Bởi vì nguyên do thân phận đặc thù, cả nhà Vệ Quốc Công và hoàng gia cũng thường xuyên có lui tới, tuy nhiên dù sao cũng có sai khác thân phận, cho nên bọn họ cũng không có xen lời, chỉ là lẳng lặng ăn đồ ăn, cười theo người của hoàng gia, hưởng thụ lấy vinh hạnh được dùng cơm với hoàng gia.
Tuy nhiên, sau khi kéo việc nhà chốc lát, tầm mắt hoàng hậu bỏ ở trên thân mình Vệ Quốc Công.
Hồi này vì kiến tạo công trình phòng ngự xung quanh kinh thành, Vệ Quốc Công Từ Hậu Sinh thân làm Công tướng vẫn luôn ở trên xây dựng các lăng bảo ngoài kinh thành tới lui. Giám sát tiến độ và chất lượng công trình. Gã nhiều năm nay vẫn luôn gánh vác hạng mục kiến tạo và công nghiệp của tập đoàn Từ Châu, bởi vậy đây cũng coi như ngựa quen đường cũ. Tuy nhiên, sau khi trải qua nhiều năm ăn sương nằm gió, người trẻ tuổi ban đầu có chút nhã nhặn này, hiện giờ đã trở nên đen gầy không ít. Nhất là một năm gần đây bởi vì thường xuyên ở ngoài kinh thành, cho nên ngay cả số lần gặp tỷ tỷ gã cũng ít đi rất nhiều, sau mấy tháng không gặp, hoàng hậu đối với dáng vẻ hiện giờ của đệ đệ cũng một hồi đau lòng.
- Hậu Sinh, đệ gầy đi không ít rồi, mặt cũng đen không ít, hồi này thật sự là vất vả đệ rồi!
Dù sao tỷ đệ liên tâm, trong ánh mắt của hoàng hậu đều là quan thiết.- Lại đây, ăn thêm chút cá, hồi này ngươi cũng nghỉ ngơi thật tốt một chút, không cần mệt mình tới chết.
- Tạ ơn hoàng hậu, bệ hạ. Tuy rằng hoàng hậu nói rất thân thiết, nhưng Vệ Quốc Công lại không chậm trễ, mà là cung kính thi lễ với đối phương. Con trai của gã ở nơi này, bọn cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của gã đều ở nơi này, gã phải tạo dựng một điển hình tôn kính trưởng bối cho những người này.
- Thần hồi này chỉ là ở các nơi thị sát mà thôi, vẫn luôn có người chuyên hầu hạ, vả lại không cần đích thân lên công trình làm việc, kỳ thật cũng không nói được mệt bao nhiêu. Chân chính muốn nói mệt, ngược lại là những người thợ thầy và công nhân chịu mệt mỏi kia a…
- Đây sang năm mới rồi, vẫn mệt người nhà cũng không tốt, huống chi hồi trước còn vẫn đang rơi tuyết đó… Tâm địa hoàng hậu nhân hậu, cho nên nhịn không được nói hộ cho những công nhân và thợ thầy đó.- Như vậy đi, các ngươi gần đây kỳ hạn công trình có theo kịp hay không? Nếu như không phải đuổi gấp… cũng cho những công nhân kia nghỉ phép đi được không? Mặt khác… bọn họ phần lớn dường như không phải người gần kề kinh kỳ, bảo bọn họ nghỉ ngơi bọn họ cũng không trở về được quê hương, chỉ đành nán lại ở công trường. Như vậy đi, ta nơi này lại phát ra một chút tiền, mua sắm chút hàng năm mới cho bọn họ, để bọn họ ít nhiều giải chút khổ nhớ nhung.
- Bệ hạ yên tâm, gần đây công trình tiến triển vô cùng thuận lợi, đã trước tiên hoàn thành hoạch định của thần. Cho nên để thưởng cho người bên dưới, thuận tiện niệm khó nhọc của bọn họ, thần đã cho bọn họ nghỉ phép rồi, thuận tiện thêm tiền công một tháng. Bởi vì nhiều năm nay vẫn luôn gánh vác kiến tạo công trình, cho nên Từ Hậu Sinh đối với khống chế tiến độ công trình như thế nào, khích lệ thơ thầy công nhân như thế nào đều đã mười phần thuận tay tùy tâm rồi.- Thế nhưng, hoàng hậu ân điểm, thần cũng sẽ chiếu theo phát xuống cho bọn họ. Bọn họ nhất định vô cùng cảm động ân nghĩa của hoàng gia.
Công tướng cũng không phải nói ngoa nịnh hót, so với tiền Minh, hoàng gia và triều đình bổn triều phải nói là thương cảm thợ thầy công nhân nhất rồi. Trước kia chỉ có triều đình vô điều kiện triệu tập dân nghèo đi làm khổ sai, nào đâu có sự tình triều đình phát lương sai cho lao dịch, đón tết phát ân điển? Lại nói thợ rèn, tiền Minh biên hết thợ rèn vào bên trong hộ rèn, để bọn họ đời đời kiếp kiếp không làm không được sống, nhưng lại vẫn luôn cắt xén đãi ngộ của bọn họ, khiến bọn họ trải qua cuộc sống giống như nô bộc, làm sao giống như bây giờ được lãnh lương chiếu theo công sức? Có một số thợ rèn bởi vì tay nghề rất giỏi, hơn nữa làm rất dụng tâm, đề ra không ít cách cải tiến, kiến tạo và sản xuất, còn chiếm được tiền thưởng cao thêm vào.
Cũng chính là do những chính sách của tân triều này, cho nên bọn thợ thầy rất ủng hộ tân triều, cũng vô cùng tích cực tham dự vào bên trong công trình và sản xuất. Làm ra công trình phòng ngự trọng điểm của kinh thành, tiến độ xây dựng lăng bảo cực nhanh, cũng là theo tính tích cực bọn thợ thầy không phân ra được. Đối với khí tượng này của tân triều, Công tướng vừa vui mừng lại vừa tự hào, chỉ hy vọng nó tận hết sức đời đời truyền tiếp.
- Ngươi đã để bọn họ nghỉ phép rồi sao? Hoàng hậu nghe vậy cũng là cười, có vẻ thoải mái không ít.
- Tốt, rất tốt!
Tiếp đó, nàng xoay đầu nhìn về phía thái tử.- Thái tử, cậu con đơn bạc, thương cảm hạ dân, con cần phải học hỏi hắn đó.
- Nhi thần hiểu rõ! Thái tử vội vàng liên tục gật đầu.- Nhi thần nhất định sẽ lấy phụ hoàng và cậu làm gương, thương cảm vạn dân, để bọn họ cơm no áo ấm, cùng chung hưởng thái bình.
- Có phần lòng dạ này là tốt rồi.
Hoàng thượng lại cười.- Như vậy đi, thái tử này. Hồi này ta không phải nói qua với con muốn để con ra ngoài hít thở khí trời, không nên ở mãi ở thư trai hay sao? Vừa hay, đợi tới qua hết tết, ta lại thêm ngày nghỉ cho con, con cùng đi ra ngoài với cậu của con, tới khắp nơi bên ngoài kinh thành hít thở khí trời đi, cũng dễ trông thấy người bên dưới.
- Thật vậy sao? Quá tốt rồi! Thái tử thốt ra, vui mừng lộ rõ trên nét mặt.
Nói thật, nó cũng sớm đã có chút muốn ra ngoài vui đùa một chút rồi, gần đây bọn nó vẫn luôn đều bị nhét ở trong thư trai, tiếp nhận dạy bảo của thầy giáo các lộ, tuy rằng trong lòng nó biết đây là nghĩa vụ làm thái tử nhất định gặp phải, nhưng dù sao vẫn là thiếu niên, nó trong lòng vẫn khao khát qua lúc nào đó đi ra ngoài dạo chơi được, bởi vậy phụ hoàng vừa nói nó mới sẽ vui mừng như vậy.
- Không là sự thật chẳng lẽ là giả sao? Như thế nào, ngươi còn cảm thấy phụ hoàng sẽ lừa ngươi sao? Hoàng thượng cố ý làm ra vẻ mặt giận.- Thế nhưng có một điều a, con ra ngoài rồi, việc quan trọng nghe theo an bài của cậu con, chớ nên thêm phiền cho cậu con, nếu không cha không tha cho con đâu a.
- Nhi thần tuân chỉ! Thái tử lập tức cúi đầu đáp lời.
Để thái tử đi theo mình khắp nơi thị sát! Thời điểm Từ Hậu Sinh vừa mới được trong lòng hơi có chút giật mình.
Sau đó, gã lập tức hơi mỉm cười, thái tử dù sao cũng là cháu ngoại thân sinh của gã, vả lại cũng là gã từ nhỏ đã nhìn nó lớn lên, bởi vậy trong lòng đối với nó cực có cảm tình, cũng không chối bỏ dẫn nó đi ra ngoài xem thử.
Bản tính của thái tử gã cũng là kẻ hiểu biết, vô cùng kiên cường cũng mười phần ôn lương, là một hảo hài tử biết nghe ý kiến người khác cũng biết thương cảm người khác, dẫn thái tử ra ngoài sẽ không thêm phiền phức gì cho gã, chỉ sẽ khiến hai người cậu cháu bọn họ tăng tiến cảm tình.
- Thần tuân chỉ! Gã lập tức cũng ưng thuận.