- Hiện tại con cũng đã biết Nhật Bổn là Mạc Phủ trị quốc, triều đình làm con rối đúng không? Vậy ta hỏi con, người thành lập Mạc phủ là ai? Người chấp chính hiện tại là ai?
Câu hỏi đầu tiên của hoàng thượng rất theo quy củ, cũng không có ra ngoài dự liệu của thái tử.
- Nhi thần trước đó đã xem không ít giới thiệu có can hệ với Mạc Phủ, hiện tại nhi thần đã biết, thành lập Giang hộ Mạc phủ là Đức Xuyên Gia Khang, ông ta trước kia là một quân phiệt của Nhật Bản, Mạc phủ đã quật khởi và nhất thống Nhật Bổn trong mấy trăm năm hỗn chiến.
Thái tử khôi phục sự trấn định của mình, sau đó chậm rãi mà nói.
- Tướng quân đương nhiệm của Mạc phủ là Đức Xuyên gia Quang, hắn là cháu nội đích tôn của Đức Xuyên Gia Khang, cũng chính là con trai trưởng của Đại tướng quân thứ hai Đức xuyên Tú Trung. Mười mấy năm trước Đức Xuyên Tú Trung đã đem chức vị truyền cho ông ta, chính mình làm Thái thượng tướng quân, cùng chung quyền lực với Đức Xuyên Gia Quang. Hiện tại, Đức Xuyên Tú Trung đã qua đời, cho nên người nắm giữ quyền lực ở Nhật Bổn hiện nay là Đức Xuyên Gia Quang… Con người này tràn đầy kiêu ngạo, ngông cuồng, làm việc quả quyết tàn nhẫn, cho nên triều đình Nhật Bổn dưới áp chế của ông ta trên dưới đều khổ không tả xiết...
- Tốt lắm, xem ra con cũng hiểu biết không ít, nói sơ lược.
Hoàng thượng gật gật đầu, giống như chấp nhận trở lời của thái tử.
- Tốt lắm, vậy ta hỏi lại con, ngoại trừ mấy tướng quân Đức Xuyên kia, gia tộc Đức Xuyên con còn biết người nào nữa không?
Vấn đề này ra ngoài dự liệu của thái tử, cho nên thái tử ngây ngẩn cả người, cuối cùng chỉ đành hậm hực cúi đầu nói:
- Phụ hoàng thứ tội, nhi thần... Nhi thần còn không có hiểu biết đến mức đó.
- Đánh giặc quan trọng nhất là biết người biết ta, nếu mọi việc chỉ biết qua loa, như vậy khó mà thắng được.
Hoàng thượng trách cứ một câu, nhưng nói cũng không quá nghiêm khắc.
- Tuy nhiên con mới từng đó tuổi, lại mới vừa vặn tiếp xúc với chuyện này, cho nên không rõ lắm cũng là chuyện có nguồn gốc của nó. Thôi, ta hiện tại nói cho biết vậy, hai người Đức Xuyên Gia Khang và Đức Xuyên Tú Trung đều có rất nhiều con nối dõi. Đức Xuyên Gia Khang có mười một đứa con trai, tuy nhiên nếu không là chết sớm thì cũng bị đem làm con thừa tự cho gia tộc khác, cho nên ông ta truyền ngôi cho người con thứ ba của mình là Đức Xuyên Tú Trung. Mà Đức Xuyên Tú Trung lại có bốn người con trai, tuy nhiên bởi vì đứa con cả chết non, cho nên đứa con trai thứ hai Đức Xuyên Gia Khang mới kế thừa vị trí tướng quân của hắn.
- Nhi thần đã biết.
- Ta còn chưa nói xong đâu, đừng có nóng vội như thế.
Hoàng thượng cười nhẹ nói.
- Đức Xuyên Tú Trung vốn cũng không quá muốn lập Đức Xuyên Gia Quang làm người thừa kế đâu. Ông ta và phu nhân của ông ta đều thích người con thứ ba là Đức Xuyên Trung Trưởng hơn. Là Đức Xuyên Gia Khang khi còn tại thế buộc Đức Xuyên Tú Trung theo nguyên tắc lập con lớn đem Đức Xuyên Gia Quang lập thành người thừa kế. Cho nên Đức Xuyên Gia Quang và em trai Đức Xuyên Trung Trưởng là có mâu thuẫn với nhau… Vào lúc Đức Xuyên Tú Trung làm Thái thượng tướng quân, vị tướng quân Đức Xuyên Gia Quang này cũng đã trở mặt với em trai của mình rồi, hắn đã lấy cớ mấy lần để trừng phạt nghiêm khắc đối phương ngay tại chỗ. Hiện tại Đức Xuyên Tú Trung mất rồi, Đức Xuyên Gia Quâng lập tức khẩn cấp bố trí đứa em trai này, chỉ sợ là muốn mau chóng bức tử đối phương.
Tranh giành người kế vị, huynh đệ tương tàn... Trong lòng của thái tử lập tức trở nên khẩn trương, phụ thân một bên nói tới nó và đệ đệ, một bên đột nhiên lại nhảy tới chuyện về anh em nhà Đức Xuyên, chẳng lẽ phụ thân là đang ám chỉ điều gì sao?
Trong nháy mắt nó đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất —— Trong lòng nó chưa từng có ý nghĩ muốn hãm hại bọn đệ đệ mà!
- Nội bộ Mạc Phủ bất ổn, nhi thần cho rằng đây là chuyện tốt, Đức Xuyên Gia Quang càng hãm hại Đức Xuyên Trung Trưởng, chúng ta lại càng là lợi dụng mâu thuẫn bên trong Mạc phủ. Đức Xuyên Trung Trưởng khẳng định không cam lòng bị ca ca bức tử như thế, y nhất định sẽ nghĩ cách phản kích, có khả năng... Có khả năng sẽ hướng chúng ta cầu viện.
Thái tử cố ý tránh được phương diện mà mình sợ nhất, từ một phương diện khác trả lời.
- Bên ta nếu như nắm được Đức Xuyên Trung Trưởng vào trong tay, như vậy chắc chắn sẽ làm cho Mạc Phủ càng thêm sứt đầu mẻ trán. Có lẽ... Có lẽ sau trận chiến đem Đức Xuyên Trung Trưởng trở thành con rối của chúng ta ở Mạc phủ…?
- Con nói rất có đạo lý, kỳ thật cũng đã có người đề nghị với ta như thế rồi, hơn nữa ta đã đồng ý.
Hoàng thượng gật gật đầu.
- Đức Xuyên Trung Trưởng này quả thật lợi dụng được, không được để cho y bị ca ca của mình giết chết dễ dàng như thế được… Chính là... Ta hôm nay đột nhiên nhớ tới lại cảm thấy cảm thán. Người một nhà, anh em ruột, phải bức bách em trai ruột của mình đi tìm chết…
Giống như là có chút cảm xúc, hoàng thượng đột nhiên dài thở dài nói.
- Người một nhà, anh em ruột đều náo thành như vậy, cũng khó trách người ngoài mơ ước bọn họ!
Phụ hoàng đều nói đến thế, thái tử cũng tự biết mình không giả bộ si ngốc được nữa.
- Phụ hoàng, Nhật Bổn tiểu quốc man di, không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cho nên mới có chuyện anh em trong nhà cãi cọ nhau, gà nhà bôi mặt đá nhau. Nhà của chúng ta chất phác chân thành, tất nhiên sẽ không xuất hiện chuyện như thế đâu! Hơn nữa nhi thần nhất định sẽ chiếu cố tốt bọn đệ đệ, tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ phải chịu bất kì ủy khuất nào, để cho người ngoài lấy đó mà lợi dụng.
- Nghĩ gì đó? Đừng sợ như thế! Ta không có ý hù dọa con!
Biểu hiện của thái tử khẩn trương như thế, khiến cho phụ thân không kìm nổi mỉm cười.
- Con nói đúng, Nhật Bổn là một tiểu quốc man di, nước này cũng thô lậu nhỏ hẹp, nhưng mà những chỗ bọn họ làm tốt, chúng ta phải thu nạp học tập, chỗ nào bọn họ làm không tốt, chúng ta cũng lấy đó mà làm gương. Ta chẳng qua là cảm thấy tình huống của gia tộc Đức Xuyên rất dễ dàng để cho chúng ta lấy đó mà làm gương. Anh em trong nhà của gia tộc Đức Xuyên cãi cọ nhau, không toàn bộ trách Đức Xuyên Gia Quang âm độc tàn nhẫn được. Lại nói tiếp thì tướng quân đời trước của gia tộc Đức Xuyên cũng có trách nhiệm, là do ông ta chậm chạp không quyết định ra người thừa kế, hơn nữa thiên vị con út, khơi dậy lòng dạ bắt nạt anh trai của đứa con út, cho nên mới tạo ra bất hòa, tràn đầy hiềm khích của huynh đệ gia tộc Đức Xuyên. Nếu sau khi Đức Xuyên Tú Trung chết Đức Xuyên Gia Quang liền động thủ hại chết đệ đệ, bản thân Đức Xuyên Tú Trung cũng có trách nhiệm…Cho nên, ta không chấp nhận việc con ức hiếp bọn đệ đệ, nhưng ta cũng sẽ không khiến bọn họ làm khó dễ cho con, đến nỗi hại bọn họ cũng hại con.
- Lời ấy của phụ hoàng, quá nặng đi...
Trong lòng thái tự khẽ nhẹ nhàng thở ra, nó hiểu được phụ thân đối với chính mình cũng không có ý kiến, chỉ là mượn cơ hội nhắc nhở chính mình một chút mà thôi.