Mạnh Chí Cao ngẩng đầu ưỡn ngực, hiển nhiên tràn đầy tự tin.- Đó là dĩ nhiên. Lão già Lý Hồn kia vong ân phụ nghĩa như thế, đến lúc đó chúng ta nhất định phải giáo huấn cho ông ta một bài học nhớ đời!
Đại sứ phất phất tay, ra vẻ không cần phải tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa.- Tốt lắm, nếu mọi người đã nghị định rồi, vậy việc này không nên chậm trễ, đều bắt tay đi làm đi.
Sau đó, vẻ mặt của gã đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm trọng.
- Ngoài ra, việc phế lập thì phế lập, những chuyện nên làm cũng phải làm cho tốt, tất cả chúng ta ăn bổng lộc của triều đình, làm quan cho triều đình, thân gia tính mạng cũng đều nằm trong tay triều đình, lời nói này ta muốn nói rõ ràng cho mọi người nghe, quốc nội và thái tử chịu nghe đề nghị của chúng ta, đó là bởi vì chúng ta hữu dụng, làm việc được cho đất nước. Nếu chúng ta không làm được việc gì cho đất nước, vậy triều đình nuôi chúng ta để làm gì chứ? Nếu chúng ta làm thật tốt công việc phế lập này, triều đình nhất định là chờ chúng ta dùng công lao đi chứng minh mình làm rất tốt việc này, cho nên chiến sự này, nhất định phải vì thái tử làm cho thật tốt, hiểu chưa?
Mạnh Chí Cao lập tức đồng ý, sau đó vỗ thật mạnh vào trên bàn một cái.- Đại sứ cứ yên tâm, đến lúc đó cho dù là phải đao đặt ở sau lưng các đại thần Cao Ly, bức ép bọn chúng làm việc, cũng quyết tâm không cho bọn họ kéo dài thì giờ! Những người ở đây, thân là thần tử Đại Hán, phải vì Đại Hán làm tốt chuyện này, ngày thường làm chút chuyện của riêng mình, ai cũng không xen vào chuyện của mọi người, nhưng nếu tới thời điểm mấu chốt này còn không biết chia rõ nặng hay nhẹ, vậy cũng đừng trách ta lão Mạnh này không khách sáo đó!
- Hiểu rõ!
Đại sứ Thi Cao Nghệ vốn chính là người có học thức, hơn nữa từ khi đi tới Cao Ly vẫn không ngừng đi nghiên cứu lịch sử Cao Ly, gã dĩ nhiên là biết được lịch sử trước kia của Cao Ly, vào thời điểm Đại Nguyên, Hoàng đế Hốt Tất Liệt cũng từng phát động qua chiến tranh với Nhật Bổn, khi đó Nhật Bản vẫn còn là dưới trị vì của Liêm Sang Mạc Phủ.
Lúc đó Đại Nguyên là một đại đế quốc có diện tích lãnh thổ ngàn dặm, nhân khẩu của cải dưới tay nói nhiều tới đếm không xuể, lúc ban đầu Hốt Tất Liệt là muốn dùng đe doạ đến hù dọa để người Nhật Bổn chịu đầu hàng, nhưng Mạc Phủ cầm quyền bộ tộc Bắc Thiều thị cũng không thèm đếm xỉa đến, quả quyết cự tuyệt chiêu hàng của Đại Nguyên.
Mà Hốt Tất Liệt cũng bởi vậy mà hạ quyết tâm, phải dùng vũ lực chinh phục Nhật Bổn. Y chọn căn cứ cho hành động viễn chinh này chính là Cao Ly, lúc ấy Hốt Tất Liệt hạ lệnh cho vương Cao Ly tạo chín trăm chiếc quân hạm, trong đó quân hạm lớn có ba trăm chiếc là chở được ngàn thạch hoặc bốn ngàn thạch, do Kim Phương Khánh gánh vác chế tạo; Ba trăm chiếc thuyền Rút Đô Lỗ Khinh Tật (chiến hạm có tốc độ nhanh), ba trăm chiếc thuyền nhỏ cấp thủy, do Hồng Trà Khâu gánh vác chế tạo, cũng quy định khởi công vào ngày mười lăm tháng giêng, phải hoàn thành đúng vào ngày quy định. Hạng công việc này đã mang đến cho người Cao Ly, một lượng công việc thật lớn và gánh nặng trầm trọng, tử thương vô số, tiền vàng cũng lãng phí vô số.
Tháng sáu cùng năm, trong lúc cố gắng trôi qua nửa năm sau, chín trăm chiếc thuyền quân hạm đã hoàn công. Theo sau Hốt Tất Liệt lập tức truyền đạt mệnh lệnh chinh phạt Nhật Bổn, vì thế, một hạm đội liên quân do ba bộ tộc tạo thành gồm Mộng, Hán, Cao Ly, nhằm hướng Nhật Bổn xuất phát. Đội trung ương liên quân này là bộ đội tộc Mông Cổ có hai trăm ngàn quân Hán Mông, năm ngàn sáu trăm binh lính Cao Ly, cộng thêm sáu ngàn bảy trăm thủy thủ Cao Ly, số người tổng cộng là ba mươi hai ngàn ba trăm binh lính, Thống soái do Chinh Đông Đô Nguyên soái Hãn Đô, Hữu phó soái Hồng Trà Khâu, Tả Phó soái Lưu Phục Hưng đảm nhiệm.
Quân Nhật phản kích. Nhưng không làm nên chuyện gì cả, chỉ trong một ngày, liên quân đã chiếm lĩnh đảo Đối Mã. Vào lúc hoàng hôn ngày mười bốn, liên quân đánh vào đảo Nhất Kỳ. Ngày mười sáu, liên quân đã tiến sát vùng đảo ven biển Phì Tiên và vùng ven biển tây bắc.
Ngày mười chín tháng mười, liên quân hạm đội tiến công vịnh Bác Đức, giết hết quân coi giữ ven biển chiếm lĩnh khu vực bến sông Kim Tân.
Nhưng mà, tuy rằng liên quân tiến triển cực nhanh, nhưng lại bởi vì một lần bị bão quét đi các hạm đội đến sau, khiến quân Nguyên tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, không lui lại không được.
Rồi sau đó, vài năm sau, Hốt Tất Liệt không cam lòng thất lợi lại lần nữa đã phát động chinh phạt Nhật Bổn, kết quả mặc dù có tiến triển nhưng lại là bị bão phá hủy hạm đội, kết quả bộ đội lại lần nữa vỡ sạch hết, người Mông Cổ trên sử sách chinh phạt cũng xuất hiện thất bại khó có được, người Nhật Bổn cũng gọi đây là "Thần Phong".
Bão cố nhiên rất lợi hại, nhưng một lần là bị gió lốc quét sạch sao? Nguyên nhân chính khẳng định vẫn là người Cao Ly khi chế tác thuyền quá thô thiển. Lần này thì quyết không xuất hiện được sơ sót như kiểu này rồi. Hoàng đế tân triều khi sát phạt quyết đoán không chút thua kém so với Hốt Tất Liệt, nếu bởi vì nguyên nhân sơ sót như vậy mà xảy ra vấn đề gì, sứ đoàn Đại Hán tại Cao Ly không ai trốn thoát được?
Không lo âu không được rồi.
Tuy rằng đã tới mùa xuân rồi, nhưng khí lạnh trên biển vẫn không có tán đi, gió biển còn mang khí lạnh thổi phật vào cảng, lan can, và mỗi một tòa xây dựng, cùng với nước biển vĩnh viễn không chừng mực đi vuốt ve lấy toàn bộ đảo quốc này. Sau khi cuộn sóng rút bớt, bãi cát vàng chợt lóe sáng lên, tại đây trên đại dương bao la không bờ bến này, tựa như một đám lấm tấm màu vàng, từng đợt ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua khe hở của lớp mây, từ trên bầu trời chiếu xuống trên mặt nước, hạt cát trên ghềnh bãi và trên vách đá.
Gió lạnh cũng không ngăn cản đủ loại phức tạp trên thế gian được, hôm nay trên cảng Trường Khi vẫn bận rộn như cũ. Từ sáng sớm bắt đầu đến giờ, cột buồm trong cảng san sát nhau, trục lô đụng vào nhau, chở đầy hàng hóa cứ không ngừng ra vào cảng.
Chu Bác đứng ở trên một con thuyền buôn sắp lái vào cảng, trong lòng đột nhiên không hiểu tại sao lại có thêm vài phần cảm thán.
Dưới ánh mặt trời chiếu xuống, ánh sương buổi sáng đã tan đi, y nhìn thấy được các ngôi nhà màu trắng như ẩn như hiện trong thành, từ trên boong thuyền y nhìn sang, các ngôi nhà nhỏ này tựa như là tổ ấm của hải âu, mà người thì đang đi đi lại lại trên đường cái lót bằng đá trắng, thì lại giống như nhiều đốm đen vậy.
Hòa cùng với gió đông ngay mặt đánh tới, cũng thổi tới một trận tiếng chợ ồn ào, tất cả đều giống như trong trí nhớ vậy. Càng ngày càng gần, đôi mắt đã nhìn thấy sắp đến cầu tàu rồi.
Đúng vậy, gã lại một lần nữa ngồi trên thương thuyền đi tới cái cảng nơi đây, và lần này, gã không còn là cái gã của trước kia nữa.
Gã đi đến nơi đây, không phải là vì kinh thương, khiến cho mình kiếm thêm mấy trăm lượng bạc, mà là vì xâm lược, khiến cho quốc gia này vác lên món nợ khổng lồ mấy trăm triệu lượng bạc —— mà gã cũng dựa theo phần công tích này, thực hiện giấc mộng cả đời của mình.