Tài tướng hồn nhiên không thèm để ý cười cười.- Ta thuộc loại người có đôi khi nói chuyện chính là thẳng thắng chút, ngươi cũng không phải là không biết. Chuyện cụ thể như thế nào, ta vừa rồi đều đã nói rõ với bọn họ rồi, hai người bọn họ cũng đồng ý cách nhìn của ta. Đúng rồi, ngươi vừa rồi có gặp mặt hoàng thượng, có nhắc với hoàng thượng về việc này chưa?
Thừa tướng gật gật đầu.- Ừ, đã có nhắc qua rồi.
Trong lòng Trần Hoành có chút khẩn trương, vội hỏi lại.
- Vậy hoàng thượng nói như thế nào?
- Hoàng thượng xem ra tâm trạng khá tốt, cũng không phản đối cách nhìn của chúng ta. Thừa tướng trầm ngâm sau một lát, có chút cẩn thận nói tiếp.- Ngài nói ở trong cuộc họp nghiên cứu lại tỉ mỉ.
- Nói là nghiên cứu lại tỉ mỉ, không phải chính là đã đồng ý cách nhìn của chúng ta rồi sao? Tài tướng so với Thừa tướng còn vui hơn rất nhiều, thẳng thừng phá lên cười.- Ha ha, xem ra cái hành cung này thật đúng là hữu dụng! Đi, để ta đi tìm vài tên đại thần dự thính của Nội các khác nữa, trong cuộc họp này chúng ta người trong Nội các cùng đi nói đi! Trước tiên tạo thanh thế lên, như vậy khi hoàng thượng đồng ý cũng rất tiện!
- Nói là nói như vậy đấy, tuy nhiên hoàng thượng nói ra là nghiên cứu, không phải là cứ như thế mà làm đi, cho nên... Cũng sẽ sinh ra biến số gì đó. Thừa tướng lại trầm ngâm như cũ, nói tiếp.- Trong cuộc họp này nếu người trong quân đội đề xuất ra ý kiến khác, vậy cũng sẽ khó nói đó.
- Cái gì dễ nói khó nói chứ? Chúng ta là suy xét vì quốc gia vì hoàng thượng, còn phải sợ cái gì khó nói chứ? Trần Hồng lập tức hỏi lại.- Chúng ta làm như vậy, không phải là vì muốn bác bỏ thể diện của quân đội, bọn họ nếu lên tiếng phản đối, dù sao cũng phải nói ra một lý do gì hợp tình hợp lý chứ? Tài vụ quốc gia khó khăn, cần phải đi khai thác tài nguyên, có cái gì không đúng chứ? Quân đội hàng năm từ trong tồn trữ quốc gia lấy đi nhiều như vậy, mà ngay cả phong thưởng cũng là lấy từ chỗ của chúng ta, mỗi một món đều là bạc thật vàng thật đấy, chúng ta có từng đi lên tiếng qua một lần chưa? Còn không phải mỗi năm kiên trì gom góp kiếm cho ra món tiền đó, thỏa mãn khẩu vị của bọn họ? Nếu chúng ta hàng năm đều thỏa mãn khẩu vị của bọn họ, vậy bọn họ còn có cái gì để nói chứ, cũng không được vừa muốn đòi tiền từ chỗ chúng ta, lại không chịu vì triều đình mở rộng nguồn lợi sao?
- Đạo lý đúng là cái đạo lý như thế...
Tài tướng lập tức ngắt lời gã.- Nếu là đạo lý này thì sợ gì nữa? Chỉ cần người trong Nội các chúng ta từ trên xuống dưới một lòng với nhau, muôn miệng một lời, vậy bọn họ cho dù có nói gở cũng không có cách nào nói ra cái đạo lý gì được? Được rồi được rồi, chúng ta còn phải đi gặp người bên bộ thương mại và bộ Dân chính, mọi người cùng nhau quyết định cho xong cái chuyện này, tránh cho đừng lãng phí thời gian nữa!
- Đi đi, đi đi... Mắt thấy Tài tương tích cực như thế. Thừa tướng nhất thời thật cũng không còn do dự gì nữa.- Cứ làm như thế đi, Nội các chỉ cần muôn miệng một lời thì mới có thanh thế, việc này vốn là đạo lý thuộc về bên chúng ta, Hoàng thượng cũng là thánh minh, hẳn là cũng sẽ đồng ý với chúng ta đấy...
Tiếp theo, gã quay đầu nhìn về phía Chu Phác.- Tri Hòa a, hiện tại ngươi có biết ý của Nội các chưa? Vừa rồi sau khi ta nghe được sáng kiến của ngươi, cảm thấy rất là hài lòng, ngươi biết tại sao không?
Chu Phác vội vàng hỏi lại.- Xin Thừa tướng chỉ rõ!
- Trong kế sách mà ngươi đưa ra, là ngươi mang người từ đảo Cửu Châu tiến công lên Bắc, sau đó đổ bộ Bản Châu tiến quân kinh đô Nhật Bổn, nếu thành công mà nói, hoàng thất Nhật Bản sẽ rơi vào trong tay của chúng ta. Sau chiến tranh, cái cục diện một nhà độc tài của Mạc Phủ Nhật Bổn này sẽ không còn tồn tại nữa rồi, bất kể giải quyết như thế nào, triều đình Nhật Bổn đều là con rối cho chúng ta đẩy ra dùng, ngươi phải nắm được bọn họ ở trong tay, sẽ có được danh phận đi trị quyền Nhật Bổn. Việc này không riêng gì người Nhật Bổn, đối với triều đình bên này mà nói cũng là như thế, cho nên... Ngươi phải khiến cho hoàng thất Nhật Bản nghe theo các ý chỉ của Nội các, hiểu chưa?
Ý của Thừa tướng Chu Phác rất nhanh đã hiểu được, gã hi vọng Chu Phác thông qua tiến quân kinh đô, nắm giữ hoàng thất Nhật Bổn ở trong tay của mình, sau đó mượn dùng uy quyền và danh phận hoàng thất Nhật Bổn, đạt được quyền xử trí đối với khoáng sản vàng bạc Nhật Bổn, cũng đạt được quyền lực của họ.
- Hạ quan rõ ràng rồi! Chu Phác lập tứ gật đầu.
- Hiểu được là tốt rồi.
**********
Ngay thời điểm Thừa tướng cùng bọn quan liêu của mình lén lút cấu kết, một đám lớn quân đội triều đình Đại Hán cũng không có nhàn rỗi. Hôm nay ba vị trọng yếu nhất bên trong quan viên quân đội dự thính… Nguyên soái Thái Quốc Công Thạch Mãn Cường, Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng cùng với Cửu Giang Hầu Lưu Đào, cũng đồng dạng ở một căn phòng trà khác chạm mặt.
Ba vị đầu sỏ quân đội sau khi uống trà hàn huyên mấy câu, Nguyên soái Thạch Mãn Cường liền không nói thêm lời khách sáo nào nữa, thẳng thừng đem câu chuyện dẫn tới đề tài thảo luận kế tiếp, sau đó gã nói thẳng ra tính toán của mình vừa mới nói qua cùng Triệu Tùng với Lưu Đào, hi vọng ở bên trong hội nghị kế tiếp, Lưu Đào thay mặt hải quân, phụ họa đề nghị của lục quân.
- Ý của ngài là, tính toán sau khi đánh bại Mạc Phủ, Đại Hán tốt nhất phải mãnh mẽ bức bách người Nhật Bổn ký hiệp ước, để Đại Hán lũng đoạn quyền kinh thương mỏ quặng vàng bạc của Nhật Bổn, sau đó đem những thứ đó làm tài sản riêng của hoàng thất phải không? Nhưng ý Nội các là vạch qua những quyền kinh thương về trong tay Nội các phải không?
- Đúng là ý này!
Nguyên soái Thạch Mãn Cường gật đầu, sau đó chỉ Triệu Tùng đảm nhiệm chủ tướng chinh Nhật bên cạnh.- Ta vừa rồi đã câu thông với Huỳnh Dương Bá, gã cũng đồng ý cách nhìn của ta, đáp ứng lát nữa nói ở trong cuộc họp. Lục quân chúng ta đã thống nhất được cách nhìn, chỉ cần hải quân các ngươi cũng cùng chung thái độ, vậy tới lúc đó liền tạo ra thanh thế, hoàng thượng cũng sẽ không phản đối!
Bộ trưởng bộ quân chính hải quân Cửu Giang Hầu Lưu Đào cũng không có tức khắc trả lời Nguyên soái, mà là hạ tầm mắt xuống, chậm rãi suy tư.
- Ý kiến bày tỏ công khai trên hội triều và Nội các không cùng chung ý kiến quá lớn phải không?
- Chỉ cần có lợi đối với nước nhà đối với hoàng thượng, cho dù không cùng với Nội các thì như thế nào? Thừa tướng lại không phải ngườ ghi hận gì. Nguyên soái Thạch Mãn Cường không cho rằng là đúng.- Lại nói, chúng ta lại không phải làm sự tình tổn hại mập mình gì. Chúng ta chinh phạt Nhật Bổn, chảy máu toi mạng, không phải chính là vì vinh quang hoàng uy của mình sao? Nếu đã như vậy, đánh được chiến lợi phẩm, dâng tặng cho hoàng thượng lại có bất ngờ gì? Đây ngược lại là đúng lý hợp tình a? Ngược lại Nội các… một giọt máu cũng không cần chảy, liền muốn dễ dàng thoải mái lấy đi toàn bộ chiến quả, nói ra làm sao khiến tướng sĩ tin phục được?