Vẻ mặt hoàng thượng nghiêm nghị, có chút cứng rắn đi hỏi lại.- Thế nào? Phụ hoàng có khi nào nói đùa với ngươi đâu?
- Cảm ơn phụ hoàng! Cảm ơn phụ hoàng! Quá sức mừng rỡ, nó đột nhiên vọt tới trước mặt phụ hoàng, sau đó gắt gao đi ôm chặt hắn, nũng nịu đi nói lời tạ ơn với hắn.
- Tiểu tử này, thật ra sức lực cũng tăng trưởng rồi! Có lẽ thật sự là một nhân tài tốt làm lính đấy. Hoàng thượng một bên đi đẩy ra con thứ đang hoan hô nhảy nhót, sau đó gượng cười nói.
- Tuy nhiên con cũng đừng vui mừng đến quá sớm, võ học cũng không phải là người nào đều học được, ít nhất cũng phải hiểu chút chữ nghĩa. Con không chịu đi học hành, cái gì cũng đều không biết, muốn đi vào đó chẳng lẽ còn cần đến ta đi chào hỏi trước sao? Hơn nữa, cho dù thật sự đi vào võ học rồi, con vẫn phải học môn toán và văn hóa, đừng tưởng rằng không cần phải đi học nữa! Đơn giản là văn học mấy thứ kia học ít lại một chút thôi...
- À? Vẫn phải đi học à? Tề vương ngẩn ngơ, sau đó lại là đầy mặt như mất mát, dường như bất mãn mình vẫn chạy không thoát vận mệnh phải đi học hành.
Hoàng thượng lại vỗ vỗ đầu của nó.- Đương nhiên phải học rồi, ngươi cho là quân đội của Đại Hán chính là khu vườn của đám mãng phu cho bọn chúng trồng rau ư, muốn đến thì đến sao? Qua hết năm con phải học cho thật tốt đi, sang năm ngày này ta lại đến kiểm tra con, chỉ cần con thông qua được, ta sẽ đưa ngươi vào võ học, như thế nào?
- Nhi thần đã biết rồi... Tề vương không cam không nguyện đi lay động cái đầu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đáp lời.
Võ học mà hai phụ tử bọn họ đã nhắc tới, là trường học võ học nằm ở ngoại ô kinh thành.
Sở dĩ thiết lập một trường học như vậy, cũng là bởi vì thường xuyên tác chiến ở bên ngoài, Đại Hán hoàng đế và quân đội đều cảm nhận sâu sắc quan quân phía dưới thật sự quá ít người có đủ thân phận, đã có các quan quân cấp thấp bởi vì không có văn hóa cho nên không hiểu được làm sao đi chấp hành mệnh lệnh của bên trên, hoặc là bởi vì không có kỹ thuật cho nên không dẫn dắt được các loại binh chủng pháo binh và công binh này, mà địa vị của những binh chủng này ở trong quân đội của Đại Hán rất là trọng yếu.
Cho nên, để riêng biệt đi đào tạo loại quan quân này, tân triều vừa mới thành lập là mở rộng căn cơ đi tài bồi nhân tài, nên mới thành lập trường học võ học này, riêng biệt tiếp nhận các học sinh nhỏ tuổi đi học tập kỹ thuật quân sự. Những học sinh nhỏ tuổi này ở trong trường học sẽ do quan quân chuyên nghiệp đi giảng dạy chương trình học quân sự.
Lúc ấy dự tính là tranh thủ trong vài năm, khiến đám con nít này khi trưởng thành sẽ trở thành sĩ quan quân thiếu niên nắm giữ một số tri thức tác chiến cơ bản, sau đó đưa vào trong quân đội làm quan quân tầng bậc đội trưởng, thống lĩnh bộ đội tiến hành đánh giặc. Mà một bộ tinh anh có thành tích học tập tốt nhất, còn tiếp tục được ở lại trong trường học võ học được đào tạo chuyên sâu hơn, được chiêu thẳng vào trong bộ đội pháo binh và công binh đảm nhiệm quan quân tập sự.
Quân đội của Đại Hán tôn sùng hỏa pháo, mà pháo binh khi dùng đại pháo cần có một số máy móc đi tính toán đường đạn và giữ gìn đại bác, cho nên đòi hỏi kỹ thuật toán học đối với pháo binh sẽ cao lắm, mà công binh phải xây cầu làm đường, xây dựng công sự và thành lũy, cho nên cũng cần đến tố chất cực cao, hai khối này là bộ phận khát khao hiền tài nhất trong quân đội Đại Hán, đồng thời binh chủng có đãi ngộ và cơ hội lên chức cao nhất, cũng là quan quân có tốc độ thăng tiến nhanh hơn so với các binh chủng khác một chút, cũng là binh chủng mà từ trên xuống dưới của quân đội Đại Hán muốn dốc lòng đào tạo nhất.
Mà hai cái binh chủng này cũng không phải là quân nhân mà trong lòng của Tề vương Triệu Hổ khát khao muốn đi làm nhất, nó cảm thấy pháo binh và công binh vẫn tránh ở sau trận, không được tiến thẳng vào chém giết trong chiến trận, càng không thể hiện ra được hào khí anh hùng của một người đàn ông. Bắt đầu đi so sánh, nó càng thêm muốn trở thành quan quân kỵ binh, tựa như tướng quân thiếu niên truyền thuyết cổ đại Hoắc Khứ Bệnh vậy, dẫn dắt đám dũng sĩ kỵ binh dưới trướng chém giết xung phong về phía quân địch, vì Đại Hán uy danh hiển hách tăng thêm vài tia hào quang chói lọi.
Hiện tại hoàng thượng đã đồng ý cho nó trở thành học sinh nhỏ tuổi đi vào trường võ học, cái này đối với nó mà nói chính là một bước đầu hướng tới giấc mộng sau này, điều này sao không khiến cho y vui mừng hoan hô nhảy nhót chứ?
Nó rất là vui vẻ chạy tới một bên, sau đó hoàng thượng tiếp tục đi kiểm tra bài tập của các hoàng tử khác.
So với trời sinh tính hoạt bát hiếu động như Tề vương Triệu Hổ này, Lương vương Triệu Kỳ tuổi còn nhỏ hơn, Trịnh vương Triệu Duệ và Việt vương Triệu Thắng và vài vị hoàng tử khác thì có tánh tình yên tĩnh nhiều hơn, tương đối mà nói càng giỏi thêm, cũng càng đồng ý chăm chỉ đi học hành, trong đó Trịnh vương Triệu Duệ cũng là người như tên nó, đầu óc vô cùng thông minh, bài vở học hành rất tốt, tuổi tuy còn rất nhỏ nhưng đã giành được khen thưởng của các thầy giáo. Tuy nhiên, nó không mấy ưa thích đi học những thứ thánh nhân đại nghĩa, cũng không mấy ưa thích đi học bác học và khảo cổ học, nhưng lại rất ưa thích đi học môn toán và truy nguyên học, còn thích tự mình cùng với thầy giáo làm một số thực nghiệm kỳ quái, vì thỏa mãn niềm đam mê của Trịnh vương, hoàng thượng còn mời đến hai vị thầy tu Tây Dương tinh thông về máy móc và toán học đến giảng dạy cho Trịnh vương.
Mẹ của Trịnh vương Triệu Duệ là Mộc hoàng quý phi rất là không ưa thích khi đứa bé này "Không làm việc đàng hoàng", hơn nữa nàng thân là lãnh tụ của tân Văn Hương Giáo càng thêm không muốn con của mình bị thầy tu Tây Dương vây kín bên cạnh, cho nên thường xuyên quát mắng nó, nhưng hoàng thượng hình như rất là hài lòng với đứa bé này, thường xuyên cổ vũ nó đi làm thực nghiệm của mình, bởi vậy một hai năm này, bài vở và bài tập của Triệu Duệ tiến triển rất nhanh.
- Được đó, làm tốt lắm! Sau khi xem xong cả một quyển bài tập tràn ngập các con số của con, hoàng thượng hết sức vui mừng, lúc nãy bị Tề vương mang đến buồn bực và bất đắc dĩ đều trở thành hư không, liên tục chụp lấy bả vai của đứa con trai này cười to.- Viết rất đẹp đó, tiểu tử giỏi quá!
Được Phụ hoàng khích lệ như vậy, Trịnh vương cũng hết sức vui mừng, chỉ là nó trời sinh tính điềm đạm nho nhã, cho nên chỉ là đỏ mặt lên, vui mừng lộ rõ trên nét mặt, nhưng không hề giống với ca ca Triệu Hổ hoan hô nhảy nhót lên.
Rất nhanh, ngoại trừ hai đứa con tuổi còn quá nhỏ không cần đến học tập bài vở ra, hoàng thượng khảo tra xong bài vở của thái tử và con của bốn vị được phong vương. Xét về tổng thể mà nói thì vẫn tương đối làm cho người ta vừa lòng. Tuy rằng các con hắn biểu hiện ra hứng thú học tập và thái độ học tập hoàn toàn khác nhau nhưng về cơ bản đều vẫn bắt đầu dốc lòng cầu học rồi, cho dù là hoàng tử Triệu Hổ không thích đọc sách nhất ít nhất cũng biểu hiện ra chí khí mãnh liệt mong muốn được nhập ngũ, không có cái loại suy nghĩ của loại con ông cháu cha, điểm này đã khiến cho hoàng thượng rất vui mừng. Hắn không có mong đợi mỗi một hoàng tử con hắn đều là long phượng trong đám người nhưng hắn không dễ dàng tha thứ những đứa con tầm thường không chịu nổi, chỉ muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý. Hắn cho các con hắn phú quý cả đời, nhưng ít ra hắn hy vọng bọn nó dựa vào hứng thú của mình ham làm một ít chuyện có ý nghĩa.