Khảo tra xong bài vở, sau khi để cho các vị hoàng tử đều rời khỏi thư phòng, thái tử liền bị giữ riêng lại.
- Con cảm thấy các em trai của con thế nào, thái tử?
Bọn họ mới vừa rời khỏi, Hoàng thượng liền cười hỏi thái tử.
- Các đệ đệ có chí hướng riêng, hơn nữa sinh long hoạt hổ, nhi thần... Nhi thần hết sức vui mừng.
Thái tử vội vàng trả lời.
- Chỉ cần các đệ ấy đều thành tài, trưởng thành rồi cùng nhi thần giúp nhau chống đỡ xã tắc của chúng ta, giang sơn Đại Hán nhất định sẽ giống như làm bằng sắt đúc bằng đồng, không dao động được!
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi...
Hoàng thượng cười cười, sau đó đột nhiên thở dài nói.
- Không cần nghi kị các huynh đệ của mình, con à, bọn họ đều là trợ giúp của con.
- Phụ hoàng…
Thái tử nghe phụ thân mình nói như vậy đều có chút không quá hiểu được, sau đó giống như minh bạch điều gì nó vội nói.
- Phụ hoàng không cần lo lắng, nhi thần... Nhi thần tuyệt sẽ không nghi kị các huynh đệ của mình, nhất định sẽ lấy chân thành nhất đối đãi bọn họ.
Nó hiểu được dụng ý của phụ hoàng khi nói những lời này. Phụ hoàng là lo lắng nó sẽ vì các đệ đệ ai cũng đều có tài năng mà nghi kị bọn họ.
Có một loạt giáo huấn của thời tiền Minh, hoàng thượng tại sau khi tân triều thành lập đã thành lập một bộ tông phiên thể chế mới một lần nữa, để cổ vũ những tôn thất hăng hái hướng về phía trước.
Ở thời tiền Minh, lúc ban đầu, Thái tổ Chu Nguyên Chương là thực hành phân phong. Hắn đem các con mình đều phong chức đưa đi các nơi hiểm yếu, để làm hàng rào chắn bảo vệ xung quanh trung ương. Ở thời đại Chu Nguyên Chương, các phiên vương đều có được quân đội riêng của chính mình, hơn nữa rất nhiều người còn là những đại tướng cầm binh. Cũng chính bởi vì vậy, Chu Lệ mới có cơ hội tích lũy kinh nghiệm quân sự cùng uy vọng của chính mình trong quá trình lãnh binh đánh giặc và phát động chiến dịch Tĩnh Nan, đoạt được ngôi vua của cháu trai của mình sau đó lên làm hoàng đế.
Từ Thành Tổ về sau, bởi vì hấp thu giáo huấn từ chuyện Thành Tổ Tĩnh Nan mà thay đổi quyền hàng nắm được chính quyền, qua nhiều thế hệ đối với việc giáo dục các hoàng tử không phải người thừa kế của các hoàng đế Minh triều đều vô cùng qua loa. Hơn nữa còn cực kì phòng bị các tôn thất phiên vương, đừng nói lãnh binh đánh giặc, ngay cả chuyện lui tới với các triều thần đều vô cùng nghi kị, vừa đến tuổi, về cơ bản cũng sẽ bị phân phong rồi tới đất phong của mình mà sống, từ nay về sau rất khó trở lại kinh thành.
Hơn nữa, theo áp lực mạnh mẽ của triều đình, các tôn thất ở nơi được phong tước đều không được rời khỏi đất phong, hơn nữa chỉ cần có cử động hơi có mưu đồ gây rối liền sẽ bị trừng phạt rất nghiêm khắc. Về phần các chuyện như ức nam hiếp nữ, nhiễu loạn địa phương, sưu cao thế nặng gì đó thì triều đình ngược lại không mấy bận tâm, ngược lại lại để cho bọn họ đời này sang đời khác kế thừa tước vị và tài sản của chính mình. Hơn nữa các phiên vương đều cha truyền con nối, thậm chí mỗi một thời đại phiên vương đều trở thành quận vương, tiếp tục lĩnh thêm một phần bổng lộc.
Đời này sang đời khác sinh con đẻ cái, mỗi một vương phủ của Đại Minh đều sinh ra rất nhiều nhân khẩu, trong những người này một bộ phận lớn là những người có được tước vị cao cấp, số tiền chi ra cho bổng lộc của bọn họ chính là một con số rất lớn, trở thành gánh nặng cho triều đình Đại Minh vốn là thu không đủ bù chi, về mặt khách quan cũng tăng thêm bóc lột của triều đình Đại Minh đối với dân chúng, tạo thành mâu thuẫn gay gắt trong xã hội.
Cũng chính là do ảnh hưởng của chính sách tôn thất này mà các phiên vương tôn thất của triều Đại Minh trước đây đa số đều không tự chu cấp, cũng không làm việc đàng hoàng, cầm tước lộc của nhiều thế hệ tương truyền mà ăn chán chê suốt ngày, có kẻ còn hoành hành nơi đất phong, làm ra rất nhiều chuyện không hợp phép, khiến cho các nơi đều là kêu ca sôi trào.
Trong quá trình lập nghiệp, thế lực Từ Châu cũng đã xung đột không ít lần với những thế lực phiên vương ấy, cũng chính trong lúc xung đột, họ thấy rõ tham lam tàn bạo và ngoài mạnh trong yếu của đám phiên vương triều đại Đại Minh. Bởi vậy trong lòng hoàng thượng rất khinh thường những phiên vương đó, cũng kéo theo chướng mắt hoàn toàn cái chế độ phiên vương ấy.
Vào lúc đặt ra chính sách thân phiên, hoàng thượng đầu tiên liền huỷ bỏ quy định ‘ Tất cả phiên vương đều là tước vị cha truyền con nối’ của Đại Minh đi. Hắn nói con của mỗi đời hoàng đế đều trở thành phiên vương, nếu mỗi phiên vương ấy đều cha truyền con nối thì mấy trăm năm về sau, thiên hạ đến tột cùng nên có bao nhiêu phiên vương? Bọn họ lại nên lấy đi bao nhiêu của cải của người trong thiên hạ?
Cho nên, căn cứ nguyên tắc "Quân tử chi trạch ngũ thế nhi trảm" hoàng thượng tham khảo chế độ của những triều đại thời Tiền Hán, chế định quy định số lần truyền lại tước vị của mỗi phiên vương thẳng đến khi hết thì hủy bỏ tước vị. Đương nhiên, để cổ vũ các phiên vương cố gắng vì quốc gia, hắn còn cố ý quy định, nếu giữa các phiên vương có ai đó lập rất nhiều công trạng đặc biệt cho nước nhà thì được lập thành thân vương cha truyền con nối, trở thành trường hợp đặc biệt giữa các tôn thất, con trai trưởng của mỗi thời cũng đều được kế thừa tước vị thân vương.
Tề vương Triệu Hổ nghĩ muốn nhập ngũ chinh chiến vì nước nhà như thế, ngoại trừ sùng bái anh hùng mà mỗi thiếu niên tuổi cậu đều có ra, không nói không được cũng có lý tưởng muốn vì nước lập nhiều công lớn sau đó đạt được vinh hạnh đặc biệt trở thành thân vương, tước vị đời này sang đời khác.
Tâm tư của Tề vương thái tử cũng không phải quá mức hiểu biết, nhưng đối với vị đệ đệ ruột cùng chung một mẹ này, nó cũng vô cùng yêu thích. Vị đệ đệ này tuy rằng không thích đọc sách, nhưng tâm tư rất thẳng, đối với ca ca cũng rất tôn kính. Bởi vậy nó đối với đệ đệ cũng chưa từng có suy nghĩ như thế nào, hiện giờ bị hoàng thượng nói thế, nói thực ra trong lòng thái tử còn có chút ủy khuất.
- Ta cũng không phải muốn con ủy khuất bản thân, chuyện gì cũng nhường nhịn các đệ đệ.
Hoàng thượng lắc lắc đầu nói.
- Con là thái tử, cũng là huynh trưởng của bọn nó, bọn nó đương nhiên hẳn là nghe lệnh của con. Chỉ cần con nắm chắc công tâm, luôn dùng chân thành của con đối xử với bọn họ thì tốt rồi.
- Nhi thần... Nhi thần hiểu được.
Thái tử mặc dù có chút không rõ ràng cho lắm, nhưng vẫn cúi đầu đáp lời.
- Nhi thần nhất định sẽ đối xử tử tế bọn đệ đệ.
- Ta đã khảo xong bọn họ, bài vở và bài tập trong cuộc thi của con cũng không có gì để nói, hiện tại ta khảo con những điều khác đi.
Hoàng thượng đột nhiên thay đổi câu chuyện.
- Tuy rằng bây giờ con đã bắt đầu hiểu chuyện về Nhật Bổn, vậy thừa dịp hôm nay ta sẽ hỏi con mấy vấn đề, xem thử con hiểu được như thế nào.
Đột nhiên thay đổi đề tài như thế, khiến thái tử nhất thời phản ứng không kịp.
- Ừ? Ách... Xin phụ hoàng hỏi đi.
Tuy rằng trước đó phụ thân cũng chưa từng nói gì về chuyện sẽ hỏi về phương diện này trong kì thi, thế cho nên thái tử không có sửa soạn, nhưng phụ thân là hoàng đế, vậy dĩ nhiên là mọi chuyện do đối phương định đoạt, cho dù cảm thấy đột nhiên cảm thấy ủy khuất, cũng chỉ đành không có cách nào khác.