- Lời này là ý gì? Trần Thăng nghe được càng thêm kỳ quái.- Ý của hoàng thượng... lẽ nào... lẽ nào là thiết lập Binh bộ trong Nội các?
Thái tử nói ra ý kiến này, kỳ thực không phải là lạ, hoặc là nói trong triều đại trước đây, triều đình vẫn đều có bộ phận chính quyền quản lý quân đội và binh sự, giả sử như trong triều Minh trước đây có Binh bộ, thăng chức, lương bổng, hậu cần của binh tướng thiên hạ, còn có binh sự đồ chí đều do chỗ đó quản lý.
Nhưng, nếu thực sự làm như thế, thì chẳng phải là dẫm lên con đường cũ của những triều đại trước sao?
Sau khi tân triều thành lập, để nâng cao địa vị quân nhân, tăng cường lực lượng quân sự, nghiêm khắc thi hành nguyên tắc văn võ phân rõ, quan văn vẫn luôn không được cầm binh, Nội các cũng không được chỉ huy binh tướng các nơi. Quyền chỉ huy quân đội được nghiêm khắc hạn chế trong nội bộ, sau đó chỉ trung thành chịu trách nhiệm với một mình hoàng đế. Cách làm này tuy mang đến những khiếm khuyết nặng nề, nhưng ít nhất khiến cho quân đội không chịu trói buộc của quan văn, nâng cao tính tích cực của tác chiến quân nhân, như tình huống tiền Minh trước đó Tổng binh bị một quan văn nho nhỏ hô tới quát lui cũng không nhìn thấy nữa.
Cũng chính là vì tân triều nghiêm khắc thực hiện chính sách coi trọng quân sự này, họ mới lớn mạnh nhanh chóng, lấy thế lôi đình vạn quân quét qua các quốc gia và bộ tộc xung quanh, vì Đại Hán đánh hạ biên giới rộng lớn như thế.
Thế nhưng hiện giờ... hiện giờ hoàng thượng lẽ nào thay đổi ý nghĩ rồi sao? Thiết lập cơ cấu binh sự trong Nội các, điều đó đồng nghĩa với việc để văn thần nhúng tay can thiệp vào quân sự, đến lúc đó chẳng phải là sẽ tạo nên đại họa sao? Trần Thăng cảm thấy mình hoàn toàn nghĩ không ra.
Chẳng lẽ là hoàng thượng cảm thấy thế lực của mấy người chúng ta quá lớn rồi, sợ đuôi to khó vẫy sao? Nếu thực sự như vậy, thế thì... quá khiến người ta đau lòng rồi.
- Đây chính là... chính là cách nghĩ của bệ hạ sao? Trần Thăng hiếm khi thấy có chút chần chừ, run giọng hỏi.
- Ừ, phụ hoàng nói với ta như vậy. Thái tử nhìn không ra thay đổi của Kỷ Quốc Công, chỉ là kiên nhẫn giải thích cho gã.- Quần thần tranh chấp không ngừng, dù sao cũng không phải là cách. Nếu thiết lập Bộ binh riêng biệt trong Nội các, Lục quân lập một bộ, hải quân lập một bộ, sau đó từ trong lục quân chọn ra mấy tướng lĩnh có uy vọng đảm nhiệm đại thần Nội các, lại do đại thần hai bộ này chuyên xử trí quân phí và binh bị các nơi, nếu như thế đại thần lục hải quân lúc nào cũng tham thảo được Nội các, tránh việc quân đội thường xuyên xảy ra mâu thuẫn với Nội các....
Theo phát triển của thời đại, quân sự cũng càng ngày càng phức tạp, lương thực hao tổn cũng càng ngày càng nhiều, bởi vậy tân triều cũng có đòi hỏi bức phải thiết lập ra một tổng quản quân sự lục hải quân, dự toán biên chế và giám quản, nghiên cứu chế tạo và phát triển vũ khí mới, chủ trì nhà máy quân sự công nghiệp, cất giữ bản đồ và những mưu đồ tình báo khác. Những việc này đều cần một cơ cấu riêng biệt chủ trì.
- Lựa chọn tưởng lĩnh uy vọng cao làm đại thần Nội các? Thái tử nói ra vô tâm, nhưng Trần Thăng lại chấn động tinh thần.
- Đúng vậy, phụ hoàng chính là nói như thế. Thái tử gật gật đầu.- Kỷ Quốc Công cảm thấy chỗ nào không đúng à?
... Bệ hạ lại muốn chọn tướng lĩnh lục hải quân để đảm nhiệm đại thần Nội các sao? Trần Thăng cuối cùng hiểu được ý của bệ hạ, cũng yên tâm, bệ hạ đúng là vẫn có ý không hạn chế quân đội.
Nhất thời không có kịp phản ứng.
Văn võ phân ly mấy năm nay, khiến gã vừa âm thầm mừng vui mình không cần chịu đựng văn thần cản tay, trong lòng cũng nảy sinh suy nghĩ không can thiệp lẫn nhau giữa văn võ, chưa bao giờ từng nghĩ quân nhân đi liên lụy đến chính sự. Hơn nữa, mình và những tướng lĩnh khác là một đám vũ phu oai hùng, thực sự vào được Nội các làm triều thần sao? Đến lúc đó gây ra chuyện cười hoặc là nhiễu loạn, chỉ e sẽ làm trò cười cho mọi người thôi.
- Ý của bệ hạ, thần đương nhiên không dám xen vào, tuy nhiên... làm như vậy liệu có gây ra hỗn loạn chính sự không? Gã cẩn thận dè dặt hỏi.- Tướng lĩnh chúng thần vẫn chỉ biết dẫn quân đi đánh trận, việc văn từ công văn quả thực là không hiểu.
- Phụ hoàng nói đại thần lục hải quân chịu trách nhiệm chính là binh sự, cũng không cần biết nhiều văn chương, khắc có thư lại làm việc đó, đại thần chỉ cần quản lý tốt hai việc quân phí và binh bị là được rồi. Thái tử cười đáp.- Ngoài ra, phụ hoàng còn nói, Kỷ Quốc Công chính là lựa chọn tốt nhất cho đại thần lục quân đầu tiên.
- Thần... ? Cho dù đã có chuẩn bị, nhưng lúc thái tử thực sự nói ra những lời này, Trần Thăng vẫn có chút khó tin.
- Uy vọng của Kỷ Quốc Công cao trọng, trong nước đều biết, lại là huynh đệ tốt của phụ hoàng, lẽ nào có người còn thích hợp hơn Quốc công sao? Thái tử cười hỏi.- Lẽ nào Quốc công còn không tin con mắt của phụ hoàng?
Thái tử nói ra là những việc cơ mật, trước mắt ngoài thái tử và Trần Thăng ra còn chưa có ai biết, nhưng trong lòng hoàng thượng, thiết lập đại thần lục hải quân trong Nội các đã là chuyện bắt buộc phải làm rồi.
Nguyên tắc quan văn võ phân chia là kế sách quyền nghi, lúc đầu làm như thế này là vì quét sạch lo lắng sùng văn ức võ của tiền Minh, xây dựng lại lòng tin cho võ nhân, trải qua mấy năm bồi dưỡng, lòng tự tôn của võ nhân đã thực sự được xác lập, kỳ thị của người trong thiên hạ đối với võ nhân cũng đã có đổi mới. Nhưng mà khuyết điểm của văn võ hoàn toàn phân chia cũng có rất nhiều, chẳng hạn như trên dưới kết nối không thuận, chẳng hạn như biên chế và tổn hao trong tính toán khó chi tiết rõ ràng vân vân, dù sao trong một quốc gia, đại sự văn võ là không có cách nào hoàn toàn phia tách. Hơn nữa, hoàn toàn để lục hải quân độc lập bên ngoài chính quyền.
Cho nên, trong nội các thiết lập quân bộ lục hải cũng ở thế phải làm rồi.
Nhưng mà, hoàn toàn dùng quan văn để đảm nhiệm đại thần lục hải quân cũng không được, như thế sẽ lập tức trở về con đường cũ trước đây, kết quả trở thành sủng văn ức võ, hơn nữa hiện giờ đánh trận là một học vấn tinh mật, thương pháo binh khí, đạn dược hậu cần cái nào cũng không được coi nhẹ, làm sao để quan văn không hiểu binh sự đi mò mẫm được?
Cho nên, để tiếp tục duy trì địa vị quân nhân lục hải quân, để tướng soái lục hải quân nhập vào Nội các làm đại thần cũng là điều hiển nhiên.
Một chức đại thần lục quân, ý niệm đầu tiên hoàng thượng nghĩ đến chính là Trần Thăng, vị Nguyên soái này tư cách và uy vọng trong quân đều là cao nhất, do gã đảm nhiệm đại thần lục quân đứng đầu, quả thực là danh chính ngôn thuận, là lựa chọn tốt nhất. Việc này tạm thời không được lộ ra ngoài, cho nên hoàng thượng ủy thác thái tử đến trưng cầu ý kiến Trần Thăng, xem gã đồng ý hay không.
- Điều này... Bởi vì thực sự quá bất ngờ, cho nên Trần Thăng vẫn còn đang do dự.- Vậy... vậy về sau, theo ý Hoàng thượng, trong sự vụ quân nghị, là lục quân bộ của Nội các ưu tiên hay là phủ quân nghị ưu tiên?