Cũng đúng, ta cũng đã cái tuổi này rồi, loại sự tình này, nên để bản thân ta tự ra quyết định.
- Mẫu hậu, đại nguyên là đại nguyên, triều ta là triều ta, không so sánh như thế được…
Sau khi suy nghĩ một lát, thái tử lấy hết can đảm khéo léo từ chối đòi hỏi của mẫu thân.
- Nhi thần hiện tại tuổi còn nhỏ, cảm thấy việc nhận lấy tôn nữ Cao Ly cũng không cần... Hơn nữa, không lâu sau nhi thần còn muốn đi Cao Ly một chuyến, việc này rất là trọng đại, nếu đem tôn nữ Cao Ly thả ở bên cạnh mình thì có khả năng sẽ gây trở ngại đến việc quốc sự…
- Tuổi của con còn nhỏ? Qua hết năm con đã mười bốn tuổi rồi. Thái tử, bản thân con không nóng nảy, nhưng thân làm mẹ ta vẫn không được sốt ruột dùm con hay sao?
Hoàng hậu một chút cũng không có đem lời biện bạch của thái tử để ở trong lòng.
- Con muốn đi Cao Ly, ta biết, đây không phải là thật tốt sao? Nếu bọn họ muốn đem tôn nữ gả cho con, vậy khi con đến nơi đấy cũng không phải buồn vì không có người am hiểu địa phương hầu hạ bên cạnh…
Thanh âm hoàng hậu không lớn không nhỏ, vừa lúc làm cho mọi người chung quanh đều nghe được, cho nên Thái tử liền càng cảm thấy khốn quẫn hơn. Nó nhấp nhấp cổ họng đã hơi khô, sau đó cố hết dũng khí nói tiếp.
- Mẫu hậu, nhi thần nghe nói quốc chủ Cao Ly khi trước lúc cầm quyền đã hoành hành bạo ngược, có điềm giống Kiệt Trụ, thậm chí không để ý ân tình phục quốc cho Cao Ly của triều ta, còn lá mặt lá trái với Kiến Châu Nữ Chân, rất phá hư ngũ luân. Các đại thần bị bất đắc dĩ mới hợp nhau lại, cuối cùng đem ông ta đuổi xuống vương vị, đày tới một đảo ngoài biển, mà ngay cả đôi mắt của ông ta cũng bị các đại thần biến thành mù rồi... Mặc dù… Mặc dù dưới trợ giúp của triều đình ta gã được phục vị, hơn nữa dưới phụ tá của sứ đoàn, ông ta hiện tại chấp chính đã thuận lợi rất nhiều, nhưng rắp tâm giảo quyệt của ông ta vẫn không xóa bỏ được. Lần nhi thần đi Cao Ly này tốt nhất không nên có quá nhiều tới lui với ông ta thì tốt hơn, nếu không có chỗ cố kỵ, ngược lại không tốt cho lắm.
Quang Hải Quân Lý Hồn sau khi kế vị, quả thật đi ngược lại, vô cùng tàn bạo, không chỉ có tàn sát đại thần, mà ngay cả ca ca cùng em trai út của ông ta đều không buông tha, thật là vô cùng tàn bạo, ở trong nước mất hết lòng người. Cho nên ông ta mới bị Lý Tông liên hợp các đại thần phế truất, cũng không nói được là các đại thần không đúng.
Nhưng mà, sau khi dùng tội danh cấu kết với Kiến Châu Nữ Chân cưỡng ép vất bỏ Lý Tông, sau khi suy xét nhiều mặt, Đại Hán vẫn là đem vị Quang Hải Quân vốn đã bị lưu đày đến hải đảo trong mấy năm nay mang về, đem đối phương bỏ vào trên vương vị một lần nữa.
Không phải mọi người không biết thanh danh của ông ta rất kém, ngược lại chính là vì suy xét tới ông ta khiến toàn bộ trên dưới Cao Ly đều căm phẫn kêu ca sôi trào, cho nên mới cố ý đưa ông ta quay trở lại ngôi vị cũ. Thứ nhất chiếm được thân phân đại nghĩa khôi phục chính thống. Thứ hai chính là quốc chủ Cao Ly không được yêu mến sẽ chỉ càng dựa vào sứ đoàn và quân đội đóng ở đó để bảo hộ địa vị lung lay sắp đổ của chính mình.
Loại suy xét này thái tử không dám công khai nói ra miệng, tuy nhiên ý tứ của nó cũng đã rất minh bạch, thanh danh của quốc chủ Cao Ly ở trong nước hay ngoài nước đều rất kém cỏi, hơn nữa ông ta nhất định dấu diếm chuyện xảo trá gì đó, cho nên đồ vật ông ta đưa đến tốt nhất vẫn là không cần.
Từ chối trắng ra như thế, lại là lần đầu tiên nói vậy trước mặt mẫu hậu làm cho nàng hơi có chút không ngờ, lập tức đã ngừng miệng lại..
Một lát trầm mặc này, thiếu chút nữa khiến thái tử nghĩ rằng mẫu thân đã tức giận.
- Con ta ngược lại đã có chút chủ kiến rồi, được rồi, nếu như con không muốn tôn nữ Cao Ly gì đó, nương cũng không ép con.
Ra ngoài thái tử dự kiến chính là, Hoàng hậu không ngờ không có thúc giục bức bách nó nữa, ngược lại hòa hoãn nói.
- Cao Ly là phiên quốc, người nước khác nói như thế nào cũng quả thật không làm cho người ta yên tâm được, không cần cũng không sao cả. Tuy nhiên…
Trái tim vừa mới buông xuống của thái tử, lập tức lại treo cao lên lần nữa.
- Tuy nhiên, đại sự của con là không kéo dài được nữa, như vậy đi, ta sẽ cho người tìm khắp trong các gia đình quý tộc, chỉ cần có người thích hợp điều kiện liền nhớ kĩ toàn bộ, đến lúc đó lại lựa chọn kĩ càng tỉ mỉ một lần, chính con cũng xem xem, trong một năm, chúng ta sẽ đem người được chọn định xuống! Lúc con đến mười lăm tuổi nên lập gia đình rồi, một khắc cũng không được kéo dài thêm nữa!
Vào thời tiền Minh, vì phòng ngừa thế lực ngoại thích phát triển lớn mạnh, từ lúc bắt đầu, tần phi của hoàng đế và phiên vương đều tìm từ nhà nghèo hộ nhỏ ra, tuy nhiên Đại Hán là triều đại mới dựng lên, công thần lão tướng chỗ nào cũng có, hoàng thượng và hoàng hậu đều cảm thấy lựa chọn tốt nhất cho chức vị thái tử phi phải được tìm ra từ những nhà quý tộc có công trạng, như vậy không những làm cho những quý tộc ấy an tâm, cũng khiến cho thái tử về sau dùng quý tộc càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Mà theo giọng điệu của hoàng hậu mà xem thì nàng đã không muốn lại kéo dài thêm thời gian nữa rồi. Nàng tính toán lúc thái tử mười lăm tuổi sẽ đem hôn sự làm xong xuôi, chuyện này chỉ còn có thời gian hơn một năm, mà trong lúc ấy thái tử còn muốn đi Cao Ly một chuyến, ngẫm lại thì đúng là vô cùng gấp gáp.
- Hài nhi đều nghe theo chỉ bảo của mẫu hậu.
Trong lòng thái tử thở dài, sau đó cúi đầu đáp lại.
Giữa lúc hoàng gia nói chuyện phiếm, sắc trời cũng càng ngày càng tối, kim đồng hồ của đồng hồ để bàn Tây Dương cũng chầm chậm chỉ về phía thời khắc đêm khuya.
Bữa tối hoàng gia kết thúc, các cung nhân tiến lên thu thập bàn ghế và đồ ăn, mà vài vị hoàng tử thì vây đến bên cạnh phụ hoàng.
- Phụ hoàng, được thả pháo hoa chưa?
Luôn luôn không hề gò bó lễ tiết trước mặt phụ hoàng nhất, Tề vương Triệu Hổ ôm lấy cánh tay của phụ hoàng lay qua lay lại không ngừng, trong ánh mắt tràn đầy mong muốn.
- Để nhi thần đi phóng quả pháo hoa đầu tiên đi mà!
Pháo hoa trong cung cũng đã chuẩn bị xong, chỉ còn đợi hoàng gia dẫn đầu châm ngòi nữa mà thôi.
Từ sau khi tân triều thành lập, vì để gia tăng một chút không khí vui mừng vào ngày tết ở trong cung mà mỗi khi đến đêm trừ tịch đều sẽ châm ngòi pháo hoa. Trong mấy canh giờ pháo hoa thường thường sẽ đem không trung biến thành một sân khấu tràn đầy sắc màu, năm nào cũng thế. Sau khi kiên trì mấy năm thì chuyện này theo tình huống trên làm dưới theo mà đã trở thành tập tục tại trong kinh thành, mỗi khi tới ngày Tết pháo hoa đều sẽ nở rộ khắp thành, trông rất đẹp mắt.
Nói thật, hoàng gia an bài như thế, ngoại trừ việc gia tăng không khí vui mừng cho ngày hội ra thì còn vì dẫn dắt phong trào, tạo ra nguồn tài nguyên cho rất nhiều xưởng làm ra thuốc nổ.