Khi gã ở đây kinh thương, quả thật có trở mặt với một số người Nhật Bổn, nhưng cũng kết giao được một số bạn bè tại Nhật Bổn, nhưng mà đa số người Nhật Bổn không có quen biết gì với gã, lại bởi vì gã, có lẽ sắp sửa phải chịu một trận tai họa thật lớn. Nếu gã càng cố gắng đi làm, thì càng thành công, mà tại nạn mà bọn họ phải gánh chịu càng nặng nề hơn.
Không có nghi ngờ, không có áy náy, chỉ có một tia buồn bã.
Nhưng, cho dù không có bản thân, chẳng lẽ tất cả những chuyện ở đây sẽ không xảy ra sao? Không, sẽ không.
Đúng lúc này, con thuyền hơi hơi lắc lư, sau đó ngừng lại.
Đây là số trời, hoàng đế là thiên tử, ý chí của hắn là ý chí của trời, ta là làm việc thay trời, nên quyết tâm không được có chút lòng thương hại. Khi nghĩ đến đây, người tiểu quan thanh niên này, gã đã vứt bỏ một tia buồn bã cuối cùng trong lòng mình.
- Tiên sinh. Trong lúc này, một người thanh niên có diện mạo Tây Dương bước nhanh tới bên cạnh gã.- Chúng ta đã tới cảng rồi, xin mời xuống thuyền.
Người thanh niên Tây dương này kêu là Mã Đinh – Phạm – Ni Nhĩ, là một trong các tùy tùng cùng gã đi đến bên Nhật Bổn.
Chu Phác là ngồi trên thuyền buôn do Đại Hán riêng biệt phái ra cập bờ, vì để che dấu tai mắt của người ta, bộ Thương mại còn sắp xếp riêng cho gã một thân phận thương buôn trên biển, trên thuyền cũng thật sự có chất đầy hàng hóa xuất khẩu đến Nhật Bổn, và gã còn mang theo một số vệ sĩ, theo tình huống bình thường cũng đủ bảo vệ cho an toàn bản thân gã —— Ngoài ra, để tiện cho hành động của gã, bộ Thương mại còn trang bị cho gã một người thanh niên tùy tùng tinh thông tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Đức.
Người thanh niên này đến từ thành phố Hán Bảo (Hamburger) của nước Đức, khi y còn là một thiếu niên đã theo một vị thầy tu Tây Dương đi tới Trung Quốc rồi, sau này thầy tu đi công tác tại đài thiên văn, cùng với nhà thiên văn học của bên Đại Hán chế định bản đồ tinh vực và lịch pháp, mà y thì say mê thành phố phồn hoa của Trung Quốc, dựa vào kinh nghiệm trên biển của mình, và ưu thế tinh thông ngôn ngữ của vài quốc gia nên được gia nhập công việc trong đội thương thuyền trực thuộc bộ Thương mại Đại Hán, rất nhanh là có được thăng tiến, đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.
Y cũng là người hiểu rõ nhất hành động lần này của Chu Phác trên chiếc thương thuyền này, và nhận lấy sứ mệnh kết nối giao tiếp với người Hà Lan cùng với các thương nhân nước ngoài khác.
Tuy nhiên, tuy rằng y liên tiếp cùng với những người bên cạnh nói mình là họ Phạm – Ni Nhĩ, nhưng mọi người vẫn gọi y là tiểu Mã hoặc là Mã tiên sinh Mã đại nhân, sau khi kiên trì được vài năm sau, y cũng chấp nhận mọi người gọi y như vậy. Tuy nhiên Chu Phác khá hiểu rõ các chuyện bên Tây Dương, nên vẫn kêu y là Mã Đinh.
Sau khi nghe được thúc giục của Mã Đinh, Chu Phác cũng cắt ngang suy nghĩ của mình, gã im lặng xúc động di chuyển bước chân của mình.
Gã biết rằng, chuyến đi này tuyệt đối sẽ không thuận lợi, thậm chí sẽ nguy hiểm đến sinh mạng, nhưng cho dù phía trước có nguy hiểm đến cỡ nào, gã cũng sẽ không có chút do dự.
Vậy thì biến nơi này thành miếng đá đặt chân cho mình đi.
Từ khi tân triều và Mạc Phủ thành lập xong tới lui, những năm gần đây thương thuyền của Đại Hán rất thường xuyên lui tới mậu dịch với bên Nhật Bổn, cho nên bọn họ một con thương thuyền có đầy đủ hết tất cả thủ tục giấy tờ này cũng không có bị bất kỳ trở ngại nào, thậm chí Chu Phác, Mã Đinh cùng với vài tên vệ sĩ khác trong đoàn người đều không có bị bất cứ trở ngại gì cả, đã thông qua kiểm tra và xuống thuyền.
Rất nhanh, bọn họ đoàn người này đi tới thành phố trong cảng Trường Khi.
Cảng Trường Khi là vào năm Long Khánh tiền Minh mở cảng, khi đó Nhật Bổn vẫn còn là thời đại Chiến quốc.
Lúc ban đầu nơi này là cho thương buôn Bồ Đào Nha bỏ neo đậu, rồi sau đó theo dẫn dắt của người Bồ Đào Nha, các thương nhân quốc gia khác cũng chầm chậm vùi đầu vào trong mậu dịch tại Nhật Bổn, mà cảng cũng chầm chậm mở rộng ra, biến thành một trong những cửa ngõ đối ngoại quan trọng nhất của Nhật Bổn.
Trong thời đại cường thịnh phồn hoa, một đám cảng lấy Trường Khi làm đại diện, khiến cho Nhật Bổn tiến hành mậu dịch cùng toàn thế giới, sau đó từ Trung Quốc nhập vào lượng lớn tơ lụa, tiền bạc và hàng hóa, từ Tây Dương đưa vào súng hỏa mai và vũ khí quân sự. Đó chính là dựa vào vũ khí bên ngoài đưa vào, Nhật Bổn rất nhiều Đại Danh khắp nơi đều thành lập bộ đội súng kíp, Chức Điền Tín Trưởng cũng lợi dụng bộ đội súng kíp hạng nhất của mình đi thực hiện đại nghiệp chinh phục Nhật Bổn của mình.
Tuy nhiên sau này, bởi vì những dân chúng Nhật Bổn thờ phụng Thiên Chúa giáo đã nhiều lần tạo phản tác loạn, Đức Xuyên Mạc Phủ trong tàn khốc đã trấn áp rất nhiều giáo đồ Thiên Chúa, đối với thờ phụng Thiên Chúa giáo, hơn nữa trong lòng cũng tràn đầy bài xích và đề phòng những thương nhân Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ham thích truyền giáo. Dưới chủ đạo của Mạc Phủ, Nhật Bổn đối với mậu dịch Tây Dương cũng chủ yếu từ từ chuyển hướng về phía giáo đồ mới, trong tay những người Hà Lan không có quan tâm để ý đến tôn giáo, thương thuyền Tây Dương tại cảng Trường Khi cũng đa số chủ yếu đều là thương thuyền Hà Lan.
Thành phố cảng này trải qua nhiều năm phát triển đã có tầm vóc đơn giản, dưới chính sách Mạc Phủ đóng cảng khóa nước, nó trở thành một nơi có cảng ngoại thương hợp pháp duy nhất, cho nên mấy năm gần đây trở nên phồn hoa hơn, vả lại thương quán san sát nhau. Mà ngay cả các tòa xây dựng trong thành phố cũng bởi vì có rất nhiều người Tây Dương mà có mang chút sắc thái Tây Dương, không giống như là một thành phố truyền thống của Nhật Bổn.
Chu Phác bọn họ đi xuyên qua các đường phố, bởi vì ăn mặc rất khác nhau với người Nhật Bổn, hơn nữa quần áo có chút tinh xảo, cho nên đã bị tiểu thương Nhật Bổn vây lại đẩy mạnh tiêu thụ hàng hóa Nhật Bổn, thậm chí còn có phụ nữ trong quán kỹ nữ đi đến trước mặt bọn họ đến thu hút làm ăn.
Tuy nhiên, bọn họ đều là đi buôn bán qua trên biển, kinh nghiệm ứng đối vô cùng phong phú, cho nên không phí công sức gì thì đã xua tán hết tất cả những người này đi, sau đó hối hả đi qua đường phố này, rất nhanh là đi tới phía trước một tòa kiến trúc lớn có phong cách kiểu Hán.
Tòa kiến trúc này, chính là nơi các đặc phái viên Đại Hán trú đóng tại Trường Khi.
Vừa đến trước cửa, bọn họ đã bị thủ vệ ngăn cản rồi, sau khi lấy ra bằng chứng ấn tín của mình, bọn họ mới được thả vào.
Sau khi đi vào tòa kiến trúc này, Chu Phác và Mã Đinh vốn đang cùng nhau đàm tiếu nhanh chóng bèn thay đổi sắc mặt ngưng trọng lên, bởi vì từ hiện tại giờ phút này, bọn họ đã chính thức chấp hành nhiệm vụ của mình rồi.
Sau khi ở trong phòng chờ một lát, Lưu Tĩnh thay mặt mậu dịch Đại Hán trú đóng tại Trường Khi, khi biết được tin tức này lập tức chạy tới, lúc trước y xuất thân là buôn bán trên biển, sau này đi vào trong Vân Sơn Hành, sau đó nhiều năm sau được phái đến làm thay mặt mậu dịch tại Nhật Bổn, tiếng Nhật nói ra rất là thành thạo, nhiều năm qua giao thiệp với bọn quan viên Trường Khi tốt lắm, ngay cả quan viên cao nhất tại Trường Khi của Mạc Phủ là Trường Khi Phụng Hành Trúc Trung Trọng Nghĩa, y cũng nói được chuyện.