Cử trọng nhược khinh: hóa khó ra dễ) - Hoàng thượng minh xét ngàn dặm, bọn thần là vạn lần không theo kịp. Nếu như hoàng thượng an bài như thế rồi, vậy chúng thần liền tuyệt không một câu oán hận, nhất định chấp hành tới cùng. Chúng thần lập tức bắt tay vào tiến hành công việc tách rời độc lập ngân hàng Đại Hán, vả lại quan viên dính líu tới cũng an bài tốt. Mặt khác, thành như lời của hoàng thượng, đảm nhận chức quyền hội giám sát cực kỳ trọng đại, nhất định phải dùng trọng thần hoàng thượng tin cậy nhất trấn thủ, cho nên từ bên trong quý tộc Đại Hán chọn ra, phải làm cũng là lý lẽ dĩ nhiên, thần tán thành!
- Thần tán thành! Tuy rằng trong lòng vẫn là có chút tiếc nuối, nhưng Trần Hồng cũng lập tức khom người tán thành.
Mà khi thời điểm bọn họ ngầm hiểu lẫn nhau, Nguyên soái Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng cũng âm thầm liếc nhau một cái.
Sự tình hai vị văn thần nghĩ tới được, hai người bọn họ đương nhiêu cũng lập tức liền nghĩ tới được.
Hơn nữa, kỳ thật trong lòng bọn họ cũng không có mâu thuẫn gì, ngược lại an lòng không ít.
Thành như lời Nguyên soái Thạch Mãn Cường lúc gặp mặt bí mật lúc trước, những bọn nguyên soái tướng già bọn họ lập công đã đủ nhiều rồi, tuy rằng hoàng thượng mười phần vô cùng nể trọng tin cậy những lão huynh đệ này, nhưng bọn họ lại tiếp tục dẫn binh lập công tiếp, chỉ sợ cũng sẽ rước lấy trên dưới bất an, dần dần đưa ra tới tuyến đầu vốn dĩ đối với bọn họ mà nói chính là cách tốt nhất.
Hơn nữa, ngân hàng Đại Hán là chấp chưởng thẳng đúc tiền và đại quyền tài chính, mai sau nhất định là nơi chốn biển vàng núi bạc, những bọn tướng soái này tiến vào hội giám sát, cũng chính là hảo ý nước nhà hậu báo công thần. Mặt khác, nói tới cùng, Thừa tướng và Tài tướng bản thân cũng là quý tộc, đợi tới bọn họ già rồi nghỉ hưu, không muốn chấp chưởng sự vụ cụ thể nữa, cũng không phải giống như vậy tiến vào hội giám sát để an dưỡng tuổi già sao?
Nguyên soái Thạch Mãn Cường nhắc tới quý tộc một thể lâu như vậy, ở bên trong hội giám sát ngân hàng Đại Hán này, là mặc sức thực hiện rồi.
Duy nhất cần phải âu lo chỉ có một điểm.
- Hoàng thượng, bọn thần thân là thần tử, hoàng thượng chỉ cần có mệnh lệnh, mặc kệ trọng trách gì chúng thần đều sẽ dốc hết toàn lực đi làm. Tuy nhiên…
Nguyên soái Thạch Mãn Cường nói ra băn khoăn của mình.- Các quý tộc Đại Hán, đại đa số đều là xuất thân từ trong quân ngũ, không ít nguời vẫn không biết nhiều chữ, càng đừng nói hiểu rõ sự vụ tài kế, nếu để bọn họ đi vào hội giám sát ngân hàng Đại Hán, chỉ sợ chậm trễ chính sự của hoàng thượng a…
- Đều đã là quý tộc rồi, chẳng lẽ bản thân sẽ không còn không biết tìm người trợ giúp hỏi han sao? Bảo quý tộc đi giám sát, lại không phải gọi đi kinh thương cụ thể, cần quá nhiều tri thức cao sâu sao? Ta xem không cần, chỉ cần có một hai người có tài làm cố vấn tới hạ cố hỏi thăm là được rồi! Hoàng thượng không cho rằng đúng mỉm cười.
- Lại nói nữa, trừ khóc, thiên hạ có việc gì là người sinh ra liền biết hay sao? Còn không phải từ từ học hỏi? Các quý tộc Đại Hán đều là một đao một thương từ trong quân ngũ giết ra, đầu óc có ai kém hơn so với người khác? Chỉ cần có trung thành biết làm việc, hiện giờ không biết, mai sau học cũng học biết được thôi!
- Hoàng thượng thánh minh, hoàng thượng thánh minh… Thần tán thành! Nhìn thấy sau khi hoàng thượng nói như vậy, Nguyên soái Thạch Mãn Cường rốt cuộc hoàn toàn yên lòng rồi.
Gã nhiều năm qua ở bên ngoài chinh chiến, nói thật từ lâu cũng sớm đã có chút mỏi mệt rồi, hơn nữa tự biết lập công quá nhiều địa vị quá cao, sớm đã tồn tại lòng dạ cầm tiền giữ của rồi, chỉ là e sợ mình sau khi rời khỏi tuyến đầu quân đội liền sẽ cổng nhà vắng vẻ, như nay sau khi có được cách nghĩ này của hoàng thượng, gã ngược lại cảm thấy hết sức vui mừng, cũng vô cùng ham thích.
- Thần những năm nay ở bên ngoài chinh chiến, kỳ thật vẫn luôn vướng bận trong nhà, nếu hoàng thượng không chê, thần mai sau cũng muốn thử xem hồi kinh làm giám sát này…
- Đệ là quý tộc, có gì không làm được sao? Quả nhiên giống như điều Nguyên soái chờ mong, hoàng thượng cũng không có phủ quyết thỉnh cầu gã đảm nhận hội giám sát ngân hàng Đại Hán.- Thế nhưng, đệ vẫn còn trẻ, hiện giờ trước hết đánh trận thật tốt cho huynh, tới lúc đó lại nói.
- Thần tán thành! Trong lòng Triệu Tiến cũng tràn đầy vui sướng, khom người thi lễ với hoàng thượng.
Lúc trước gã bị một câu nói của Nguyên soái khơi lên sợ hãi, hiện giờ đã bị chủ ý này của hoàng thượng vứt bỏ đi. Mang binh đánh trận, vợ con hưởng quyền lợi, giấc mộng của thanh niên nhiệt huyết mong muốn có này, gã đã thực hiện được rồi, không lâu về sau còn làm được Thống soái một cánh quân viễn chinh đi chinh phạt một nước khác nữa.
Mà sau khi hoàn thành hết thảy công lao sự nghiệp như vậy, gã cảm thấy, làm một vị giám sát của hội giám sát ngân hàng Đại Hán an dưỡng tuổi già, thật sự là kết cục vô cùng lý tưởng.
Bỗng dưng, trong lòng của Triệu Tùng đột nhiên đã hiện lên một tia cảm động.
Hoàng thượng đối với chúng ta đã nhân hậu như vậy, ngay cả con đường ra mai sau cũng đã suy xét thật tốt cho chúng ta, chúng ta lại có lý nào không ra sức liều chết nào?
- Thần chắc chắn san bằng Nhật Bổn, thu vào quặng vàng bạc Nhật Bổn trong quản hạt của ngân hàng Đại Hán, để căn cơ giang sơn Đại Hán càng thêm cứng chắc!
- Có lòng dạ này liền tốt. Hoàng thượng chỉ là mỉm cười.- Xem ra các ngươi đều không phản đối an bài này? Vậy tốt, các ngươi trước đặt hết toàn bộ sự tình nói trong cuộc họp nhỏ hôm nay ở trong lòng, cái gì cũng không nên lộ ra bên ngoài, đợi tới đều tháo gỡ hết quả ngọt của Nhật Bổn, liền chiếu theo cách hôm nay đi làm.
Hoàng thượng đã nhìn ra, các đại thần đều cho rằng ngài thiết lập hội giám sát ngân hàng Đại Hán này, chỉ là vì để an trí bọn tướng già nguyên lão mai sau, để bọn họ thu vào món lợi lớn, lại có chỗ cho quan cao hiển hách về hưu. Nhưng mà, đây chỉ là một phần dụng ý của ngài mà thôi, các đại thần không hiểu ngân hàng trung ương và ban điều hành của nó thay mặt cho ý nghĩa gì, ngài cũng không muốn giải thích từng chút một, ngược lại trong thực tiễn nhiều năm về sau, bọn họ sẽ hiểu được ngân hàng Đại Hán và hội giám sát mà ngài lập ra vốn có sức ảnh hưởng cực lớn.
- Thần tuân chỉ! Mấy vị đại thần đồng thời khom người.
- Tốt, hôm nay liền nói tới đây thôi! Các ngươi thiết nghĩ cũng mệt mỏi rồi, theo ta ăn bữa cơm trưa rồi hãy trở về đi! Hoàng thượng cười phẩy tay.- Ăn cơm trưa xong, liền đợi tới sang năm mới, triều đình nghỉ ngơi, các ngươi cũng phải nghỉ ngơi thật tốt, về nhà nghỉ ngơi nhiều một chút, cùng vợ con ở lâu thêm nhiều một chút…
Vừa nhắc tới đây, quần thần đây mới kịp sực nhớ ra, năm mới cũng sắp tới rồi.
- Hoàng thượng cũng xin nghỉ ngơi nhiều một chút, bảo trọng long thể.
Thừa tướng vội vàng nói.
- Đó là dĩ nhiên, năm nay phần lớn thì giờ vẫn luôn náu lại trong quân doanh, ta cũng có chút mệt mỏi rồi. Thừa khoảng tháng ngày đón năm mới này, ta muốn đi vào trong cung tụ họp. Hoàng thượng vẫn mỉm cười như cũ, sau đó đi tới bên cạnh thái tử, giơ tay vuốt vẻ đầu của nó một chút.- Thái tử và ta, lâu không gặp mặt với các nàng, vừa gặp mặt không biết sẽ bị bọn họ cằn nhằn thành cái dạng gì nữa…
Việc nhà của hoàng thượng, bốn vị đại thần cho dù thân cận, cũng không có người chịu đi xem mồm vào, cho nên bọn họ cũng chỉ là cười bồi trên mặt, không có người nói ra.
Mà thái tử, sau khi tận mắt thấy hoàng thượng cử trọng nhược khinh hóa giả tranh chấp của bọn quần thần, vả lại nhìn xa trông rộng làm ra quyết định quốc sự trọng đại như vậy, nó trong lòng lại lần nữa tràn đầy sùng bái đối với phụ thân, và quyết tâm cũng muốn khiến cho mình học được giống như phụ thân.