Ngay thời điểm hoàng thượng nói như vậy, các đại thần trong lòng liền không bình tĩnh như vậy nữa, bọn họ đều hơi có chút bồn chồn, cúi thấp đầu cẩn thận nghiền ngẫm lời này của hoàng thượng rốt cuộc là có ý gì.
- Các ngươi đều muốn chia chác những quặng mỏ vàng bạc kia của Nhật Bổn như thế nào. Cái này vốn dĩ không sai, triều đình không phải chính là vì những thứ đồ này đánh tới Nhật Bổn sao? Có ý kiến khác nhau cũng bình thường, cũng đều là suy xét vì mình. Thế nhưng các ngươi a, dù sao cũng làm nhiều năm ở nơi chốn khác biệt, cho nên đều có chút bị vỏ ngoài che mắt không thấy được Thái Sơn rồi…
Trên mặt hoàng thượng vẫn tràn đầy nét cười như cũ.- Làm thế nào xử trí tốt những vàng bạc đó, trong lòng ta đã có tính toán rồi. Hôm nay gọi các ngươi sang đây, chính là vì trước hết nói với các ngươi một tiếng… Vốn dĩ vẫn là tính nói trễ một chút, thế nhưng hôm nay nếu như các ngươi đã ồn ào thành như vậy rồi, vậy thì sớm một chút nói với các ngươi đi!
Hóa ra hoàng thượng sớm đã có suy xét xử trí những quặng mỏ vàng bạc này rồi sao? Mấy vị trọng thần cảm thấy kinh hãi.
Biểu hiện của hoàng thượng vừa rồi ở trên hội nghị, đã khiến bọn họ hơi có chút mê hoặc khó hiểu rồi, càng khiến người ta chấn động chính là, hoàng thượng không ngờ sớm đã trong bất động thanh sắc có quyết định rồi, nhưng lại không có nói trong cuộc họp, đây rốt cuộc là tại làm sao chứ? Mỗi người đều đang suy ngẫm trong lòng, nhưng lại thế nào cũng không có rõ ràng.
Không riêng gì các trọng thần, chính ngay cả thái tử cũng mờ mịt khó hiểu, không biết phụ hoàng rốt cuộc dụng ý ra sao. Nhưng mặc kệ thế nào, phụ hoàng có ý kiến xử trí luôn tốt hơn so với không có, cho nên nó ngược lại yên lòng một chút.
- Xin hỏi… dám hỏi bệ hạ, rốt cuộc phải xử trí như thế nào đây? Sau khi lấy lại bình tĩnh, mang theo vẻ mong đợi, Thừa tướng băn khoăn hỏi.
- Các ngươi hôm nay ầm ĩ thành như vậy rồi, ta nếu lại không cho ra một kết quả, chỉ e trận này các ngươi đều ngủ không ngon rồi phải không? Thế nhưng, nếu như quá mức thiên vị một phe trong các ngươi, e rằng các ngươi trong lòng sẽ càng thêm hưng phấn. Hoàng thượng cũng không có nói thẳng, mà là trước hết cảm thán.- Hoàng đế này kỳ thật cũng khó làm a!
- Bọn thần tuyệt không có ý này, kính xin hoàng thượng minh giám! Tội danh oán giận ai cũng không đảm đương nổi, bởi vậy các đại thần ai nấy đều vội vàng cáo tội với hoàng thượng.
- Đừng băn khoăn như vậy, ta thuận miệng nói một câu. Hoàng thượng cũng không có ý tức giận gì.- Tuy nhiên các ngươi ầm ĩ lợi hại như vậy, ta thật cũng không nghĩ ngợi nhiều không được a…
Nương theo tiếng thở dài này, hắn thản nhiên ngẩng đầu lên.- Các ngươi đều nói muốn hiến quặng vàng bạc này cho ta, tâm ý ta nhận. Thế nhưng thiên hạ Đại Hán này vốn dĩ chính là ta đang ngồi, cần gì phải làm điều thừa này. Đều gom hết quặng vàng bạc ở trong tay thì sao? Chẳng lẽ ta còn muốn giống như hoàng đế Vạn Lịch tiền triều, cả ngày phái người đi các nơi thu thuế quặng sao? Đây không phải làm điều thừa sao? Không ổn! Không ổn! Vẫn là thu hết về trong tay nước nhà, mới là danh chính ngôn thuận!
Lời này của hoàng thượng, dẫn tới các đại thần đều tự có phản ứng khác nhau, Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng có chút sầu lo đối mắt nhìn nhau, còn Thừa tướng và Tài tướng thì vui mừng lộ rõ trên nét mặt, cảm thấy khổ công của mình rốt cuộc vẫn là không có uổng phí, hoàng thượng rốt cuộc vẫn là lấy đại cuộc làm trọng, tiếp thu lấy ý kiến của phe mình.
Nhưng mà, sắc mặt vui mừng của bọn họ cũng không có tiếp tục bao lâu, hoàng thượng rất nhanh đã khiến bọn họ lần nữa rơi vào trong hoàng cảnh nghi hoặc khó hiểu rõ.
- Tuy nhiên, được như có người nói trước đây, quy hết hết đại quyề tới trong tay ty Ngoại vụ hoặc là sứ đoàn trú ở Nhật, quả thật bất lợi giữ cân bằng, bởi vậy còn phải mặt khác tìm cách xử trí…
Phát triển bất ngờ này, khiến mấy vị trọng thần đều là ngơ ngác nhìn nhau, không rõ hoàng thượng rốt cuộc làm ra tính toán gì.
Cũng may, hoàng thượng cũng không có thừa nước đục thả câu.- Hai phía các ngươi, đều là cánh tay đắc lực, để bên nào chịu thiệt ta đều không thích. Cho nên dứt khoát chỉ có lối đi khác rồi. Lần này đánh hạ Nhật Bổn là vì cái gì nào? Còn không phải chính là vì những vàng bạc kia lấy tới chỗ chúng ta, sung túc tài kế nước nhà dùng hay sao? Dựa theo ta xem không qua được ngân hàng Đại Hán rồi. Bởi vậy, dứt khoát đêm nó quy về trong tay ngân hàng Đại Hán, do ngân hàng Đại Hán tới độc lập tiến hàng quản lý chi dùng đi.
- Ngân hàng Đại Hán? Các trọng thần lại là ngẩn ra.
Đây là một cái cách làm bọn họ không có ngờ tới.
Ngân hàng Đại Hán trả qua trù bị nhiều năm, sắp sửa mở cửa rồi, còn theo bọn họ trông thấy, đây là nơi chốn Đại Hán dùng để đúc tiền và dự trữ hối đoái cho quốc dân, làm sao chen vào bên trên mỏ quặng nước ngoài? Vả lại cho dù là chen tay, thể chế này lại nên cơ cấu như thế nào đây?
Cho nên bọn họ lập tức đều không có lên tiếng, mà là tiếp tục chờ câu tiếp theo của hoàng thượng.
- Tuy nhiên, nếu như phải quy hết tới bên trong ngân hàng Đại Hán, vậy liền phải trước đó làm sẵn sửa soạn, tránh cho đến lúc đó chân tay luống cuống.
Hoàng thượng nói tiếp.- Ngân hàng Đại Hán và bộ tài chính Nội các quan hệ vô cùng mật thiết, nhưng vị thế của ngân hàng Đại Hán vô cùng trọng yếu, không được xem thành cơ cấu dưới trướng bộ tài chính được. Vừa hay, có quyền giám sát quặng mở vàng bạc Nhật Bổn, ta thấy dứt khoát thừa việc này, ở bên trong ngân hàng Đại Hán lập ra một Hội giám sát. Nhưng mà về quặng mỏ Nhật Bổn lập ra một cục giám sát dưới trướng. Để cho cục giám sát tới gánh vác giám sát quặng mỏ Nhật Bổn, Hội giám sát ở trong nước giám sát ngân hàng Đại Hán, các ngươi thấy như thế nào?
Mắt thấy các đại thần còn có chút dáng vẻ ngây ngô, hoàng thượng tiếp tục giải thích dụng ý của mình.
- Vàng bạc của Nhật Bổn tuy nhiều, nhưng nếu không được dùng liền không làm giàu cho nước cho dân. Cho nên nhét vào ngân hàng Đại Hán cai quản là tốt nhất. Nếu như bọn họ chỉ là dời tới bên trong kho đi tồn trữ, mặc kệ là tồn trữ trong kho bộ tài chính hay là tồn trữ bên trong phòng nội khố hoàng gia, vậy có khác biệt gì chôn dưới đất đâu chứ?
Ý của hoàng thượng tất cả đã rõ ràng rồi, nhưng bọn đại thần trong lúc nhất thời lại không có hiểu được, bọn họ vẫn như cũng đang cố gắng suy tư, muốn biết rõ ràng ý của hoàng thượng.
Trước đó mọi người đều nói Nhật Bổn đơn độc ngoài biển, để tránh cho cục diện phải ra nhiều cửa, phải tăng mạnh chức quyền của cơ quan phái tới trú đóng trên đất ấy, kết cuộc hiện giờ hoàng thượng nói một câu, trừ quân trú đóng và sứ đoàn trú đóng ở Nhật, còn phải thêm một cục giám sát trực thuộc ngân hàng Đại Hán, cục diện hai đầu ban đầu biến thành ba đầu, đây rốt cuộc thành chuyện gì nữa?
Còn có, ngân hàng Đại Hán dị quân đột nhiên nhảy ra, hình như hoàng thượng vô cùng coi trọng cơ cấu này, ngài rốt cuộc tính toán như thế nào đây?