Liêu Đông đất đai mới khai mở, rất nhiều đều rơi vào trong tay quân nhân, có một số binh sĩ tự mình canh tác, có một số người là quan quân địa vị khá cao, bọn họ thì thuê dùng di dân đất liền tới trồng trọt, biến thành địa chỉ. Ngoại trừ đất đai, Liêu Đông hiện giờ nghành nghề đang hưng khởi, đều có người của quân đội đang tham dự. Không nói những thứ khác, mỏ mới khai mở ở Liêu Đông, còn có người tham dự vào buôn bán củi gỗ, thậm chí hiện giờ toàn cảnh Kim Châu này, những nghành nghề và đất đai này, thương nhân mới gần đây làm giàu lên, hoặc ít hoặc nhiều đều là người có quen biết với nội bộ quân đội.
Vì phòng ngừa lực chiến đấu của quân đội hủ mục, triều đình tam lệnh ngũ thân, không cho phép quân nhân kinh thương, vả lại định lương bổng rất cao cho quan binh, nhưng mà ở nơi này hiệu quả thật sự cũng không bằng ý người.
Ở các tỉnh đất liền, khắp nơi đều có tai mắt nhìn chằm chằm, việc làm của quân đội phải thu liễm rất nhiều. Nhưng ở Liêu Đông, lệnh cấm của triều đình liền phải cắt giảm rất lớn, tuy rằng bọn sĩ quan quân cao cấp bên ngoài không có thẳng thừng tham dự vào, nhưng thật sự ra… Liêu Đông trước giờ chính là nơi hoang dã, trật tự bây giờ cũng đều là dựa vào quân đội tới giữ gìn, không nhấc lên quen biết với quân đội, ai lại an an ổn ổn kinh thương được? Hiện giờ Liêu Đông thương hộ buôn bán lớn, kỳ thật sau lưng đều đoán ra được chỗ dựa.
Loại tình huống này vào vùng đất thế lực quân đội chiếm ưu thế hoặc ít hoặc nhiều đều tồn tại, nhưng ở vùng đất Liêu Đông là phổ biến nhất, nghiêm trọng nhất, bởi vì so với các nơi khác, phát triển của Liêu Đông ở mức cao nhất, hấp dẫn con số di dân cũng nhiều nhất, phát triển của thương nghiệp và kinh tế cũng là nhanh nhất. Vả lại bến cảng và khai mỏ cũng quả thật dễ dàng được người ta lũng đoạn nhất. Đồng thời, công tích và uy vọng của đại quân Liêu Đông đều là cao nhất, cộng thêm Đại Hán xưa nay chú trọng quân uy, cho nên ngạo khí kiêu căng trên dưới quan binh cũng là thịnh nhất, bọn họ âm thầm đều nói thiên hạ Đại Hán bảy phần chính là quân Đông Bắc đánh ra được, làm chút sự tình hơi khác người chút triều đình cũng sẽ không quá truy cứu.
Những tình hình này, Lý Tĩnh Tư thân là Tuần phủ Liêu Đông đương nhiên vô cùng rõ ràng, nhưng ông ta cũng không dám trở mặt cãi nhau với quân đội Liêu Đông, cho nên chưa từng có tố cáo thẳng tình hình với triều đình, chỉ là vào lúc truyền đưa tin tức với Nội các mịt mờ nhắc tới mấy câu mà thôi, mà Nội các đối với tình hình này ít nhiều cũng biết, nhưng nhiều năm qua Nội các cũng không có xử trí, cho nên chiếu theo nguyên tắc nhiều một việc không bằng ít đi một việc, cái Tuần phủ này của Lý Tĩnh Tư cũng rõ ràng làm nút đậy hồ lô.
Ông ta thật không ngờ, hôm nay ngược lại là tầng cấp cao quân đội Ninh Trạch Quang này chủ động tìm một cơ hội nhắc chuyện này với ông ta.
- Ninh tham nghị chính là lo lắng sau khi lập tỉnh, bọn ta dọn sạch sản nghiệp của quân đội phải không? Nhưng lời này vừa mới tới bên miệng, Lý Tĩnh Tư đã cảm thấy quá mức rõ ràng, vì thế lại nuốt xuống.
- Ninh tham nghị nói đúng, Liêu Đông có được hôm nay, công lao quý bộ không bỏ qua được. Một điểm này không chỉ là ta, cuộc sống trăm vạn dân của Liêu Đông cũng là đồng dạng. Nếu không có quý bộ đuổi đi Kiến Nô, khôi phục non sông, giải cứu Liêu Dân khỏi khốn đốn, hiện giờ làm sao lại còn có chỗ bọn tôi nói chuyện? Lý Tĩnh Tư sau khi châm chước cẩn thận chốc lát, đổi lại một loại cách nói.
- Bởi vì Kiến Nô gây hại, Liêu Đông trước kia kiệt quệ bất kham, đại quân phải nuôi sống chính mình, cũng không làm một số thủ đoạn phi thường không được.
- Đa tạ Tuần phủ đại nhân, có lời này của Tuần phủ đại nhân, chúng tôi cũng không có gì ủy khuất nữa rồi… Ninh Trạch Quang vừa là vái chào thật nhẹ với Lý Tĩnh Tư.- Lúc phi thường, làm việc phi thường. Quả thật là có chút bất đắc dĩ, hiện giờ Liêu Đông đã bình định đại thể, Nội các đại khái cũng là tính toán biến nó thành hành tỉnh chân chính. Về sau chỉ sợ không gọi được là lúc phi thường nữa. Trong thiên hạ chẳng gì khác ngoài vương thổ, Nội các phải ở Liêu Đông thi hành vương hóa, biến nơi này thành vương thổ. Chúng ta trên trên dưới dưới đều cực kỳ tán thành, chỉ là hiện giờ… Ài, việc phi thường trùng trùng đã làm quá nhiều rồi, coi như là thói quen khó sửa rồi. Cho dù chúng ta hiện giờ có lòng muốn dọn dẹp, chỉ sợ cũng không phải ngày một ngày hai là dọn dẹp hoàn tất được, vẫn kính xin Tuần phủ cảm thông nhiều hơn một chút.
Tuy rằng ông ta nói rất hàm súc, nhưng Lý Tĩnh Tư đã hiểu rõ dụng ý của đối phương, bọn họ là mắt thấy việc lập tỉnh đã lửa sém lông mày, ảnh hưởng của quân đội ở Liêu Đông sắp trải dài khắp, vì thế liền tính toán khiến cho mình hiện giờ không cần báo những việc quân đội này lên trên, đồng thời sau khi lập tỉnh đủ tiếp tục mở một con mắt nhắm một con mắt với sản nghiệp của quân đội.
Bọn họ bảo đảm với bản thân là khiến cho một đám quan quân xuất ngũ không thành việc lớn, đồng thời về sau từng bước dọn dẹp từng chuyện một, loại đảm bảo này thoạt nhìn ngược lại hợp tình hợp lý, tuy nhiên trời mới biết sau khi lập tỉnh bọn họ sẽ làm hay không?
Từ thái độ khí thịnh bức người mấy năm nay của quân đội để xem, về sau khả năng bọn họ sẽ lập tức thay đổi thái độ là rất nhỏ, lại nói nữa, lợi lớn trước mắt, lại có ai sẽ dễ dàng buông tha sao? Bản thân hiện giờ nếu như làm ra một lời hứa hẹn, mà quân đội về sau lại vẫn như cũ không có kiềm chế gì, lúc đó người đắng khổ không phải chính là bản thân sao?
Đòi hỏi này cũng không có dễ đáp lại như vậy, ông ta thật sự không muốn dính líu tới bên trong tranh đấu của hai con quái vật lớn Nội các và quân Liêu Đông. Nếu như liên lụy vào, cho dù bản thân là quan cao như cấp bậc Tuần phủ, cũng tuyệt đối sẽ không có chỗ tốt gì.
- Phải thông cảm, ta đương nhiên là đủ thông cảm, quý bộ đại công như thế, cho dù không coi là đã có việc phi thường gì, vậy cũng không ảnh hưởng toàn cục. Câu trả lời của ông ta càng lúc càng dè dặt.- Chỉ là, ta là quan địa phương, nếu như đầu não có lệnh gì, ta cũng không làm không được. Lại nói, ta tới thời điểm này rốt cuộc an bài như thế nào, trong kinh hiện giờ cũng không có truyền tới lời chuẩn xác, cho nên Ninh tham nghị, rất nhiều lúc, tôi đều là hữu tâm vô lực a…
Lý Tĩnh Tư một phen bộc bạch, một mực tỏ vẻ bản thân không có vui vẻ truy cứu sự tình làm trước kia của quân đội, chỉ có chờ tới tình hình Nội các có lệnh mới sẽ làm như vậy, ông ta đem toàn bộ trọng trách của mình bỏ qua một bên rồi, đồng thời lại cũng không có làm ra lời hứa hẹn gì.
Trả lời như vậy cũng không biết phía quân đội rốt cuộc hài lòng hay không hài lòng, cho nên trong lòng có chút thấp thỏm, dù sao Kỷ Quốc Công uy phong hiển hách cũng ở bên cạnh nhìn thấy.
- Lý tuần phủ, kỳ thật những năm gần đây, ngươi thân là Tuần phủ Liêu Đông lại hết đường xoay sở, trong lòng chỉ sợ vẫn còn có chút oán khí a… Tuy rằng chúng tôi đối với đại nhân cũng không có bất kỳ bất kính nào, nhưng có đôi lúc quả thật vượt quyền làm thay phải không. Tình thế không còn cách nào, ai bảo hiện giờ thể chế dân chính đất Liêu hiện giờ vốn dĩ cón chưa có kiện toàn phải không? Thế nhưng đại nhân sơ lược yên lòng, sau khi lập tỉnh, dân chính và nha môn quan phủ Liêu Đông đều sẽ từng cái một kiện toàn. Trị an, thương nghiệp đều sẽ để cho cơ quan dân chính tới xử trí. Loại việc này bọn tôi về sau sẽ không làm nữa.bọn tôi còn sẽ ước thúc bộ hạ, không để cho bọn họ làm khó cho đại nhân. Vẻ mặt Ninh tham nghị vẫn là không có bất kỳ biến hóa nào, cũng không biết rốt cuộc hài lòng hay không hài lòng câu trả lời này, dù sao cho ra một lòng bảo đảm.- Những năm trở lại đây, đại nhân nếu như có chỗ nào không hài lòng với chúng tôi, cũng cứ việc nói ra đi. Chúng tôi làm được, cũng nhất định đều sẽ đi làm.