hương 2148: Cùng vui thái bình
Nó vừa rồi thờ ơ lạnh nhạt, tuy rằng Lý Kha che giấu không tệ, nhưng nó đã nhìn ra được trong lòng Lý Kha rất không bằng lòng.
- Y không bằng lòng rất bình thường. Ai thích đại quân nước khác nấn ná ở trong nhà mình đâu nào? Hoàng thượng cười.- Nhưng nếu như y sợ con, muốn lấy lòng con, vậy thì nhất định sẽ tận hết sức đi làm việc, không dám có lười biếng gì. Con chính là người bọn họ chọc giận không nổi a…
- Nhi thần rõ ràng rồi, nhi thần sẽ nể trọng y.
Thái tử gật đầu.- Nhi thần cũng sẽ thương cảm kẻ dưới, sẽ không khiến Cao Ly không chịu nổi đắng khổ, để hậu phương sinh loạn, hỏng đại sự tiền tuyến.
Thái tử có thầy giáo đặc trách, dĩ nhiên cũng học qua chuyện xưa Tùy Dương Đế và Đường Thái Tông đông phạt, hai vị thiên tử này đánh giá một trời một vực, nhưng đồng dạng đã làm qua một việc… cũng chính là đông chinh Cao Câu Lệ, vả lại đồng dạng cũng không thành công, sau khi nó đọc xong, dĩ nhiên trong lòng cũng có chút thể ngộ.
Đại quân không phải càng nhiều càng tốt, nặng ở giữ vững hậu cần, chỉ cần lương thảo không dứt, lòng quân liền không đến mức sinh loạn, phái nhiều binh ngược lại sẽ mang tới cho mình áp lực hậu cần thật lớn, vả lại không không khiến bá tánh chịu khổ. Hơn nữa lúc chinh phạt, hậu phương tuyệt đối không được sinh loạn, đây là giáo huấn của hai vị đế vương mang tới cho nó.
- Tánh tình của con tốt, ta biết. Ta phái con sang chính là vì ổn định hậu phương. Hoàng đế cũng đồng ý cách nghĩ của nó.- Thế nhưng, tới lúc con phải học biết tự mình làm ra quyết định rồi. Bên cạnh con tới lúc cái có chính là nhiều người mưu trí ai cũng sẽ ra chủ ý, nhưng quyết định chính là con, trọng yếu nhất cũng là làm ra quyết định. Con phải lịch luyện thật tốt ở nơi đó.
Ngài chính là muốn mượn cơ hội này bước đầu huấn luyện thái tử trù tính hậu phương, cũng coi thử bản lĩnh chính sự, quân sự, Cao Ly là phiên quốc ngoại bang, cho dù làm hỏng rồi ngài cũng không đau lòng, cho nên buông tay để thái tử đi làm.
Trong lòng thái tử có chút khẩn trương, nó vẫn còn có chút kinh sợ. Thế nhưng nó biết, bản thân cũng nên bước ra một bước này, cho nên vẫn là giữ bình tĩnh.- Nhi thần hiểu rõ.
- Đi thôi, đừng làm cho mẫu hậu ngươi đợi lâu nữa. Các đại thần cũng đang chờ đợi. Hoàng đến đi xuống ngự tòa, sau đó kéo tay thái tử liền đi ra ngoài.
Yến hội tân niên là hoàng gia bày ra, hoàng hậu hiện giờ sớm đã sửa soạn xong rồi, chỉ là chờ hoàng đế triệu kiến sứ thần ngoại quốc mà thôi.
Theo thì giờ dần trôi, bọn người ở bên trong Hoàng Cực điện, sau khi trải qua bắt chuyện lâu dài đều có chút đói bụng, nhưng là vì hoàng gia còn chưa có tham dự, cho nên tất cả mọi người không dám đi dùng cơm trước, tuy nhiên tiêu hao của nước trà càng lúc càng lớn rồi.
Tuy nhiên, sau khi tới đúng giờ, bên trong một mảnh ồn ào, một đám thị vệ ăn mặc một thân phục sức hoàng cung mới tinh từ cửa hông đi vào đại điện, tiếng ồn ào dần dà biến mất.
- Hoàng thượng giá lâm! Theo tiếng hô quát của quan thị vệ dẫn đầu, đang trong lúc nín thở chăm chú nhìn của mọi người, cửa chính đại điện bị mở ra, ba người hoàng thượng, hoàng hậu và thái tử xuất hiện ở lối vào.
Hoàng gia vừa xuất hiện, mọi người đều rời chiếu, xếp ở hai bên, đồng thời quỳ phục xuống.
Chiếu theo lệ thường ngày xưa, hoàng gia từ trong đám người hai bên lưu lại một con đường đi xuyên qua, sau đó đi tới trước ngự tòa. Sau đó hoàng đế và hoàng hậu cũng ngồi song song ở trên ngự toàn, còn thái tử thì ngồi ở chỗ tương đối nhỏ bên cạnh.
- Liệt vị bình thân. Sau khi vừa ngồi xuống, hoàng đế liền ra hiệu mọi người miễn lễ.
- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Tất cả mọi người có mặt ở đây đồng thời dập đầu, sau đó một lần nữa đứng lên, ngồi xuống trên chỗ mới nãy.
Tiếp đó, hoàng đế từ trên bàn ghế trước ngự tòa cầm lên bình rượu rớt thêm rượu vào trong chén rượu, mà đại thần và bọn sứ tiết ngoại bang đang ngồi cùng đều cầm lên chén rượu, dịch rượu mát lạnh nháy mắt khiến trong đại điện tràn ngập hương thơm. Đương nhiên, nữ nhân và con nít có mặt không cần phải uống rượu.
- Chư vị ái khanh, tân niên đại cát! Hoàng đế trước nói một câu nâng ly chúc mừng, sau đó uống cạn rượu.
- Tân niên đại cát! Quần thần đồng dạng đáp lại, sau đó cũng uống xuống.
Rót thêm một ly nữa.
- Vạn dân cùng vui!
- Vạn dân cùng vui!
Quần thần đồng dạng đáp lại.
Tiếp đó, rót thêm một ly cuối cùng.
- Thiên hạ thái bình! Mượn câu chúc phúc này, hoàng đế lại lần nữa một hơi uống cạn sạch ly rượu này.
- Thiên hạ thái bình! Nhưng người khác cũng phát ra chí nguyện to lớn đồng dạng.
Đến đây, chiếu theo lệ thường uống xong ba ly rượu, và sau khi chúc phúc năm mới xong, yến hội chính thức bắt đầu rồi. Theo hoàng đế và bọn quần thần nâng ly cạn chén, tình cảnh bồn chồn mới vừa rồi trong đại điện cũng dần dần biến mất, các đại thần nói chuyện với nhau, chúc phúc lẫn nhau, bọn nữ nhân và trẻ con tiếng nói cười ríu rít không ngừng, vì một năm của tân triều vẽ ra một dấu chấm hoàn mỹ, cũng vì một năm mới bày ra niềm vui sướng mới.
Lúc này, không riêng gì đại điện bên trong Tử Cấm Thành, ở ngoài tường cung điện, năm mới của dân chúng cũng đang hưng hực khí thế như chăn nệm bao trùm đất mùa đông, khắp nơi đều là tiếng cười vui vẻ và tiếng pháo nổ. Sau khi yến hội qua xong, cuộc sống và vui chơi năm mới của hoàng gia và dân chúng sẽ vẫn tiếp tục kéo dài.
Chờ tới ngày mười tháng giêng tới ngày mười sáu tháng giêng, tập tục giống như trước kia, là ngày thưởng hoa đăng. Hằng năm lúc này, thợ thầy và thương nhân chế đèn các nơi tới tấp vân tụ ở kinh thành, lấy đồ mình làm ra tới ngoài Đông An Môn kéo dài trên đường phố Bắc Kinh bày bán.
Khi đó trên chợ hoa đăng sẽ có hoa đăng muôn hình muôn vẻ, cái gì cần có đều có, nhất là người tới thưởng ngoạn chen vai sát cánh, nam nữ đều có, phi thường náo nhiệt. Mười bốn tháng giêng bắt đầu thưởng đèn, các loại hoa đăng bắt đầu thắp sáng treo lên, mười lăm tháng giêng hội đèn lòng chính thức bắt đầu, tới mười sáu tháng giêng thả đèn.
Những tập tục này đều là tiền Minh lưu truyền lại, tuy nhiên vào cuối đời tiền Minh, bởi vì kỷ cương thiên hạ dần dần vỡ nát, thường xuyên đại loạn, cho nên dù là ở kinh thành, hằng năm Tết đến cũng càng ngày càng tiêu điều, lại không thấy quang cảnh thái bình thịnh thế, đợi tới sau khi tân triều lập nên, thiên hạ dần dà an định, trật tự xã hội lần nữa biến chuyển tốt, vui chơi tân niên mới một lần nữa khôi phục tới hoàn cảnh năm nay.
Chỉ có trải qua thống khổ sinh tử ly biệt, mọi người mới sẽ biết an định trước đây là khó có được bao nhiêu, đáng quý cỡ nào. Thứ đồ tập mãi thành quen bên trong tiết thái bình, tới lúc thiên hạ đại loạn không ngờ là cầu cũng không được.
Đáng sợ của cuối đời tiền Minh, lúc này trên mặt đường đã không thấy nữa rồi, nhưng phần đau đớn thê thảm và sợ hãi kia, còn lưu lại ở trong lòng mọi người, thậm chí tới bọn đại thần trong điện, cũng có không ít người từng có hồi ức đau đớn không chịu nổi lúc trước.