- Các vị đại nhân, ta hiểu chư vị là muốn nắm lấy nguồn lợi trong tay Nội các, nhưng bọn ta đều là đại thần trong triều, không được tư tâm quên việc nước! Nguyên soái Thạch Mãn Cường chau mày.- Việc này dĩ nhiên phải do quân trú đóng tới làm, mới coi như thỏa đáng.
- Người vì tư tâm quên việc nước, rốt cuộc là bọn ta hay là Nguyên soái đây hả? Bình Nguyên Hầu cười lạnh nhận lấy.- Việc tài kế vốn dĩ chính là Nội các cai quản, dân sinh thiên hạ càng là việc Nội các lo liệu, vì sao Nguyên soái muốn vì nguồn lợi như vậy tới lo lắng chứ? Hơn nữa sự tình nên do bọn ta tới nghị định, có phải xem thường lòng dạ của Nội các hay không?
- Bọn ta làm sao sẽ khinh thường Nội các chứ? Nội các là chỗ dựa vào lớn nhất của trị chính nước nhà, ai dám xem thường? Thạch nguyên soái xụ mặt xuống.- Bọn ta chỉ là vì cống hiến sức lực càng nhiều hơn cho quân thượng mà thôi. Tài tướng nói chúng tôi có lòng riêng, chúng tôi nào có lòng riêng gì?
Tiếp đó, gã đột nhiên đứng lên, sau đó khom người với hoàng thượng.- Hoàng thượng, các vị đại thần Nội các nói thần có lòng riêng, thần nhất thời không cách nào biện giải. Thần cũng biết, chỉ dựa vào bản thân thần dùng miệng lưỡi là khó biện giải rõ. Bởi vậy thần thành thực xin giao cơ cấu giám sát quặng mỏ vàng bạc phái tới trú ở Nhật Bổn sau cuộc chiến do hoàng thượng đích thân trực quản, do quân trú đóng tới gánh vác, lợi tức và làm ra hằng năm do nội khố hoàng thượng tới xử lý hết. Xin hoàng thượng thánh xét!
Tân triều thành lập cũng không có bao nhiêu năm, tuy rằng rất nhiều chế độ đều dựa vào yêu thích và sự thật của hoàng thượng cần tiến hành cải tiến trọng đại, nhưng bởi vì dù sao cao thấp tinh lực có hạn, cho nên rất nhiều chế độ vẫn qua loa tiếp tục dùng như trước, khoản tài kế sổ mục nước nhà tức là như vậy.
Thời đại tiền Minh, kho phủ triều đình và tài vật riêng của hoàng đế là tách ra, nhưng hoàng trang trải rộng các nơi kia cùng với nội khố trong cung cũng có cơ quan nội cung riêng biệt gánh vác, chi trả của triều đình không cách nào từ bên trong lấy ra một mẩu, chỉ đành vào thời điểm bức thiết nhất tiến hành mượn dùng. Tân triều cũng tiếp tục dùng chế độ này, thế nhưng bởi vì trước đó hoàng trang hoàng thất tiền Minh chiếm làm của riêng và đại bộ phận sản nghiệp khác đều bị thu sạch sau đó gom vào trong cơ quan Nội các như bộ thương nghiệp và bộ dân chính tới tiến hành cai quản cùng với Vân Sơn Hành cũng do Nội các tới gánh vác cai quản, cho nên tầm vóc nội khố cung đình tân triều nhỏ hơn rất nhiều so với tiền Minh, thu vào của hoàng đế cũng ít hơn rất nhiều so với tiền triều.
Cũng may mắn hoàng thượng và các hoàng phi đều không thích xa xỉ, vả lại giảm bớt tầm vóc cơ quan và hoạn quan cung đình, chi trả cung đình so với tiền triều bị áp tới mức cực thấp, nội khố sở dĩ cũng gắng gượng chi dùng đầy đủ, tình cờ thậm chí còn có chút dư dả.
Chính là bởi vì cục diện này của tân triều, cho nên sau khi nghe được lời Nguyên soái Thạch Mãn Cường, Thừa tướng và Tài tướng đều chợt biến sắc, lập tức trở nên có chút kinh sợ hoảng loạn.
Hoàng gia tân triều thu vào không cao, nhưng nếu như ứng theo cách nhìn của Nguyên soái Thạch Mãn Cường, đem quặng mỏ vàng bạc Nhật Bổn do cơ quan trực quản của hoàng gia gánh vác, vả lại tiến vào trong sổ mục của nội cung, tình hình đó liền sẽ hoàn toàn khác rồi. Với khoáng sản giàu có mỏ quặng Nhật Bổn, tới lúc thu vào tư khố của hoàng gia sẽ thành con số cực lớn, loại tình hình nội khố kiệt quệ cuối đời tiền Minh sẽ lại xảy ra hay không.
Cho nên, bọn họ đủ tưởng tượng tới đề nghị của Nguyên soái có sức hấp dẫn gì với hoàng thượng, nếu như thu vào hết những quặng mỏ vàng bạc này tới trong tay, cũng khiến động lòng nhiều hơn so với một tòa hành cung.
Nếu quả thật không vào trong tay hoàng thượng, bọn họ cũng không phải vô cùng phản đối, dù sao hoàng thượng thánh minh, vào lúc Nội các thiếu tiền cũng khẳng định sẽ chi ra từ trong nội khố, nhưng đề nghị của Thạch nguyên soái theo bọn họ trông thấy, vốn chính là có lòng dạ riêng, xé ra một cái danh nghĩa hiến cho hoàng thượng, chỉ là vì mưu đồ một lá cờ lớn mà thôi. Hoàng thượng luôn thiên vị với quân đội, hơn nữa vô cùng khoan dung, để quân trú đóng gánh vác giám sát quặng mỏ, về danh nghĩa quy về hoàng thượng cuối cùng há không phải là để quân đội đại được mục đích sao?
Hơn nữa, ở trong tranh biện hội triều, không ngờ lấy hoàng thượng là một lá đại kỳ kéo lên… Đây thật là khiến người khó tiếp nhận.
- Lời này của Thạch nguyên soái không phải không có lý, chúng ta đều là thần tử của Đại Hán, cần cù cầu mong chính là vì Đại Hán, chính là vì giang sơn của hoàng thượng! Thứ đánh ra được, dĩ nhiên cũng đều là vì hoàng thượng đánh ra, hiến luôn cho hoàng thượng cũng không gì không được. Thừa tướng sa sầm mặt tán đồng ý kiến của đối phương.- Tuy nhiên, chính như lời bọn ta nói trước đó, để cho quân trú đóng tới gánh vác cai quản việc quặng mỏ, chỗ tệ nạn nhiều lắm, thực sự khó thi hành được. Không bằng hiện giờ do Nội các thành lập cơ cấu mới, độc lập ngoài các bộ khác, hợp với tư khố của hoàng thượng, sau đó do bộ mới này tới giám sát quặng mỏ. Nói như vậy có người riêng biệt xử trí việc vì hoàng thượng, xem như vẹn toàn, trong Nội các một tấm lòng nắm quyền, đều là để thiên hạ của hoàng thượng càng thêm củng cố, kính xin hoàng thượng suy xét lời thần trước khi làm!
Sau khi nói xong, gã cũng giống như Nguyên soái đột nhiên đứng lên, sau đó cũng khom hạ thân thể của mình.- Xin hoàng thượng thánh xét!
Ngay lúc hai vị quan liêu địa vị cao nhất của văn võ hiện giờ có mặt tại đương trường đứng dậy thỉnh cầu thánh xét, đại sảnh hội nghị vốn dĩ bởi vì mọi người quyết liệt lên tiếng mà trở nên có chút huyên náo, trong nháy mắt liền trở nên yên lặng, quần thần lại cũng không có người nào nói chuyện nữa, mọi người hoặc là cúi đầu không nói, hoặc chính là len lén hướng tầm mắt của mình nhìn trên mình hoàng thượng.
Hai phe văn võ ý kiến đối lập, chưa từng có qua cảnh thượng bén nhọn và rõ ràng như hôm nay, hai phía tranh chấp thật lâu đều không có đạt thành chung nhận thức, cho nên bọn họ đồng thời làm ra quyết định thỉnh cầu thánh xét.
Thánh xét, chính là quyết định sau cùng rồi.
Còn thái tử, thì bị một màn diễn kịch trên triều đình này làm cho có chút hoa mắt mê man, nó mở to hai mắt, tầm mắt dò xét bốn phía, muốn từ bên trong tìm thấy một chút quy luật mình lĩnh ngộ được.
Tranh luận của đám quần thần, theo nó trông thấy vô cùng kịch liệt, nhưng nó tuổi tác còn nhỏ, vẫn không hiểu được hai bên vì sao đột nhiên sẽ bộc phát ra tranh chấp kịch liệt như vậy, theo nó trông thấy hai bên đều đang hô hào trung với vua, vả lại là trung thần quan to, nó không hiểu nếu như cách nghĩ giống nhau, hai bên còn sẽ cãi vã như vậy.
Đồng thời, nó cũng không hiểu, vì sao phụ hoàng của mình đột nhiên vẫn luôn trầm mặc không lên tiếng, tùy ý để cho các đại thần văn võ này cãi vã, không để ý tới tôn nghiêm thể thống của đại thần triều đình.