Nói tới thời điểm này, Công tướng mở trừng hai mắt, giống như rốt cuộc hiểu rõ gì đó.- Ý của thái tử phải chăng là…
- Đúng đấy cữu cữu. Thái tử gật đầu.- Con không hiểu kiến trúc và công chế gì, vậy thì chỉ đành xem kết quả. Dù sao triều ta tạo ra lăng bảo vốn dĩ chính là để phòng ngự, xem thử kết quả phòng được hay không không phải tốt lắm sao?
Công tướng do dự chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn là tươi cười, đáp lại ý kiến của thái tử. Sau đó, gã quay đầu nhình về hướng Mễ Tô.- Mễ tổng công, ngươi phái người báo cho quân trú đóng bên đó một tiếng. Đợi lát nữa gọi bọn họ dùng đại pháo tới oanh lăng bảo!
Dùng đại pháo tới oanh lăng bảo sao?
Ngay sau Mễ Tô kịp sực tỉnh, máu nóng xông thẳng lên, mặt cũng có chút đỏ lên rồi.
Những lăng bảo này đều là y tham dự thiết kế, vả lại tham dự kiến tạo, từng chút từng ly nhìn dựng xong, hoàn toàn chính là kết tinh tâm huyết của y, kết cuộc hoàng thái tửu không ngờ nói muốn dùng đại pháo tới oanh phá, đây thật sự khiến y có chút khó chịu đựng được.
- Công tước đại nhân, xây dựng những lăng bảo này hao tổn của cải cực lớn, vả lại hao tốn rất nhiều tinh lực của chúng ta. Nó là dùng để phòng ngự tấn công của kẻ địch, mà không phải dùng để người phe mình pháo kích. Nghiệm thu công trình là có tiêu chuẩn, hơn nữa chúng ta đã thông qua được những nghiệm thu tiêu chuẩn này, hiện giờ dùng phương thức nã pháo để nghiệm chứng công trình, đây quả thực…
Y vốn dĩ muốn nói “Đây quả thật chính là nói giỡn” nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống.- Chúng ta hao tốn công sức rất lớn mới dựng xong lăng bảo, nếu như trong pháo kích xảy ra vấn đề gì, chỉ sợ lại phải tiêu hao tiền của và sức người hàng loạt mới xây dựng lại được…
- Ta cũng không phải muốn bọn họ không ngừng nã pháo, chỉ là pháo kích mấy lượt kiểm tra một chút mà thôi. Còn chưa có đợi Từ Hậu Sinh nói chuyện, thái tử liền cướp lời.- Mễ tổng công ngươi nếu như rất có lòng tin với lăng bảo của mình, vậy thì không cần sợ hãi dùng pháo kích để kiểm chứng phải không? Nếu như ngay cả pháo kích của phe mình cũng không phòng ngự được, vậy lăng bảo này còn có gì đáng giá nữa nào? Tiêu tốn tiền tài nước nhà nhiều như vậy, lại có ý nghĩ gì nào? Về phần tổn thương, nếu như trong lúc nã pháo tổn thương không lớn, dù sao hiện giờ công nhân và vật liệu cũng còn chưa có dời đi, vừa hay nhanh chóng khôi phục.
Nếu như tổn thương thật sự rất nghiêm trọng, vậy hậu quả liền không chỉ như thế này rồi.
Nhìn thấy thái tử điện hạ và công tước đại nhân đều đã đưa ra quyết định, Mễ Tô cũng không dám giữ vững ý kiến của mình nữa, y đành phải khẽ lắc đầu.- Thái tử điện hạ, nếu đây là mệnh lệnh của ngài, vậy ta chỉ đành phục tùng. Ta hy vọng cảnh tượng bùng nổ kế đây đủ khiến cho ngài hài lòng.
Tiếp đó, theo mệnh lệnh Công tướng, một tùy tùng đi theo ở bên cạnh gã đi rời đình, chạy xuống núi.
Bởi vì tòa lăng bảo này mới vừa vặn xây xong, cho nên bộ đội chân chính phòng giữu vẫn chưa có biên chế hoàn thành, càng chưa nói tới vào trú đóng, nhưng nơi này bởi vì là đại công trường, cho nên vẫn có binh thủ vệ đang trú giữ, bọn họ là sẽ nghe theo mệnh lệnh Công tướng đại nhân.
Rất nhanh, dưới chân núi liền nổi lên xôn xao, quan trưởng bộ đội trú đóng sau khi trải qua xác nhận, thi hành mệnh lệnh của thái tử điện hạ và Công tướng đại nhân, tập trung hết thảy bọn binh sĩ của mình lại, sau đó bọn họ kéo từng khẩu đại pháo từ bên trong lều che gió che mưa ra ngoài, hướng phía ngoài lăng bảo đẩy ra.
- Thái tử điện hạ, hỏa pháo bọn họ đẩy ra ngoài đều là pháo dã chiến đường kính tương đối nhỏ, pháo phòng thành hình dạng lớn bởi vì thật sự quá nặng, cần khí giới riêng biệt để vận chuyện lắp đặt, cho nên hành động thật sự bất tiện… Công tướng nhẹ giọng giải thích với thái tử.
- Không sao, cữu cữu, con chỉ là muốn thử một chút mà thôi, nhìn xem hiệu quả thì được rồi. Thái tử khoát tay.
Nghĩ tới, tòa lăng bảo này xâm nhập đất liền, với tình hình biên cảnh và thế nước Đại Hán, hẳn là không ai đủ chậm rãi vận chuyển pháo công thành to lớn tới trước mặt lăng bảo, nhiều lắm chính là một ít pháo dã chiến mà thôi, nếu như thí nghiệm liền đủ dùng rồi.
Thái tử có chút hăng hái mà nhìn quân đội và yếu trại bên dưới, bọn quân nhân mặc chế phục chỉnh tề theo mệnh lệnh của y giúp đẩy đại pháo về rời khỏi lăng bảo, nghiễm nhiên giống như cảm giác chỉ huy một cuộc chiến tranh vậy… Cực đại này làm hài lòng tâm ý của thái tử.
Bỗng dưng, nó đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.
- Cữu cữu, pháo đài này vắt ngang ở giữa đáy cóc, trấn giữ được yếu đạo, đương nhiên vô cùng tốt. Tuy nhiên… khe núi hai bên này, nếu như có người lợi dụng loại địa hình này, đẩy đại pháo lên núi oanh kích mãnh liệt xuống dưới, đây há chẳng phải vô cùng nguy hiểm, chỉ đành bị động bị đánh sao?
Nghe được câu hỏi này, Công tướng hơi kinh hãi, gã không ngờ tới cháu ngoại của mình trước kia chưa bao giờ trải qua chiến trận, nhưng không ngờ dựa vào phán đoán suy ngẫm của mình nghĩ được câu hỏi về quân sự, hơn nữa vấn đề này đích thật mười phần trọng yếu.
Thế nhưng, làm chuyên gia, gã và bọn công trình sư đó đương nhiên trước khi dựng lên lăng bảo này đã suy xét vấn đề đủ mọi phương diện, cho nên đương nhiên sẽ không lấy làm khó khăn.
- Thái tử điện hạ quả nhiên minh giám. Thế nhưng việc này bọn ta trước đó đã có phòng bị. Gã không chút hoang mang đi tới bên cạnh thái tử.- Chúng ta lúc chọn lực pháo đài, đều là cố ý thăm dò mỗi ngọn núi bên cạnh, đo lường tầm bắn đại pháo thả ở trên núi xuống. Cho nên xin yên lòng, tuyệt đại đa số ngọn núi cho dù bị công chiếm cũng sẽ không uy hiếp tới được an toàn của pháo đài. Mặt khác…
Gã tự tay chỉ về hướng một đinh núi cao nhất chỗ xa.
- Mặt khác, ở trên điểm cao đỉnh núi kia, chúng ta còn thiết kế một pháo đài, sau khi pháo đài dựng xong, cùng với pháo đài làm thế ỷ dốc, yểm hộ lẫn nhau. Vả lại trên pháo đầu có lương thực và nước uống trữ sẵn, vào thời điểm chiến tranh chống đỡ được rất lâu. Kẻ địch xâm phạm không cách nào có được cung ứng ngay tại chỗ, theo ngàn dặm xa xôi vận chuyển hậu cần tới tiêu hao thật sự quá nhiều, ở trước mặt pháo đài không chịu đựng nổi bao lâu liền thối lui rồi.
Sau khi nghe thấy được lời giải thích của cữu cữu, thái tử mới thoải mái tinh thần.
Lúc này, đại pháo chậm rãi đã đẩy tới bên dưới lăng bảo.
- Thái tử điện hạ, nếu như là thời điểm chiến tranh, bọn họ là không có khả năng dễ dàng tới được bên dưới lăng bảo. Lúc này, vì ưu thế thiết kế đột nhiên nảy ra của mình, Mễ Tô bỗng dưng mở miệng.- Quân địch mặc kệ từ mặt nào tấn công, đều sẽ chịu phải hỏa lực tường chính diện và bảo trại cùng với trên mặt đất tập trung công kích. Bọn họ đừng nghĩ tới không trả giá tổn thất cực lớn liền đánh tới được dưới pháo đài.
Vừa nói, y một bên chỉ trỏ, theo chỉ điểm của y, thái tử gần như cũng thấy được rõ ràng rồi. Hóa ra tường ngoài và tường trong hình thù kỳ quái này đều là rất có lề lối, theo chỉ dẫn của họng pháo, mỗi một đường quân địch có khả năng giết được tới trước lăng bảo đều sẽ chịu phải hỏa lực hỏa pháo bao trùm mấy phương hướng.
Mà tường ngoài giấu kín ở chỗ sâu, lại có trận địa và chiến hào dưới thành lũy bảo vệ.
Cho dù là một người ngoài nghề, y cũng cảm nhận được loại uy lực này.
Những người Tây Dương đó quả nhiên có chút lề lối, kế tiếp phải nhìn xem năng lực phòng ngự lửa đạn của lăng bảo này như thế nào rồi.
Theo mệnh lệnh của cờ hiệu trên núi, hơn mười khẩu pháo dã chiến đều dừng lại lập pháo trận, sau đó ngẩng họng pháo lên, ngắm ngay tường ngoài lăng bảo và bảo trại lồi ra.
- Phanh! Phanh! Phanh!
Đại pháo đột nhiên đồng thời vang lên, toàn bộ đại địa tựa hồ cũng đang chấn động, sương khói từ bên trên đại pháo tràn ngập ra, cuối cùng bao phủ toàn bộ trận địa. Cho dù đứng ở nơi rất xa, thái tử cũng đủ cảm nhận được loại rống giận đinh tai nhức óc đó.
Đạn pháo trong nòng pháo bay nhanh mà ra, lấy tốc độ cực nhanh, mang theo xung lượng khủng bố nã về phía lăng bảo. Theo oanh kích liên tục của đại pháo, lăng bảo tựa hồ đều đang lung lay, bụi đất tung bay, sương khói tràn ngập, đều không thấy rõ được tình trạng tường ngoài như thế nào.
Sau khi nã xong mấy lượt, thái tử cảm thấy gần như đã được rồi, vì thế làm một dấu tay với cữu cữu, mà theo mệnh lệnh của Công tướng, trên núi lại đánh ra một cờ hiệu nữa, pháo kích bên dưới cũng rất nhanh dừng lại.
Đợi tới sau khi bụi mù xung quanh lăng bảo tan đi, thái tử lại lần nữa cầm lên kính nhìn xa nhìn xuống dưới quan sát.
Trải qua pháo kích thời gian dài, ở nơi đạn pháo khá tập trung, đất dầy bao trùm bên ngoài lăng bảo bị đánh tan đi rất nhiều, có một số chỗ thậm chí còn mơ hồ lộ ra gạch đá bên trong, thế nhưng kết cấu tổng thể vẫn giữ gìn không tồi. Ụ súng trên mặt tường bị nã văng hai cái, nhưng về đại thể vẫn giữ được năng lực phản công.
Rõ ràng dễ nhận thấy, loại công kích mức này, tòa lăng bảo này đủ giữ vững năng lực phòng ngự, vả lại phản công được kẻ địch, tạo thành sát thương trọng đại cho kẻ địch.
Yên lòng được rồi, tiền của nước ta không có uổng phí, quả nhiên là phải thực tiễn một chút mới biết được kết quả a…