hành chính sách đóng cửa biên giới của Mạc Phủ, đả kích trấn áp giáo đồ Thiên Chúa, dùng đủ loại khổ hình bức ép bọn họ bỏ giáo hoặc là tử vong, bởi vì làm việc đắc lực, nên y cũng nhận được vài lần ngợi khen của Mạc Phủ.
Phụng Hành Trường Khi nói được là chức quan béo bở nhất đẳng của Mạc Phủ hiện giờ, bổng lộc chức quan có một ngàn thạch, còn cộng thêm dịch liệu bốn ngàn bốn trăm biểu (biểu là đơn vị đo lương thực tại Nhật Bổn, cùng loại với thạch, còn dịch liệu chính là trợ cấp ngoài bổng lộc chức quan ra), thu vào nói được rất là hậu hĩnh.
Ngoài ra, ngoại trừ ngạch định thu nhập chức quan ra, Phụng Hành Trường Khi bởi vì có được quyền lực lớn lao, còn có thêm rất nhiều thu nhập khác nữa, thí dụ như hiến kim và các thứ lễ vật do thương nhân các quốc gia ban tặng, món thu nhập màu xám này cộng lại còn cao hơn niên bổng rất nhiều, vì thế cũng khó trách Trúc Trung Trọng Nghĩa sau khi ở nơi này nán được vài năm, hầu bao béo bở ra rất nhiều.
Lưu Tĩnh nán lại ở Trường Khi mấy năm này, y sớm đã đem cảng thậm chí Cửu Châu từ trên xuống dưới đều mò đến rất quen thuộc rồi, hơn nữa y hiện giờ cũng là một người duy nhất của Đại Hán trú đóng tại Nhật Bổn, biết được kế sách định làm gì của Đại Hán.
Chính vì y lúc trước đã nhận được tin tức, biết được những nội tình này, cho nên y mới không dám chậm trễ.
Vừa thấy được Chu Phác, y liền vái chào thật sâu.
- Chu đại nhân chuyến đi này đã cực khổ rồi! Tại hạ đã đến chậm, xin thứ lỗi! Tại hạ chính là Lưu Tĩnh, đã đợi đại nhân khá lâu rồi, bên này đã chuẩn bị sẵn yến tiệc chào đón, kính xin đại nhân nghỉ ngơi một lát.
Tuy rằng nhìn trong hệ thống triều đình, quan chức của y cũng không thấp hơn so với Chu Phác, nhưng trên người Chu Phác có đại nhậm, nhận được phía trên coi trọng khen thưởng, mắt thấy đó là thăng chức rất nhanh, cho nên y cũng không dám chậm trễ.
Chu Phác khoát khoát tay.- Không sao. Chúng ta đến đây có chuyện quan trọng trong người, đại nhân không cần phải phô trương như thế, để tránh cho người ta nghi ngờ.
Đại Hán mấy năm này kinh tế thương mại qua lại vô cùng chặt chẽ hòa hợp với Mạc Phủ, hơn nữa Lưu Tĩnh luôn chịu chi ra sắp đặt chuẩn bị từ trên xuống dưới và luôn kéo gần giao tình với quan viên Mạc Phủ Trường Khi, cho nên thật ra Mạc Phủ khi giám sát bên thay mặt Đại Hán cũng không nghiêm lắm, tuy nhiên Chu Phác xưa nay làm việc khá cẩn thận, cho nên mới nói như thế.
Lưu Tĩnh liên tục nói.- Tại hạ hiểu rõ, hiểu rõ! Xin mời Đại nhân đi theo tôi.
Chu Phác đi theo Lưu Tĩnh đi ra phòng bên, bởi vì gã phải cùng với Lưu Tĩnh thảo luận bí mật, cho nên chỉ có một mình gã đi ra thôi, mà những người khác thì ở lại nơi này ăn cơm.
Để nghênh đón đám người Chu Phác đến đây, trong lĩnh quán sớm đã sắp xếp bố trí xong rồi, Lưu Tĩnh dẫn Chu Phác tới trong một căn phòng bí ẩn nhất, những người khác đều xa xa tách rời khỏi nơi này.
Chu Phác khi đi vào phát hiện bên trên quả nhiên đã bày xong rượu và thức ăn, bởi vì đã sớm quá đói bụng rồi, cho nên gã cũng chẳng khách sáo, ngồi thẳng lên trên đó và bắt đầu ăn ngon lành.
Còn Lưu Tĩnh cũng ngồi xuống theo gã, nhưng y cũng không có đụng đến chiếc đũa, chỉ không ngừng ở một bên suy nghĩ sâu xa.
Một lát sau, y đột nhiên thở thật dài.- Ai, Chu đại nhân, ta thành thật nói với ngươi, chúng ta là trông ngôi sao trông ánh trăng, hiện tại cuối cùng triều đình cũng đã hạ quyết tâm rồi! Chúng ta sớm đã muốn triều đình đi dạy bảo Nhật Bổn một trận rồi!
Bởi vì thân là thay mặt mậu dịch, cho nên Lưu Tĩnh cần phải xử lý rất nhiều công việc có liên quan đến tranh cãi của hai bên thương nhân Trung Nhật, y còn phải thường xuyên qua lại xã giao với quan viên Nhật Bổn, hai chuyện này cũng cần phải chuẩn bị sắp xếp, đôi khi thậm chí còn phải chịu đựng sắc mặt của người Nhật Bổn, thân là quan viên Đại Hán, y làm sao đồng ý đi chịu đựng loại chuyện như vậy? Tuy nhiên bởi vì trọng trách trên vai nên cũng chỉ đành nhẫn nại thôi.
Nói thật, trong lòng y đã sớm không còn kiên nhẫn đối với người Nhật Bổn nữa rồi, vài lần có đề nghị qua với trong nước, áp dụng vài cái chính sách nghiêm khắc một tí đi đối phó người Nhật Bổn, không ngờ đến bây giờ, triều đình thật sự quyết định chịu đi làm như vậy, điều này sao lại không khiến cho y hoan hô nhảy nhót lên được chứ?
Chu Phác lại gắp cho mình mấy miếng thịt, sau đó lợi dụng khoản trống nói.- Lưu đại nhân sống ở Nhật Bổn đã khá lâu rồi, quen hết tình hình từ trên xuống dưới của Nhật Bổn rồi, việc này còn phải làm phiền đại nhân. Bệ hạ muốn công phạt Nhật Bổn, công việc chuẩn bị này tuyệt đối không được khinh thường, chúng ta làm tốt thì có được khen thưởng, làm không tốt thì khó mà đi báo cáo với trong nước lắm.
Lưu Tĩnh liên tục nói.- Chu đại nhân xin yên tâm, tại hạ dĩ nhiên sẽ cố gắng hết sức. Trong tháng ngày này tại hạ sẽ đích thân dẫn người, lấy các loại danh nghĩa đi thăm dò địa hình Cửu Châu, và báo cáo lên tình hình phòng bị khắp nơi.
Chu Phác gật gật đầu.- Như thế rất tốt. Ngoài ra, ta đây còn phải đi đưa tin với các phiên chủ không hòa thuận với Mạc Phủ, kính xin đại nhân hỗ trợ.
Lưu Tĩnh hỏi.- Việc này tại hạ dĩ nhiên sẽ giúp đỡ, chỉ là không biết đại nhân muốn giao thiệp người nào đây?
Chu Phác trả lời.- Ta trước kia định sẵn là muốn qua lại với Đảo Tân gia, tuy nhiên nếu đại nhân có chọn ra được người tin cậy mà nói cũng nói cho ta biết, dù sao chúng ta tới lui được càng nhiều người thì càng tốt. Không biết đại nhân có đề nghị gì không?
Lưu Tĩnh im lặng một lát.
- Trong tộc hào Cửu Châu, có một số là dựa vào Mạc Phủ mau chóng thăng chức, những người này không đủ để trông cậy; có một số người trong lòng mặc dù có bất mãn với Mạc Phủ, nhưng sức yếu hoặc là nhát gan, những người này vẫn là không đủ để trông cậy vào, đảm nhiệm tuyển chọn Đảo Tân thật ra là chọn đúng rồi. Đảo tân Trung Hằng từn ra chiến trường, có dũng lực, hơn nữa bởi vì những chuyện liên tiếp bị Mạc Phủ cướp bóc gia nghiệp, nên có định kiến rất lớn với Mạc Phủ... Đúng là một lựa chọn tốt đó, thấy được đại nhân thật sự đã nghiên cứu qua tỉ mỉ.
Trước tiên sau khi đeo nón cao cho Chu Phác xong, y bèn nói ra kết quả mà mình đã nghĩ ra.- Tại hạ lúc trước cũng nghĩ qua một hồi rồi, ngoại trừ Đảo Tân ra, tại hạ còn nghĩ tới một nhà khác. Là Tùng Phổ gia.