Quân trú đóng tại Cao Ly có địa vị khá quan trọng, đảm nhiệm được doanh trưởng cũng nói rằng y rất được cấp trên tín nhiệm, có đồn đại nói rằng lúc y chấm dứt chức vị ngoại phái này, sau khi điều về trong nước sẽ được thăng quan trong quân, thậm chí còn được phong tước.
Bởi vì chế độ chia cắt văn võ Đại Hán, cho nên nghiêm chỉnh mà nói đại sứ cũng không phải là thủ trưởng của y, địa vị của y ở Cao Ly rất siêu nhiên. Tuy nhiên, Cao Ly lại ở phía xa ngoài ngàn dặm, hơn nữa đường xá không tiện, cộng thêm Mạnh Chí Cao cũng không phải nhân tài tinh thông ngoại vụ Cao Ly, cho nên vì ứng đối tình trạng đột phát, quốc nội đặc biệt để lại huấn thị, khiến y và quân trú đóng tình huống bình thường phải nghe theo chỉ huy của đại sứ.
Đương nhiên, đại sứ ở bề mặt vẫn phải hết sức tôn trọng vị thủ lĩnh đóng quân này đấy, dù sao hiện tại thế lực của quân đội Đại Hán rất hùng mạnh, không được khinh thường, cho nên mấy năm này bọn họ ở chung với nhau thật ra vô cùng hòa hợp.
- Đại nhân, bên đóng quân chúng ta đương nhiên là một lòng với sứ đoàn, tuyệt đối sẽ không tự tiện đi gây sự, khiến cho mọi người bị phiền toái thêm. Mạnh Chí Cao cũng lập tức bày tỏ thái độ của mình, nói tiếp.- Những năm gần đây, mọi người chúng ta đều đồng cam cộng khổ tại Cao Ly, thật vất vả mới tạo ra được cục diện như hiện giờ. Thái tử đến đây, đó là chuyện vui lớn lao, nếu ai dám khiến cho mọi người xảy ra vấn đề gì, ta Mạnh Chí Cao là người đầu tiên không đồng ý!
Dù sao cũng là người luyện võ, nên nói chuyện sẽ thẳng thắn như vậy, tuy nhiên vừa lúc cũng nói trúng ý muốn của đại sứ, cho nên Thi Cao Nghệ cũng không cảm thấy có gì không đúng.- Lời của Mạnh doanh trưởng, chính là lời nói thật lòng và chính xác, mọi người ở bên đây làm việc, bên nào không phải là từ trên tờ giấy trắng làm lên hay sao? Cuối cùng nhận được thiên ân, mọi người cũng làm ra được một chút thành tích, đạt được cũng không hề dễ dàng, cũng không nên dễ dàng mà đánh mất đi... Chúng ta là người một nhà, ta thật ra khá yên tâm, tất cả mọi người là chân thành đoàn kết, còn ngoài người của chúng ta ra, vậy khó nói lắm...
Trương Đạo Ngạn dù sao đã cộng sự nhiều năm với gã, lập tức hiểu ngay suy nghĩ của gã.- Đại nhân có phải là đang nói triều đình Cao Ly chăng? Chẳng lẽ là lo lắng bên Cao Ly có người mưu đồ gây rối?
Thi Cao Nghệ thở dài một tiếng.- Đúng vậy, việc này không khiến cho người ta cảm thấy lo lắng không được. Chúng ta vì đất nước dĩ nhiên là một lòng trung thành, nhưng từ xưa đến nay chính là lời gièm pha rất đáng sợ, nếu quân thần thần tử Cao Ly đợi thái tử đến có cơ hội tiến lời gièm pha với thái tử, vậy... Hậu quả không tưởng tượng nổi... Các ngươi ngẫm lại một chút đi, thái tử tới Cao Ly, là bởi vì phải trấn giữ hậu phương, cho nên nhất định là thường xuyên có lui tới cùng với các đại thần bên Cao Ly, nếu lui tới qua lại khá nhiều, thì nghe theo tin đồn dèm pha...
Lời nói của đại sứ, nói đến mọi người tại đây đều cảm thấy hoảng sợ, trong lòng mọi người đều nổi lên vẻ âu lo, chốc lát căn phòng bèn trở nên yên tĩnh hẳn. Bọn họ sợ "lời gièm pha", chính là vì trong lòng đám người kia thật ra đều có chút quỷ.
Sau khi nghênh lập Lý Hồn phục vị, những năm gần đây địa vị của sứ đoàn Đại Hán ở Cao Ly vẫn luôn nằm trên vị trí cao cả. Nằm trên địa vị như vậy, triều đình lại ở ngoài ngàn dặm khó tiết chế được, vì thế từ trên xuống dưới đều muốn vì cá nhân mình vớt tí lợi ích tại Cao Ly.
Kẻ nhát gan, nhận tiền của thương nhân Trung Quốc và Cao Ly, giúp bọn họ đỡ lưng làm việc; kẻ to gan, thậm chí gọi thân thuộc đến Cao Ly làm thương nhân, bắt đầu làm trò trục lợi. Ở phía bắc Cao Ly cưỡng ép khoanh vòng trại sâm, tiến hành mậu dịch độc nhất vô nhị, chính là họ hàng thân thuộc của phó sứ Trương Đạo Ngạn.
Bởi vì còn muốn thăng tiến về phía trước, cho nên đại sứ Thi Cao Nghệ khi làm chuyện này thì sạch sẽ gọn gàng hơn rất nhiều, cũng không có tham dự đến ích lợi lui tới qua lại khá rõ ràng. Tuy nhiên, vì phải duy trì quan hệ qua lại với quan viên triều đình kinh thành cùng với các đồng liên, gã cũng cần đến một món của cải to lớn, cho nên nhận hối lộ của thương nhân cộng với đại thần Cao Ly, và giúp đỡ bọn họ làm không ít các chuyện can thiệp vào sự việc triều chính của Cao Ly.
Vì thế trải qua lâu dài thẩm thấu, phía bắc Cao Ly đã có lượng lớn thôn trang và trại sâm rơi vào trong tay của thương nhân người Hán, những Hán thương lén lút chiêu mộ võ trang, sớm đã không đếm xỉa đến triều đình Cao Ly. Nơi đó vốn có dân chúng Cao Ly sinh sống, có một số người trở thành công nhân thuê mướn của những thương nhân này, không vì bọn họ bỏ sức ra lao động được, còn có một số người thì không lưu lạc tha hương không được trở thành lưu dân, cũng vì vậy mà khiến cho Cao Ly từ trên xuống dưới đều tràn đầy oán giận.
Trong ngày thường, bọn họ cũng không cảm thấy như vậy có vấn đề gì, Cao Ly nếu đã là phiên quốc Đại Hán, bọn người của mình lại là thay mặt cho Đại Hán, tác oai tác quái không phải nên làm như thế sao? Hơn nữa, hàng năm sứ đoàn Cao Ly từ bên Cao Ly bóc lột được tiền tài, đa số cũng nộp lên trên và nằm trong tay ty Ngoại vụ rồi, cho nên nhiều năm qua ty Ngoại vụ coi chuyện của bọn họ cũng là mắt nhắm mắt mở.
Tuy nhiên những lời này đương nhiên là không được nói với thái tử.
Tất cả mọi người nói thái tử nhân hậu, nếu thái tử thật sự nghe theo lời gièm pha, truy cứu tới cùng, quan lớn trong kinh đương nhiên không bị việc gì rồi, nhưng mọi người tại nơi này đều rất khó sống sót lắm.
Lo âu như vậy, dĩ nhiên đã ở sứ đoàn khơi dậy lên suy nghĩ cùng chung mối thù với kẻ địch.
Vẻ mặt Mạnh Chí Cao trở nên tức giận.- Cho lão già kia cũng không dám! Là Đại Hán ta góp sức xuất binh, giúp cho lão già kia trở lại phục vị, nếu không có chúng ta, lão già kia sớm đã không biết chết ở lúc nào rồi, ông ta rõ ràng còn dám vong ân phụ nghĩa?
Dưới nỗ lực của Thi Cao Nghệ và mọi người trong sứ đoàn, sứ đoàn đã nhúng tay tới các mặt chính sự của Cao Ly, nhưng mà những việc làm này của gã, dĩ nhiên cũng sẽ khiêu khích triều đình Cao Ly bắn ngược trở lại, hơn nữa loại bắn ngược này là bởi vì trên dưới Cao Ly đã tích lũy oán giận, một hai năm này trở nên càng ngày càng lợi hại, cũng khiến cho trên dưới sứ đoàn rất là tức giận, cho nên hiện tại trong lúc nói chuyện riêng mà nhắc tới quốc chủ Lý Hồn, người có tính tình kém là thẳng thừng mắng "Lão già", "Lão thất phu", một chút cũng không có tôn trọng với thân phận quốc quân này.
Thi Cao Nghệ vuốt râu cười gượng.- Trên đời này người vong ân phụ nghĩa nhiều lắm, không khiến cho người ta đi đề phòng chút không được... Quốc chủ Cao Ly mặc dù là được quốc gia của chúng ta đỡ lên, nhưng đã đến được cái ghế kia, thì lại muốn tiếp tục nếm mùi ngon ngọt của quốc quân, cho nên không dung hạ được chúng ta, việc này cũng rất bình thường...