- Ngươi mạnh hơn so với phụ thân ngươi. Ngươi hãy làm thật tốt đi, cố gắng vì nước kiến công lập nghiệp, ta sẽ cho ngươi lập nên danh tiếng, cho ngươi làm Tướng quân làm Nguyên soái, cuối cùng sẽ không ai ức hiếp được ngươi, khinh thường ngươi!
Bản thân ta không vượt qua phụ thân của mình, nhưng ta nhìn thấy được một người khác vượt qua được phụ thân của nó, như vậy cũng rất tốt. Thái tử nghĩ thầm rằng.
Lại là một ngày trời đẹp.
Trong ngày tết, kinh thành vẫn luôn náo nhiệt hơn so với ngày thường, từ lúc trời vừa sáng lên, có người ngắm đèn, xem tạp diễn, mua đồ, tất cả đều đặt chân tới bên đường rồi. Tại kinh thành đầu người hối hả tấp nập di chuyển trên phố xá, khắp nơi đều vô cùng náo nhiệt, đều mang một không khí thái bình. Bên trong các con phố, cửa hàng và quán rượu san sát nối tiếp nhau, có một số người tâm trạng rất tốt, bỏ ra vài cái đồng tiền là chạy đến trong nhà hàng kiếm được một chỗ ngồi tự rót cho mình vài chén, nhìn mặt đường phía xa, cũng học theo tiếng ca hát nhịp theo điệu sáo trúc.
Nhưng mà, tại đây trong không khí vui nhộn phồn hoa, vẫn có một chút tạp âm tồn tại, có một số người bị những chuyện thế tục làm vướng bận, hoàn toàn không cảm nhận được không khí vui sướng trong ngày tết.
- Trong nước chẳng phải điên rồi sao? Mang theo không ngừng lẩm bẩm đi ra ngoài lầm bầm lầu bầu, Liễu Sinh Nguyên Trai sải bước đi qua mặt đường. Bước chân của gã di chuyển khá nhanh, tất cả tùy tùng ở phía sau cho dù dùng hết sức cũng chỉ miễn cưỡng đi theo ở phía sau.
Đây là một người trung niên để rậm râu, tướng mạo hào phóng nhưng vóc dáng không cao, bước tiến của gã vô cùng có sức, cất bước trầm ổn, cho dù tâm trạng không tốt, trong mắt vẫn lộ vẻ tỉnh táo, hiển nhiên là một người vô cùng giỏi giang.
Nhìn qua, tuy rằng trên người gã mặc một thân trang phục của người Hán, nhưng gã cũng không phải người Hán, thậm chí cũng không phải người Trung Quốc, gã là người Nhật Bổn. Chính xác mà nói là tộc nhân Liễu Sinh thị nước Đại Hòa (một địa phương tại cảnh nội Nhật Bản, tương đương với một cái quận của Trung Quốc cổ đại).
Gã chính thức được Mạc Phủ bổ nhiệm, làm đặc phái viên Nhật Bổn ở lại kinh thành Đại Hán.
Liễu Sinh thị vẫn luôn là thế gia kiếm thuật nổi tiếng tại Nhật Bổn, ông nội của gã Liễu Sinh Tông Nghiêm khi trước sau thiếu niên theo thầy học Hộ Điền Nhất Đao Trai từ Vu Phú Điền Lưu, kiếm thuật của Thần Thủ Tân Thập Lang của Tân Đang Lưu, sau này lại bái sư kiếm hào Thượng Tuyền Tín Cương của Tân Âm Lưu, và cuối cùng kế thừa Tân Âm Lưu, đã trở thành đại kiếm hào nổi tiếng tại Nhật Bổn.
Khoảng bốn mươi năm trước năm thứ ba Văn Lộc, Liễu Sinh Tông Nghiêm gặp được Đức Xuyên Gia Khang lúc ấy còn chưa trở thành tướng quân Mạc Phủ, và chiếm được tôn trọng rất lớn của Gia Khang, sau này Gia Khang sau khi thống nhất Nhật Bổn thành lập Mạc Phủ, thỉnh cầu với Liễu Sinh Tông Nghiêm, muốn ông ta trở thành chỉ nam dịch (chính là huấn luyện viên) kiếm thuật cho Mạc Phủ, nhưng Tông Nghiêm lấy tuổi tác đã cao làm lý do từ chối khéo léo, cũng đề cử con trai thứ năm của mình là Liễu Sinh Tông Củ thay mặt xuất sĩ, từ đó về sau bộ tộc Liễu Sinh bắt đầu trở thành bộ hạ Đức Xuyên Mạc Phủ, và chiếm được gia cách kỳ bản.
Chú của Liễu Sinh Nguyên Trai, Liễu Sinh Tông Cự sau khi đảm nhiệm chỉ nam dịch kiếm thuật Mạc Phủ, thông qua kiếm thuật và danh vọng của mình nhận được tín nhiệm của nhiều thế hệ tướng quân Mạc Phủ, từ Gia Khang đến Tú Trung, cho đến Gia Quang, ông ấy vẫn luôn nhận được trọng dụng. Hiện tại ông ấy đã được Đức Xuyên Gia Quang bổ nhiệm lên làm Đại Mục Phó, chuyên môn gánh vác tình báo và giám sát đối nội, trọng trách chuyên đi theo dõi thế lực thân phiên quốc nội muốn phản Mạc Phủ và Đức Xuyên gia, phải nói đã là một vị trọng thần mà không chỉ là chỉ dạy kiếm thuật mà thôi.
Đối với Nhật Bổn mà nói, duy trì mậu dịch với Trung Quốc là chuyện rất trọng đại, lúc trước thời đại tiền Minh bởi vì hai phái quốc nội đều tranh đoạt quyền lợi mua bán mà ở Trung Quốc đánh đập tàn nhẫn với nhau, gặp phải tai nạn và rắc rối rất lớn, cho nên sau khi Mạc Phủ lên đài tuy rằng thi hành chính sách bế quan khóa cảng, nhưng vẫn rất xem trọng đối với chuyện duy trì mậu dịch với Trung Quốc.
Khi thời đại tiền Minh, triều đình Đại Minh vẫn luôn không coi trọng đến đối ngoại kết giao, hơn nữa trong năm Chính Đức, Gia Tĩnh đám hải tặc tàn sát bừa bãi, cùng với năm Vạn Lịch phát sinh đại chiến với Cao Ly, càng thêm cấm tiệt lui tới với phía chính phủ Nhật Bổn. Mà sau khi Đại Hán thành lập, tình hình lại khác biệt, bởi vì khi lập nghiệp đã chú trọng chuyện kinh thương, nên từ trên xuống dưới triều đình Đại Hán vô cùng coi trọng đến lợi ích buôn bán, cũng có ý muốn giữ gìn mậu dịch Trung Nhật, bởi vậy theo đề nghị của Đại Hán, hai nước quyết định phái trú đại diện với nhau, đại diện trú đóng tại Trung Quốc ở Trường Kỳ, mà đại diện Nhật Bổn thì trú đóng ở Thiên Tân.
Sở dĩ không có phái đặc phái viên trú đóng ở kinh thành, là bởi vì Mạc Phủ dù sao không phải triều đình Nhật Bổn, mà triều đình Đại Hán phái đặc phái viên bất kể là trú đóng ở Kinh Đô hay là Giang Hộ, Mạc Phủ Nhật Bản đều cảm thấy có chút không ổn, cho nên cuối cùng Mạc Phủ sau khi thương lượng qua, quyết định phái trú đại diện đóng quân ở cảng Trường Ky —— dù sao những cơ quan phái trú vốn chính là vì phải lui tới xử lý những chuyện mậu dịch mà thiết lập.
Ở trong nước Nhật Bổn, vẫn luôn tồn tại sợ hãi và ngưỡng mộ với Trung Quốc khổng lồ, hơn nữa mậu dịch Trung Nhật đối với Mạc Phủ có ý nghĩa trọng đại, cho nên sau khi phái ra đại diện đi xác định lại chuyện này, nhiều thế lực khác bên trong Mạc Phủ cũng tham dự vào cuộc đua tuyển chọn người đại diện phái trú đóng, sau khi trải qua cuộc đua kịch liệt, Liễu Sinh Nguyên Trai xuất thân Liễu Sinh thị, bởi vì được tướng quân tín nhiệm nên một nhà Liễu Sinh đã giành được chức vị này.
Liễu Sinh Nguyên Trai cũng rất là vinh hạnh chuyện mình được bổ nhiệm, bởi vậy gã quyết định dùng cố gắng nổ lực hết sức của mình đi đền đáp ân tình của tướng quân, gã vừa đến Trung Quốc là khổ luyện tiếng Hán, hơn nữa làm việc cũng hết sức chuyên chú, cho tới bây giờ đều cẩn thận tỉ mỉ. Cũng dựa vào Phật tổ phù hộ, mấy năm qua chuyện công tác của gã vẫn không có vấn đề gì xảy ra, mậu dịch giữa Đại Hán và Nhật Bổn vẫn khá suôn sẻ.
Nhưng tiệc vui chóng tàn, ngay không lâu, mậu dịch Trung Nhật bèn xảy ra một sự cố rắc rối lớn—— hơn nữa là trọng trách của rắc rối này là thuộc về bên Mạc Phủ.
Vì đáp ứng đòi hỏi khẩn cấp với nước bạn Hà Lan, Mạc Phủ đem đồng xuất khẩu được đều chuyển giao cho thương thuyền của người Hà Lan, còn đối với Trung Quốc, hiệp nghị đã định và chưa định, chỉ đành hoãn lại ở phía sau, dự tính phải tới sang năm sau mới cung ứng lại bình thường.
Sự việc phát sinh đột ngột, xin cố gắng đi nói giúp, chiếm được lý giải của triều đìnhTrung Quốc, để tránh khỏi phá hoại bang giao giữa hai nước —— sau khi thấy được chỉ thị ngắn ngọn từ bên Mạc Phủ, Liễu Sinh Nguyên Trai tức giận đến thiếu chút nữa muốn sặc hơi.