.
Chương: Thái tử rời kinh
- Đúng vậy, nội dung sự việc nước ngài muốn truyền đạt rất quan trọng, nếu tôi ỉm đi không báo cáo lên trên, sẽ tổn hại đến lợi ích nước chúng tôi, cho nên tôi sẽ mau chóng truyền đạt, để cấp trên quyết định. Lưu Tĩnh nhìn thẳng vào đối phương và nói.- Tuy nhiên, xin tiên sinh không nên dùng phương pháp này để lôi kéo tôi, tránh làm chậm trễ quốc gia đại sự của nước ngài, lại làm hỏng tình bạn của chúng ta.
- Cảm ơn ngài, Lưu tiên sinh. Ngài là một vị quan có năng lực nhất, chính trực nhất. Tôi cảm thấy may mắn thay cho nước ngài khi có quan viên như ngài.
Qua Trạch Đặc liên tục cảm ơn Lưu Tĩnh, ở trong mắt ông ta lúc này, vị quan viên Trung Quốc này quả thực một vị thiên sứ.
Nhưng mà, lúc này đột nhiên Lưu Tĩnh lại thay đổi giọng.
- Tuy nhiên, nếu mọi người giúp đỡ lẫn nhau, chỗ tôi cũng có chút việc, cần tiên sinh Qua Trạch Đặc giúp đỡ.
- Xin ngài cứ việc nói, chỉ cần trong phạm vi năng lực của tôi, tôi nhất định sẽ tìm mọi cách làm được. Đang vui vẻ, Qua Trạch Đặc, không kìm được liền đáp ứng Lưu Tĩnh.
- Thật ra cũng không phải là chuyện gì lớn, chỉ là muốn nhờ nước ngài giúp một chút việc nhỏ mà thôi. Khuôn mặt Lưu Tĩnh lại một lần nữa nở nụ cười.- Thương quán nước ngài ở Bình Hộ phiên đúng không? Chỗ tôi gần đây có một số việc cần thương lượng với phiên chủ Bình Hộ, nhưng không may là không có con đường, nên muốn nhờ tiên sinh Qua Trạch Đặc tạo điều kiện thuận lợi
Muốn đi Bình Hộ phiên gặp phiên chủ Bình Hộ? Qua Trạch Đặc ngay lập tức từ trạng thái mừng như điên khôi phục lý trí. Đối phương mặc dù không nhận tiền hối lộ của bọn ông ta, nhưng lại tăng thêm một điều kiện giao dịch cho ông ta.
Phiên chủ Bình Hộ vì giao tình truyền thống gia tộc từ xưa, nên rất quen thuộc với người Hà Lan, nhưng nếu như muốn sắp đặt cho người Trung Quốc gặp mặt ông ta, cũng không phải khó, nhưng tại sao người Trung Quốc lại muốn đi gặp ông ta đây? Chẳng lẽ bọn họ muốn xây dựng thêm một thương quán khác ở cảng Bình Hộ, hoặc là neo đậu một số tàu buôn ở Bình Hộ?
Đầu óc của ông ta liên tục tư duy, trong lúc nhất thời không ngờ lại không tìm được câu trả lời.
- Tiên sinh Qua Trạch Đặc? Lưu Tĩnh vội thúc giúc.
- Không biết nước ngài tại sao phải đi gặp phiên chủ Bình Hộ? Qua Trạch Đặc không kìm được thử dò xét.
- Nước tôi tất nhiên có bí mật buôn bán của mình, chuyện này sợ rằng không tiết lộ cho nước ngài được. Lưu Tĩnh lập tức nghiêm mặt lại.- Đương nhiên, nếu nước ngài không muốn giúp chúng tôi chuyện này, vậy tôi cũng không miễn cưỡng.
- Không, không, không, tôi rất vui lòng giúp ngài, Lưu tiên sinh, ngài là bạn tốt của tôi, người Hà Lan chúng tôi coi trọng nhất tình bạn. Nhìn thấy Lưu Tĩnh không vui, Qua Trạch Đặc lập tức quyết định trợ giúp y.- Sau khi trở về, tôi sẽ lập tức nói rõ ràng với bạn bè của tôi ở thương quán Bình Hộ, bọn họ sẽ giúp.
Hiện tại ông ta muốn nhờ vả vị quan viên Trung Quốc này, cho nên giúp đỡ việc của nhau cũng là bất đắc dĩ, hơn nữa, nghĩ tới nghĩ lui ông ta cũng không thấy được việc làm này của người Trung Quốc sẽ có ảnh hưởng gì đến lợi ích của người Hà Lan, mà cho dù người Trung Quốc muốn lựa chọn Bình Hộ phiên làm cảng buôn bán, như vậy đối với người Hà Lan cũng có lợi, dù sao thật sự ra bọn họ cũng không có xung đột kinh thương.
- Vậy phải làm phiền tiên sinh rồi. Lưu Tĩnh thản nhiên mỉm cười.- Tôi cũng sẽ lập tức viết thư về trong nước, tin tưởng là rất nhanh họ sẽ có hồi âm, tiên sinh cứ về trước, đợi câu trả lời của triều đình nước tôi.
- Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, tôi xin cáo từ. Qua Trạch Đặc lại một lần nữa cúi người hành lễ với Lưu Tĩnh, sau đó xoay người rời đi.
- Thật là tự dưng lại có chuyện vui, đang lo không có cơ hội tiếp xúc được Bình Hộ phiên, cái người Hà Lan này lại tự vác xác đến cửa.
Sau khi ông ta đi rồi, tâm tình đang tốt Lưu Tĩnh không kìm được bật cười, hiển nhiên rất hài lòng với phản ứng nhạy bén của mình.- Cũng chỉ là viết một bức thư gửi về trong nước, mất bao nhiêu sức cơ chứ.
Ngay buổi sáng sớm Chu Phác lên thuyền buôn đi tới Nhật Bổn, thái tử Đại Hán cũng lần đầu tiên bước chân ra khỏi kinh thành.
So sánh lúc đón tiếp Chu Phác đi đến cảng Trường Khi, khung cảnh lúc thái tử rời kinh càng thêm long trọng, ngoại trừ bản thân hoàng đế Đại Hán, các đại thần chủ chốt trong Nội các và quân đội ở kinh thành đều đi tới ngoại thành, cùng nhau tiễn đưa thái tử.
Trong số các đại thần ở đây, đại đa số chỉ biết tin tức từ triều đình truyền ra rằng, thái tử đại diện hoàng thượng đi dò xét Liêu Đông và Cao Ly, làm yên lòng người vùng đất Liêu Đông và các nước chư hầu, nhân tiện xây dựng chút địa vị trước người trong thiên hạ; mà có một số người biết, ngoại trừ trọng trách công bố mặt ngoài, thái tử còn có thêm một sứ mệnh càng quan trọng hơn, do đó trong lòng lại có thêm vài phần ngợi khen.
Một thiếu niên hiện chỉ có 14 tuổi, liền phải đảm nhiệm trọng trách trọng đại như thế, làm con của hoàng đế cũng không phải dễ dàng.
Đây vẫn là một ngày nắng, so với tiết trời đầu đông, khí trời đầu xuân có thêm chút ẩm ướt, vùng ngoại thành vốn dĩ khô vàng hiện giờ đã có thêm vài điểm xanh, mà lãnh thổ rộng lớn theo mảnh bình nguyên kéo dài vô tận về phía trước, điểm cuối cùng phía đông cũng là biển rộng bao la.
Thái tử sẽ đạp lên con đường này, đi tới cảng Thiên Tân, sau đó theo cảng Thiên Tân lên thuyền ra biển, trước tiên sẽ dừng ở Kim Châu, kiểm duyệt binh sĩ, sau đó thẳng tiến Cao Ly, chính thức đảm nhiệm trọng trách, thực hiện công việc chuẩn bị cho tương lai.
Chuyến đi này, sợ là phải gần 1 năm mới trở về được, cũng không biết lúc quay về, kinh thành chắc sẽ nóng nảy náo nhiệt thêm vài phần? Tự dưng xuất hiện ý nghĩ này, thái tử bỗng quay nhiên quay đầu lại, lưu luyến nhìn cổng thành như ẩn như hiện phía xa.
Từ khi nó được phụ hoàng ban cho trọng trách này, nó vẫn luôn cẩn thận nghiên cứu chi tiết các vấn đề liên quan đến Nhật Bổn và hành quân tác chiến, một lần học đến chỗ kích động, máu trong người nó lại sôi lên, hận không ngay tức khắc lên đường, ra sức cống hiến vì nước, cũng chia sẻ gánh nặng với phụ hoàng, song đến khi thật sự bước lên hành trình này, nó phát hiện mình vẫn còn chút lưu luyến.
Nó đã từ biệt mẫu thân, trước khi sắp chia tay Mẫu hậu nói với nó rất nhiều chuyện, thứ nhất là cổ vũ nó phải mạnh mẽ chia sẻ nỗi lo của đất nước, phải chăm chỉ làm việc, sau đó lại lan man đến việc khác, bảo nó phải giữ gìn bản thân, chăm lo sức khỏe, nó tất cả đều đáp ứng. Trong ánh mắt đầy nước và mong chờ, làm trong lòng nó cũng hơi chua xót, vất vả lắm với kìm được nước mắt.
Đám đệ đệ còn chưa hiểu chuyện cũng vây bên cạnh nó, hoặc là hâm mộ nó được rời kinh thành làm việc cho đất nước, hoặc bắt nó phải mang mình đi theo, tỷ như em trai ruột của nó là Triệu Hổ chính là đòi hỏi như thế, đương nhiên chính bản thân nó chỉ đành cười khổ trấn an đám đệ đệ, nói cho bọn nó biết chính mình không phải ra ngoài đi chơi, mà là phải làm tốt công việc.
Cho đến tận lúc sắp rời đi, nó mới phát hiện ra là mình muốn tiếp tục nán lại kinh thành bao nhiêu.
Nó không phải sinh ra ở kinh thành, nhưng từ khi còn nhỏ lúc vương triều Đại Hán thành lập đã được mang đến đây, lớn lên ở đây, từ trong ra ngoài đã làm cho bản thân biến thành một người kinh thành.
Cho dù từng trải của bản thân, hay là nghe từ miệng các thầy giáo đến từ các nơi của Trung Quốc, thậm chí là từ Tây Dương, nó đều tin tưởng vững chắc rằng, hiện giờ trên đời không có một quốc gia nào phồn vinh hưng thịnh bằng Đại Hán, cũng sẽ không có tòa thành thị nào huy hoàng tráng lệ bằng kinh thành, nó lớn lên trong một đô thành như vậy, thân lại là Thái tử, làm sao có khả năng dễ dàng dứt bỏ lưu luyến từ nội tâm này đây?
Nhưng mà cho dù lưu luyến thế nào, nó cũng biết chính mình không đi không được, bởi vì bản thân là thái tử, nó nhất định phải trở thành anh hùng cái thế giống phụ thân, tại thời điểm quốc gia cần liền đứng ra chống đỡ quốc gia, khiến cho nó tiếp tục phát triển phồn vinh hưng thịnh, mà không phải chỉ biết bình yên hưởng thụ vinh hoa phú quý. Nếu phụ thân cảm thấy chinh phạt Nhật Bổn có lợi cho quốc gia, vậy nó phải nhất định làm tốt, không được lùi bước trước trận đánh.
Cho nên, trong lòng nó không chỉ không oán trách phụ hoàng ép buộc phải nó đi, ngược lại rất cảm kích phụ hoàng, bởi vì ông ấy cho mình một cơ hội trở thành anh hùng giống như cha, tuy rằng không được xung phong liều chết ở tiền tuyến, nhưng ở hậu phương tổng chỉ huy, cung ứng lương thảo, bày mưu tính kế, khiến cho binh sĩ ở tiền tuyến không lo đổ máu chiến đấu, cũng là anh hùng.
- Chuyến đi này của ngươi, chính phải giữ vững tinh thần, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của phụ hoàng Nó siết chặt bàn tay, tự nói với chính mình.
- Làm sao, sao vẫn chưa đi ra đi, không đi được sao? Ngay khi nó còn đầy bụng tâm sự, người bên cạnh đột nhiên mở miệng trêu chọc nó.- Có phải là không muốn đi hay không?
Hiện tại, người xuất thân thôn dã, cầm tam xích kiếm quét nganh thiên hạ, chinh phạt vạn dặm, tạo ra sự nghiệp cái thế giang sơn vạn dặm nhà Hán, anh hùng mà nó vô số lần muốn noi theo, liền đứng bên cạnh nó. Ông ấy hôm nay đích thân tới đây là để đưa tiễn chính mình.
- Phụ hoàng, nhi thần tuyệt không có ý này. Nó vội vàng giải thích với phụ hoàng.- Nhi thần chỉ là có chút lưu luyến với kinh thành mà thôi.
- Con mới tuổi này, lần đầu tiên đi xa nhà, không lưu luyến mới là lạ. Hoàng đế khẽ thở dài, sau đó đột nhiên đưa tay vỗ vai nó.- Con trai, kỳ thật hôm nay ta nghĩ rằng, con còn nhỏ, sớm như vậy đã phái đi, áp lực quả thật cũng quá lớn, ta không được vì bản thân mà nuông chiều con, ngược lại làm cho con không làm được việc. Nhân lúc bây giờ còn kịp, con nói cho ta đi, rốt cuộc là muốn thế nào? Cho dù con nói là không muốn, ta cũng sẽ không trách con đâu, cho con học thêm hai năm cũng không hẳn là chuyện xấu, con chỉ cần tuần tra Liêu Đông và Cao Ly một chút rồi trở về, ta liền phái người khác đi trấn thủ hậu phương.
Lời nói chứa đầy thâm tình của hoàng đế với con, vốn dĩ thái tử lòng có chút chua xót, lúc này thiếu chút liền rớt nước mắt. Ngay thời khắc này, phụ thân hiếm thấy tỏ ra tình cảm thương con, ông ấy sợ con trai không chịu nổi áp lực của gánh nặng, trái lại làm hại con.
Phụ hoàng luôn luôn anh minh quyết đoán, có được mấy lần ở trước mặt mình lộ ra tình cảm trìu mến?
Nhưng mà, tuy thái tử cảm nhận được ý tốt của phụ hoàng, nhưng nó cũng biết, ý tốt này nó tuyệt đối không tiếp nhận được.
Bởi vì đại sự quốc gia tuyệt đối không cho là trò đùa, tuy rằng chưa có chiêu cáo thiên hạ, nhưng việc thái tử sắp sửa đi Cao Ly trấn thủ hậu phương, các trọng thần và tướng quân ở kinh thành đều biết, nếu lần này nó lùi bước, các trọng thần đó sẽ nhìn nó như thế nào?
Hơn nữa, nó vẫn liên tục tâm niệm rằng là có được thành tích, không phụ chờ mong của phụ hoàng và triều đình, nếu nó rút lui, sau này làm sao có mặt mũi nói mình đảm đương được một phương.