Vệ Quốc Công đáp lời dứt khoát như thế, hoàng hậu liền hơi có chút rối rắm. Làm mẫu thân, nàng cũng hi vọng con trai sau việc học nặng nề dư dả thì giờ nghỉ ngơi thật tốt một chút, nhìn xem thế thái bên ngoài. Nhưng nàng lại lo sợ con mình vì vậy mà ham chơi, hoang phế nghiệp học, cũng lo lắng nó tới bên ngoài không có người quản giáo phóng túng. Bởi vậy không khỏi dặn dò nó.- Thái tử muốn ra ngoài đi xem thử. Được đấy, nhưng ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, tâm thả ra được phải thu lại được, không được chơi chốc lát liền không biết thu về. Lúc nên đọc sách vẫn phải đọc sách. Còn có, đi ra ngoài với cậu, nhớ kỹ phải nghe lời của cậu, cũng phải thương cảm nhiều một chút người bên dưới, đừng quên hết tất cả a…
Hoàng hậu nói tới đâu đâu, nhưng thái tử lại cung kính lắng nghe như cũ, sau đó khom người đáp lời.- Dậy dỗ của mẫu hậu, nhi thần nhất định để ở trong lòng.
- Phụ hoàng, mẫu hậu, con cũng muốn đi! Đúng lúc này, Tề vương Triệu Hổ đột nhiên bật ra, đây là một đứa nhỏ có chút rắn chắc cường tráng, cho nên giọng nó cũng cực kỳ to.- Để cho con và ca ca cùng nhau đi ra ngoài xem một chút đi!
- Phụ hoàng, con cũng muốn đi! Con cũng muốn đi! Sau khi Tề vương mở miệng, Lương vương, Trịnh vương và bọn hoàng tử cũng dường như trở nên ồn ào, theo đó nhõng nhẽo, đều náo loạn mình cũng muốn đi ra ngoài cùng thái tử xem thử.
Sau khi bọn nó la hét, còn các nàng hoàng hậu và Hoàng quý phi thì vẫn luôn đang quát mắng trấn an bọn con cái, thật vất vả mới khiến bọn nó đều thu tiếng.
- Phụ hoàng…! Sau khi bị mẫu hậu quát lớn, Tề vương Triệu Hổ vẫn có chút không bỏ ý định, đôi mắt trông mong mà nhìn hoàng thượng, hy vọng phụ hoàng đáp lại đòi hỏi của nó.
Hoàng thượng trước tiên là vẫn đang cười, rồi sau đó mới nói với bọn con cái.- Các con này, đều cho rằng thái tử cái gì cũng không làm liền đi chơi được sao? Nói cho các con biết nha, ca ca các con bình thường đọc sách rất chăm chỉ, thầy giáo ai nấy đều khảo nó học rất giỏi. Ta cũng khảo nó, nó thông qua được, ta mới để nó ra ngoài hít thở khí trời. Về phần các con, muốn ra ngoài chơi sao? Tốt a, ngày mai ta mới khảo thử các con. Nếu được thông qua, ta cũng cho các con nghỉ ngơi cho chút chuyện khác để làm!
Vừa nghe thấy Hoàng thượng nói phải khảo công khóa, Triệu Hổ lập tức cúi thấp đầu xuống, ngay cả nói cũng không dám nói. Con người Tề vương Triệu Hổ này giống với cái tên nó, nó là một đứa nhỏ vô cùng khỏe mạnh, hơn nữa không mấy thích đọc sách, rất thích múa thương xách bổng, công khóa thì không làm tốt được, khiến cho hoàng hậu cũng có chút lo lắng. Tuy rằng nó chỉ là một thân vương, hoàng thượng và hoàng hậu đối với nó lại không có đòi hỏi quá cao như đối với thái tử, nhưng tình trạng này khiến cho bọn họ vô cùng lo lắng.
Hoàng hậu cũng phụ họa theo.- Đúng đấy, không khảo bài thi với các ngươi, thì các ngươi chỉ nghĩ đến chơi đùa thôi, làm gì có chuyện tốt như vậy. Ngày mai các ngươi nếu có ai biểu hiện không tốt, tự mình đến chỗ ta nhận phạt nha!
Vừa nghe thấy hoàng hậu nói như thế, mấy hoàng tử đều có chút lo sợ, chỉ cúi đầu ăn cơm cũng không dám nói nhiều nữa, sợ ngày mai lại bị quở trách.
Vì muốn tạo lại cho không khí nhu hòa, Vệ Quốc Công cố ý phá vỡ yên lặng.- Sau tết này, thái tử vừa lúc dược cùng thần đi đến phía tây ngoài kinh rồi, nơi đó núi rừng tươi tốt, thú săn cũng thật nhiều, tiện cho thái tử đi săn bắn. Cộng thêm nơi đó phong cảnh sơn thủy đều không tệ, thần khi đó cũng phải chọn nơi để làm hành cung, sẵn tiện cùng với thái tử đặt chân đến núi rừng, để ngắm ngía phong cảnh của núi rừng giang sơn ta.
Y là Công tướng, mấy hôm trước được Thừa tướng Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh gọi về Nội các, sau đó đem tin tức bọn họ đã tấu thưa hoàng thượng là sẽ xây dựng hành cung ở vùng ngài kinh thành, và đã được hoàng thượng chấp nhận nói cho y nghe. Sau vẻ ngẩn ngơ lúc ban đầu, y đúng như hy vọng của Thừa tướng vậy lập tức phụ họa theo quyết định này, vả lại đòi hỏi do chính y tự mình đi chủ trì công trình này, Thừa tướng vui vẻ đồng ý với y, đem toàn quyền công trình đều giao cho vị Công tướng này.
Sau khi nhận lấy trọng trách này, Công tướng lập tức bắt tay bắt đầu đi trù bị đại công trình này rồi.
Ngay từ đầu dĩ nhiên là vấn đề tuyển chọn nơi rồi, mà việc này không có gây khó cho Công tướng, y gần đây bởi vì vẫn luôn gánh vác công trình phòng ngự xung quanh kinh thành, sớm đã đi hết khắp cả kinh thành rồi, địa lý địa thế thuận lợi của các nơi cũng đã nắm rõ trong lòng rồi. Vì thế cũng không có suy xét bao lâu, y bèn quyết định đem hành cung đặt ở bên phía núi tây.
Xung quanh núi phía tây kinh thành, dãy núi rừng cây trùng điệp xanh mướt, biển rừng mênh mông, suối chảy róc rách, phải nói rằng phong cảnh vô cùng u lệ, địa thế cũng vô cùng đồ sộ, có tướng mạo của đế vương. Vả lại bên đó lại ít người lui tới, vừa tận lực mở rộng phương viên hành cung, cũng không cần lo lắng sẽ bị quấy nhiễu.
Ngoài ra, bên kia từ xưa đến nay đều là nơi chốn mà các hoàng gia chọn làm nơi xây dựng lâm viên hoàng gia, nhất là Kim Chương Tông triều đại nhà Kim. Vị Thiên tử Thái Bình của Kim quốc này rất thích du sơn ngoạn thủy, và thường thường lưu luyến vùng núi phía tây, bởi vậy từng ở vùng núi phía tây Xây dựng rất nhiều hành cung, lâm viên, chẳng hạn như cung Phù Dung và các hành cung khác. Hơn nữa, ở triều đại tiền Minh, rất nhiều nhà quyền quý cự thất đều xây dựng lâm viên của riêng mình ở bên đó, sau khi triều đại thay đổi, rất nhiều nơi đã được triều đình trưng dụng, hiện giờ lấy ra cải tạo lại một phen, giảm bớt rất nhiều chi phí xây dựng hành cung.
- Hành cung? Đó là cái gì thế?
Sau khi nghe được cái từ này, hoàng hậu và Hoàng quý phi đều có chút kinh ngạc, hoàng thượng còn chưa kịp đem quyết định này nói cho các nàng biết.
Khi thấy tỷ tỷ còn chưa biết, Vệ Quốc Công vội vàng giải thích cho nàng hiểu.- Chính là một tòa hành cung được xây dựng ở vùng ngoài kinh thành. Nội các cảm thấyhHoàng gia vẫn còn ở trong dinh thự dân cư sẽ làm tổn hại đến uy nghiêm của hoàng gia, hơn nữa Tử Cấm Thành này có một phần đã dành cho Nội các làm việc, hoàng gia tiếp tục ở nơi này sẽ có chút đánh mất đi thể diện hoàng thất, cho nên Thừa tướng và Tài tướng tấu xin hoàng thượng xây dựng một tòa hành cung ở vùng ngoài kinh thành, làm yên lòng thiên hạ...
- Đây... Đây chính là... Bởi vì hoàn toàn bị bất ngờ, cho nên hoàng hậu vẫn còn có chút phản ứng không kịp.- Đệ thấy thế nào?
Vẻ mặt Từ Hậu Sinh khá thành khẩn đi nói với hoàng hậu.- Thần đương nhiên cũng nghĩ như vậy, những năm gần đây hoàng gia vì yên định thiên hạ, đã qua một cuộc sống khá đơn sơ rồi, trong lúc thiên hạ còn chưa ổn định, hoàng gia đứng ra làm gương mẫu đương nhiên là nghĩa cử xứng đáng. Nhưng hiện nay thiên hạ đã bình định, tứ hải đều có khí tượng thái bình, hoàng gia cũng nên sống với một cuộc sống của hoàng gia rồi, không cần phải quá mức đơn sơ nữa, nếu cứ sống như vậy chúng thần sẽ cảm thấy rất là đau lòng? Ngày hôm nay thiên hạ thanh bình, chi phí của Nội các đã nới lỏng rất nhiều, vẫn còn dư dả ứng ra chi phí đi xây dựng một tòa hành cung. Đợi sau khi hành cung đã xây dựng xong, hoàng gia vào ở ngay, bắt đầu cuộc sống hàng ngày, và khi triệu kiến đặc phái viên ngoại quốc cũng thể hiện được khí thế hoàng gia, tạo dựng được oai danh của quốc gia Đại Hán chúng ta!