Theo cổ vũ của kết quả thực chiến, các nước trên đại lục cạnh tranh nhau dựng lên thành lũy hình dạng to lớn. Chẳng hạn như nước Pháp Lan Tây, quốc vương nước này đã hao tốn rất lớn tâm sức, vây quanh thủ đô Ba Lê dựng lên một loạt thành lũy, biến toàn bọ vùng đất thủ đô thành một đại yếu trại.
Làm như công trình sư Pháp Lan Tây, Phất Lãng Tác Ngõa – Mễ Tô Lặc nhiều năm đã tham dự vào bên trong công trình của những lũy bảo này, đã thu gặt được kinh nghiệm vô cùng phong phú. Bởi vì cùng Nguyên soái hải quân của Đại Hán Lộ Dịch sớm trước đó đã có tới lui, cho nên y vào thời điểm Đại Hán mới lập đã có được lời mời, được triều đình Đại Hán lấy lương cao để mời tới Trung Quốc, làm công việc dựng lên pháo đài và bảo trại.
Mà đầu óc của y có chút tinh quái, vả lại giỏi về luồn cúi, bởi vậy rất sớm đã có được khen ngợi của Công tướng Đại Hán Từ Hậu Sinh, cũng được rất là trọng yếu, hiện giờ đã thành tổng giám công công trình lăng bảo.
Người Tây Dương hiện tại tới Đại Hán, vả lại được triều đình bổ dụng đã có không ít người rồi, làm việc sinh sống trong các lĩnh vực thiên văn, máy móc, hàng hải, xây dựng, bên trong những người này tổng thể chia làm ba loại người.
Loại thứ nhất là giáo sĩ truyền giáo, là mang theo tông giáo nhiệt tình tới Trung Quốc, hy vọng ở Trung Quốc truyền bái vinh quanh của chúa trời, bọn họ tuy rằng vui vẻ chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm của mình, nhưng chỉ là được xem thành phụ trợ truyền giáo này, bởi vậy loại người này bị Đại Hán hạn chế dùng, tuy rằng cũng không loại bỏ trợ giúp của bọn họ, nhưng bọn họ không cách nào gánh vác chức quan cực kỳ trọng yếu, phương viên làm việc cũng có hạn chế.
Loại người thứ hai này cũng không có nhiệt tình với tôn giáo lớn như vậy, bọn họ tới Trung Quốc chỉ là vì giành lấy một món lợi lớn thu vào tay mà thôi, bởi vì quốc gia Châu Âu trước mắt chưa có phổ biến giàu có của Trung Quốc, bởi vậy bọn họ chỉ có ở nơi này mới có được thu vào gấp mấy lần trước đây. Thế nhưng tuy rằng kiếm tiền ở nơi này, nhưng trong lòng bọn họ còn nhớ quê hương, tính toán sau khi gom góp lấy một món tiền liền trở về đoàn tụ với người nhà. Loại người này hạn chế nhận được ít hơn rất nhiều, hơn nữa gánh vác được chức vụ quản lý nhất định.
Loại người thứ ba thì càng thêm không có quan niệm tông giáo gì, bọn họ cũng không ngại Trung Quốc là một quốc gia dị giáo đồ, ngược lại vì bản thân có được cơ hội đại triển quyền cước mà cảm thấy vui mừng. Bọn họ thông thường vui mừng dung nhập vào trong xa hội của Trung Quốc, vả lại hi vọng luồn cúi, lưu lại ở Trung Quốc.
Nguyên soái hải quân Lộ Dịch và vị Phất Lãng Tác Ngõa – Mễ Tô Lặc chính là người như vậy, sau mấy năm nán lại ở Trung Quốc, Mễ Tô Lặc có lòng vào lúc rảnh rỗi khổ luyện tiếng Hán, rất nhanh liền thuần thục nắm giữ tiếng Hán, vả lại lấy thái độ ân cần vả lại hợp tác chiếm được khen ngợi của thượng ty đứng đầu của y, Công tước, đại thần công nghiệp Từ Hậu Sinh.
Lấy thái đội trung thành và hiểu biết chuyên về một việc sau khi có được khen ngợi, y và bằng hữu Lộ Dịch giống nhau lựa chọn thành thần dân của hoàng đế Đại Hán, vả lại mưu tới quan chức của Trung Quốc. Thậm chí, vì càng để thể hiện lòng dung nhập của mình, y còn tự lấy cho mình một cái tên Hán Mễ Lặc… Người không biết còn cho rằng y là bởi vì ngưỡng mộ thư pháp Trung Quốc mà chọn lựa cái tên này.
Mễ Lặc cũng không có xem chỗ trước mắt trở thành điểm cuối của mình, y một lòng muốn dựa vào che chở của thượng ti leo lên đến địa vị cao hơn. Tuy rằng biết văn hóa và thể chế Trung Quốc và Pháp Lan Tây khác biệt hẳn, nhưng y cảm thấy Công tướng khẳng định ở bên trong cung đình và chính phủ đã có được sức ảnh hưởng đáng nể. Y liền nghĩ tới lợi dụng loại sức ảnh hưởng này vì mình giành lấy lợi ích càng lớn hơn nữa, tốt nhất trở thành một lão gia quý tộc nước Đại Hán, khiến bọn tiểu quý tộc ở quê nhà thèm thuồng.
Cho nên, ngay khi Từ Hậu Sinh thật sự mang thái tử tới trước mắt y, dặn dò y phải cẩn thận dẫn thái tử thị sát công trình lăng bảo, trong lòng y cảm thấy vui mừng tận đáy lòng, một lòng muốn mượn cơ hội này lấy lòng thái tử, cho nên y nói chuyện giới thiệu cũng vô cùng nhiều lời… dù sao thiếu niên đều thích lời khoa trương.
Không ngờ rằng, hoàng thái tử điện hạ cũng không vui mừng giống như tưởng tượng của y, đối với lời nói nhiệt tình của y như vậy cũng không có tỏ vẻ gì, ngược lại tiếp tục bình tĩnh mà cầm kính nhòm xa, nhìn về phía lăng bảo nơi xa.
Nó cũng không phải người chuyên về việc này, đối với xây dựng cũng một cục gạch không thông, cho nên người Tây Dương này nói ba hoa chích chòe nó cũng không có cảm giác thực tế gì… Dù sao nó biết được một điểm, quan viên thiên hạ đều thích khoe công tích che giấu khuyết điểm, cho nên dĩ nhiên cũng có mấy phần giữ lại.
- Mễ tổng công, bao trùm tầng ngoài lăng bảo này, chính là bùn đất sao? Nó sau khi quan sát, đột nhiên lên tiếng hỏi.
- Đúng chính là bùn đất. Sau khi ngơ ngẩn chốc lát, Mễ Tô lập tức trả lời.- Trải qua kinh nghiệm chúng tôi ở Châu Âu, xây dựng gạch đá theo công kích của đại pháo sẽ có mảnh vụn bắn tung tóe xung quanh, rất dễ dàng tạo thành thương tổn thêm vào cho quân trú đóng. Cho nên, chúng ta ứng dụng ở trên những lăng bảo này kinh nghiệm của chúng tôi, ở tầng ngoài bao phủ bùn đất rất dày, bởi vì bùn đất hấp thu thương tổn của đạn pháo. Thế nhưng xin ngài yên tâm, nền móng của lăng bảo rất chắc chắn, vả lại thân cột chỉ dùng gạch đá gia cố để dựng lên, tính chắc chắn tuyệt đối không cần hoài nghi.
Tính chắc chắn không cần hoài nghi à… Mặc dù đối phương nói chuẩn xác chi tiết như vậy, nhưng thái tử vẫn nửa tin nửa ngờ như cũ.
Nhưng nó cũng không biết phản bác lời đối phương như thế nào, đành phải tiếp tục cầm kính nhìn xa quan sát.
Sườn núi trước thành lũy là mặt nghiêng, mặt sau là một đường đi có nóc. Chiến hào liên tiếp cũng là mặt nghiêng, tường hào bên trong và tường hộ bên ngoài chiến hào, theo lăng bảo xây dựng còn có công sự mặt đất hình dạng nhỏ, có thiết kế mắt cáo và nóc che, công sự tường ngoài nhỏ dài ở trong chiến hào chủ và chiến hào trước đó vạch ra một chiến hào rộng rãi, ở giữa vách tường phía trong và tường vây xung quanh còn có đường đi lõm sâu vào.
Tòa lăng bảo to rộng trước mặt này, tựa như cự thú chiếm cứ hết trong tầm nhìn, tuy rằng có vẻ to lớn, nhưng cũng không biết là miệng cọp gan thỏ, hay lợi hại thật sự.
Dứt khoát, thực tiễn một chút đi… Mình nhìn không ra kỹ thuật, nhưng mình nhìn ra được kết quả. Trong đầu thái tử đột nhiên lóe ra ý nghĩ này.
- Cữu cữu, nơi này còn chưa có dời đại pháo lên pháo đài sao? Nó đột nhiên nhìn về hướng Công tướng Từ Hậu Sinh vẫn chưa có lên tiếng bên cạnh.
- Tòa lăng bảo này, ụ súng hoạch định là một trăm tám mươi bốn khẩu, thế nhưng hiện giờ được bỏ lên trên chỉ có hơn chín mươi khẩu. Còn có hơn bốn mươi khẩu đại pháo ở trên công địa còn chưa có đặt lên. Mặt khác còn có chỗ thiếu mấy chục khẩu đại pháo… Ai, không còn cách nào a, tuy rằng những lăng bảo yếu trại này là ưu tiên đại pháo bỏ vào, nhưng khắp nơi đòi hỏi đại pháo quá nhiều rồi, cho nên chỉ đành phải chậm rãi sắm thêm thôi…