Bởi vì Trung Nguyên và Giang Nam đã bình định, chỉ còn lại mấy nơi biên thùy vẫn còn tiếp tục đánh trận, cho nên lục quân Đại Hán hiện giờ thật sự ra chia thành mấy tập đoàn đánh trận chủ chốt, chia ra do một vị Nguyên soái tới trấn thủ.
Tuy rằng bọn Nguyên soái đều là lão huynh đệ nhiều năm, giữa đôi bên thân như tay chân, nhưng bọn họ hiện giờ đều đã là Nguyên soái được tôn sùng, dưới trướng đều là vô số bộ hạ, mọi người đều chờ dựa vào bọn họ để thăng chức, cho nên vẫn loáng thoáng nắm giữ sức mạnh trong tay chia thành mấy cái đỉnh núi.
Phía trước, bởi vì công tích diệt chính quyền Nữ Chân Kiến Châu, thanh thế và uy vọng của quân Đông Bắc và chủ tướng Trần Thăng là cao nhất trong quân, do tầng cao trong quân do quân Đông Bắc thăng chức lên dĩ nhiên cũng là nhiều nhất, nhưng mà tới gần đây, tình hình lại có hơi chút khác biệt.
Mấy vị Nguyên soái khác tạm thời không bàn tới, nhưng hai vị Nguyên soái Tào Quốc Công Cát Hương và Thái Quốc Công Thạch Mãn Cường chia ra khống chế hai cánh đại quân Tây Bắc và Tây Nam, hiện giờ thanh thế gần như đã theo kịp Kỷ Quốc Công Trần Thăng.
Đại quân hai vị Nguyên soái này khống chế, bởi vì can hệ tới mấy năm liên tục dụng binh, hiện giờ tầm vóc cũng không nhỏ hơn so với quân Đông Bắc, hơn nữa bởi vì nguyên do chiến sự Liêu Đông đã dần bình ổn, hiện giờ nơi chốn vẫn luôn chải quét quân công cũng liền ở bên trong vùng quản hạt của bọn họ. Cho nên tướng lĩnh nổi danh của hai người bọn họ cũng thăng chức hàng đống… Liêu Đông cho dù luôn luôn cố gắng đi quét sạch Kiến Nô còn sót lại, uy phong và hiệu quả làm sao đủ so với nơi chốn hai năm liên tục quét dọn tàn Minh và Mông Cổ kia chứ?
Vì thế vốn dĩ đỉnh núi một nhà độc đại trong quân hiện tại đột nhiên nhận lấy hai đè ép đỉnh núi mới, địa vị ban đầu cũng gần như có một chút lung lay. Theo loại tình hình này, quan viên tầng lớp cao của quân Đông Bắc trong lòng đều có chút vội vã, vẫn luôn muốn tìm nơi chốn giành lấy quân công mới, để củng cố và giữ gìn địa vị của mình.
Còn sau khi có được tin tức hoàng thượng tính toán chinh phạt Nhật Bổn, vả lại tin cậy dùng Triệu Tùng làm chủ tướng, bọn quân tầng lớp cao quân Đông Bắc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hoàng thượng bổ nhậm Triệu Tùng làm chủ tướng chinh Nhật, một là bởi vì Triệu Tùng đánh trận quả cảm hơn nữa hữu dũng hữu mưu, một là địa vị xác thật ở trong quân Đông Bắc và Liêu Đông.
Chinh phạt Nhật Bổn, nhìn ra được, sẽ là hành động quân sự lớn nhất của Đại Hán mấy năm gần đây, còn nếu như có được mã đáo thành công, chỉ cần Triệu Tùng và đoàn trực thuộc dưới trướng có được thưởng công, như vậy thanh thế hệ thống quân Đông Bắc nhanh chóng khuếch đại, một lần nữa trở lại địa vị lúc mới đầu.
Cũng là bởi vì như vậy, trên dưới quân Đông Bắc mới coi trọng đối với lần viễn chinh này và Triệu Tùng như thế, một chút cũng không dám khinh thường.
Tuy rằng cũng không phải nhân sĩ trong quân, nhưng Lý Tĩnh Tư dù sao cũng lịch luyện nhiều năm, nhìn người vô cùng tinh chuẩn, cho nên thời điểm khen tặng nịnh bợ Kỷ Quốc Công hiệu quả cực kỳ. Hơn nữa, vừa khởi đầu câu chuyện, tinh thần của ông ta trở nên tập trung, vốn dĩ thân thể không sai biệt lắm sắp hư nhược cũng chậm rãi khôi phục một chút.
- Lý đại nhân… Ngay tại thời điểm ông ta sửa soạn nhắm mắt dưỡng thần một chút, lại nghe bên cạnh có người gọi một tiếng.
Ông ta quay đầu lại nhìn, nhận ra người hô gọi mình rõ là Tham nghị Ninh Trạch Quang. Vị quan quân có chút văn nhã nho nhã này, đứng lâu như vậy lại không có lộ vẻ hư nhược giống ông ta.
- Ninh đại nhân có gì chỉ giáo? Gã có chút tò mò hỏi.
- Chức quan của tại hạ nhỏ bé, làm sao nói tới chỉ giáo đại nhân. Ninh Trạch Quang hơi mỉm cười.- Chỉ là có chuyện muốn hỏi đại nhân một chút mà thôi.
- Ninh tham nghị cứ hỏi không việc gì, ta biết thì sẽ nói.
- Không biết sự tình Liêu Đông lập tỉnh, hiện giờ tiến triển tới mức nào rồi? Ninh Trạch Quang đảo mắt một vòng, một lần nữa nhìn sóng biển phương xa, giống như là đang hỏi một việc nhỏ.
- Ừ… Nhưng mà, Lý Tĩnh Tư lại vẻ mặt trong nháy mắt trở nên ngưng trọng.
Gã sau khi trầm ngâm chốc lát, mới nhẹ giọng trả lời.- Nội các… Nội các coi như là có chút thành tựu a. Hồi trước Nội các còn phái sứ giả truyền tin sang, riêng biệt hỏi thăm sự tình sau khi lập tỉnh cần phải coi trọng. Chỉ sợ… chỉ sợ việc lập tỉnh đã không còn xa nữa đâu.
Tân triều sau khi thành lập, đại sự nhằm bốn phương khuếch trương, bản đồ so với tiền Minh đã gia tăng cực lớn, bởi vậy tăng thêm rất nhiều đất đai chinh phục. Chẳng hạn như nơi Liêu Đông hiện giờ bọn họ đang ở, chính là phiếm chỉ một mảnh đất đai thật lớn, trước đây bộ đội thanh diệt Thẩm Dương phái ra, thậm chí còn đánh tới Khố Hiệt đảo.
Những đất đai mới chinh phục này nếu được vẽ vào bản đồ Đại Hán, vậy chiếu theo hình dạng bản đồ Đại Hán để thành lập cơ cấu dân chính và dân trị dĩ nhiên cũng liền thuận lý thành chương. Liêu Đông những năm gần đây đã dần dàn bình ổn, bởi vì Nội các vẫn luôn tính toán ở cả vùng đất Liêu Đông dựng lên cơ cấu chính phủ khắp chốn như hành tỉnh và phủ huyện.
Đại Hán bởi vì là vương triều mới dựng lên, cho nên ở rất nhiều nơi noi theo chế độ tiền Minh, ngoại trừ chia nơi Từ Châu đất hưng long thành một tỉnh, khu vùng hành tỉnh và phủ huyện nơi chốn khác cũng không có bao nhiêu thay đổi. Thế nhưng, bởi vì duyên cớ quân đội và chính phủ đã phân chia, không hề cần lại đặt quan văn thống lĩnh mấy tỉnh, triều đình cũng không có bố trí Tổng đốc, quan hành chính cao nhất khắp nơi chính là Tuần phủ.
Chiếu theo thể chế triều đình mới dựng lên, Tuần phủ khắp nơi đối với hoàng thượng một mình gánh vác, do hoàng thượng riêng biệt chỉ dụ bổ nhiệm, mãn nhiệm, chưa từng qua trong cung đồng ý Nội các không cách nào bổ nhậm Tuần phủ, vả lại phẩm bậc Tuần phủ rất cao, cùng cấp với đại thần Nội các. Nhưng thật sự ra bên trong làm việc, tình huống bình thường thời điểm xuất hiện còn thiếu Tuần phủ, đều do Nội các đề cử người chọn người, nếu như hoàng thượng không có ý kiến phản đối, liền làm ngay thành chỉ dụ phát xuống, cho nên thật sự ra Thừa tướng Nội các cũng tiết chế được Tuần phủ khắp nơi, làm như vậy vừa để tránh cho Nội các quyền lực quá mức bành trướng, cũng không trở thành khiến cho chính vụ khắp nơi hỗn loạn, bao hết mọi mặt cân bằng của hoàng quyền và quyền các tướng Nội các.
Nha môn cấp bậc tỉnh của tân triều phỏng theo tấm gương Nội các, đặt ra công thự gánh vác sự vụ riêng biệt, bời vì thu được giáo huấn của tiền triều, nha môn khắp nơi cũng xếp nha dịch bên ngoài và thư lại vào bên trong biên chế quan phủ, vả lại chiếu theo cấp bậc phát ra lương bổng.
Vào thời tiền Minh, vì tiết kiệm chi ra của chính phủ, biên chế nha môn khắp nơi chế định rất ít, vả lại lương bổng của thư lại bị định cực thấp, vả lại bọn họ vốn dĩ không cách nào xoay chuyển mình bên trong hàng ngũ quan viên, chỉ đành mãi làm tiểu lại, không nhìn thấy được thông lộ thăng quan nào.
Kết quả, vì kế sinh nhai của cả nhà, những người nghĩ cách phải tạo ra thu vào ngoài sổ sách, đồng thời bởi vì tình thế không có con đường thông lộ thăng tiến bọn họ cũng không mảy may cố kỵ, kết quả sau cùng những người này dối trên lừa dưới dùng các loại phương thức ức hiếp dân chúng, mưu cầu tư lợi, tạo thành tiếng oán than dậy đất của dân chúng sống khốn khổ, ngược lại tương đương bất lợi với triều đình.