Một lát sau nó mới gật gật đầu nói.- Vâng, đúng đấy, thần biết nói tiếng Nhật Bổn. Nguyên nhân cụ thể cũng không cần nói ra nữa, dù sao thái tử khẳng định biết được.
Nhìn thấy nó lại buồn bã, thái tử an ủi nó nói.- Ngươi đừng buồn bã, ta không có ý gì khác. Mẹ của ngươi đã gả cho Hội Kê Hầu, hơn nữa xưa nay đoan trang hiền thục, chính là người của Đại Hán, ngươi cũng là người của Đại Hán, không ai sẽ đối đãi kính trọng với ngươi, ít ra ta sẽ không như thế.
- Cảm ơn thái tử. Trịnh Sâm cúi đầu gửi lời cảm ơn, vốn đang buồn bực cũng tiêu tan không ít.
- Nếu đã nói tới đây rồi, ngươi đã hiểu rồi chứ, ta phải đi một chuyến đến Liêu Đông, Cao Ly, hơn nữa phải tiếp kiến sứ đoàn Nhật Bổn, cho nên cần người biết tiếng Nhật Bổn đi chung bên cạnh. Thái tử rất nhanh dời đến câu chuyện khác.- Triều đình bên trong ty Ngoại vụ có người biết tiếng Nhật Bổn, nhưng bọn họ đều là quan viên triều đình, hơn nữa đều có chức ti, ta không luôn đi làm phiền bọn họ được, cho nên ta muốn, nếu như từ bên trong tùy tùng chọn ra được một người đi theo ta mà nói, đây chắc chắn là không còn gì tốt hơn rồi... Đương nhiên, ngươi nếu không muốn đi, ta cũng sẽ không ép buộc ngươi đâu, Cao Ly không phải là một nơi thú vị gì, cũng không có người quen nào cả, ngươi qua bên đó chỉ sợ sẽ càng thêm buồn bã hơn.
Triều đình sẽ động binh Nhật Bổn, đó là cơ mật, là không được tiết lộ ra ngoài, tuy nhiên thái tử nếu đi Cao Ly sẽ có động tĩnh khá lớn, khẳng định không giấu diếm được mọi người rồi, cho nên sẽ có cái danh nghĩa khác là "Thay mặt thiên tử tuần tra Liêu Đông và Cao Ly, trấn an lòng người Liêu dân và phiên quốc", không trông cậy vào lừa được bao nhiêu người, ít ra có cái danh nghĩa qua loa được để lấy cớ đi đến nơi đó.
Sở dĩ đi chọn Trịnh Sâm, trừ nó biết nói tiếng Nhật Bổn giúp được mình ra, mặt khác là suy xét đến khi nó phải tự mình ra trấn thủ Cao Ly, bên người có người tùy tùng to gan tin cậy được làm bạn với y, bên kia quan ải ngăn cách, ít ra bình thường còn có người bầu bạn trò chuyện giải buồn cũng tốt.
Giống như thái tử dự đoán, trên mặt Trịnh Sâm xuất hiện do dự, xuất phát từ tâm ý hiếu kỳ thiếu niên nó muốn đi, nhưng quả thật lại cảm thấy rời khỏi kinh thành đi Cao Ly mà nói thật sự rất buồn, cho nên có chút rối rắm.
- Thái tử điện hạ nói là... Nếu lần này làm xong việc, đợi sau khi trở về, thì cho ta được nghỉ phép, để ta trở về thăm cha mẹ? Sau khi do dự trong chốc lát, Trịnh Sâm nhỏ giọng hỏi.
- Đúng, đúng đấy, ta sẽ không gạt ngươi đâu. Thái tử gật gật đầu nói.
Tuy rằng cưỡng chế mệnh lệnh đối phương đi theo chính mình, y cũng không dám không nghe theo, nhưng thái tử xưa nay không thích ở lúc không cần thiết đi ép buộc người khác, Trịnh Sâm nếu đồng ý đi theo nó thì tốt nhất, không chịu đi cũng không sao cả.
- Được rồi, ta đi!
Lần này Trịnh Sâm không còn do dự nữa rồi, lớn tiếng hô lên, - Thái tử điện hạ, xin cho ta đi theo ngài đến bên Cao Ly, để cho ta vì nước lập công!
- Ngươi phải suy nghĩ kỹ lại, thật sự động thân, đến lúc đó muốn đổi ý là không được đấy. Thái tử lắc lắc đầu.- Đừng trả lời nhanh như vậy, suy nghĩ cho thật kỹ lại đi.
Trịnh Sâm vẫn ngẩng cao đầu.- Thái tử điện hạ không cần nghĩ như thế, ngài cũng chịu khổ như vậy, ta thì có cái gì chịu không nổi chứ? Thái tử nói, đây là vì nước cống hiến sức mình, chỉ cần làm xong việc này thì quốc gia sẽ có phong thưởng? Cho đến lúc đó ta được nở mày nở mặt mà trở về quê nhà rồi. Khi phụ thân đưa ta vào kinh thành, cũng đã nói muốn cho ta đi theo thái tử học hành, học cách làm sao đi làm một anh hào, ta... Ta nếu vì nước lập công, thì chính là anh hào rồi đúng không? Khi đó phụ thân... phụ thân cũng nhất định sẽ rất là vui mừng hãnh diện.
Thái tử cười cười.- Ngươi... Ngươi thật ra là một người con hiếu thảo, được rồi, nếu như vậy, vậy chúng ta định sẵn đi. Trong khoảng tháng ngày này ngươi xem như chuyện gì cũng không có xảy ra, việc này cũng đừng nói cho mọi người biết, tới lúc khởi hành ta sẽ thông báo cho ngươi biết, khi đó chúng ta cùng đi. Ngoài ra... Trong khoảng tháng ngày này ngươi cũng có thể một lần nữa ôn luyện lại một chút tiếng Nhật Bổn, dù sao rất nhiều năm đều không dùng đến rồi, sợ có chút xa lạ đó.
- Vâng! Thái tử cứ việc yên tâm đi, ta trở về sẽ ôn tập lại! Còn nữa việc này ta tuyệt đối sẽ không nói với bất cứ kẻ nào! Trịnh Sâm không ngừng gật đầu đồng ý, cái nhiệt tình của người thiếu niên đều thể hiện ra hết không một chút giấu diếm.
Sau khi tâm nguyện được đền bù, tâm trạng của thái tử cũng trở nên rất tốt, nó một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn núi non cây rừng trùng điệp xanh mướt phía xa, tâm tư trong lòng cũng đã phiêu đãng tới ngoài đám mây rồi.
- Trịnh Sâm, phụ thân ngươi là đại anh hùng, đại hào kiệt. Im lặng một lúc sau, thái tử đột nhiên thở dài ra một hơi.- Ngươi đôi khi có cảm thấy phụ thân thật lợi hại, sợ... Sợ mình làm không được tốt lắm, không xứng với ông ta, cũng không xứng với kế thừa gia nghiệp?
Trịnh Chi Long tung hoành tứ hải, khiến cho các lộ buôn bán trên biển, bao gồm người Tây Dương đều không tránh xa không dám cạnh tranh với ông ta không được, đúng là một anh hùng hào kiệt chân chính, phụ thân đã phong cho ông ta làm tước Hầu, ông ta cũng thật sự rất xứng đáng.
Như vậy... Con ông ta, sẽ ở trong lòng cũng có áp lực giống như mình chăng?
Đây là thái tử lần đầu tiên thổ lộ tâm sự của mình với người khác, nó chờ mong có được một câu trả lời, bởi vì bình thường nó thật sự rất cô độc, trên người phải gánh chịu hết thảy cũng quá nặng nề.
Trịnh Sâm đầu tiên là kinh ngạc, sau đó cũng chầm chậm cúi thấp đầu xuống.
- Có... thái tử, có đấy. Ta... Ta sợ làm không được sự nghiệp như phụ thân vậy, cũng sợ bôi nhọ tiếng tăm của phụ thân, ta cực sợ. Cho nên, ta muốn làm một đại anh hùng như phụ thân, vì quốc triều mở mang bờ cõi, kiến công lập nghiệp, khiến người trong thiên hạ đều biết rằng phụ thân ta có một đứa con quý hóa như ta vậy!
Hội Kê Hầu mặc dù một đời công lao sự nghiệp, nhưng chưa chắc không cách nào siêu việt, nhưng làm một anh hùng như phụ thân vậy, đánh xuống sự nghiệp huy hoàng như ông ta, xem ra là không làm được rồi, bản thân mình cho dù cả đời đi đến cực hạn, chỉ sợ cũng chỉ miễn cưỡng kế thừa tốt sự nghiệp để lại của phụ hoàng thôi, khiến tất cả những thứ phụ hoàng để lại được vận hành đến thật ổn định, khiến quan niệm của ông ta phó thác được thực thi.
- Ta là thái tử, các ngươi khẳng định cảm thấy ta muốn cái gì sẽ có cái đó, muốn làm gì thì làm cái đó, nhưng đâu có dễ dàng như vậy... Ta cũng sợ như ngươi vậy, sợ mình cũng không đảm đương nổi kỳ vọng của phụ thân, cực sợ. Âm thanh của thái tử hơi có chút phát run lên.
Nhưng rất nhanh, nó lại khôi phục điềm tĩnh, sau đó nhẹ nhàng mà nắm chặt cánh tay của Trịnh Sâm.