hương 2132: Vương triều này làm sao đi thu nạp anh hùng (Thượng)
Thái tử hiểu ra chỉ trích của hoàng thượng.- Phụ hoàng nói là... phụ hoàng nói là nhi thần... nhi thần cho dù kính yêu chư vị thúc thúc, cũng không được đối đãi quá mức khiêm thuận với bọn họ, phải ở trước mặt quý tộc biểu hiện ra mạnh mẽ của mình, cứng rắn kiên cường một tí, dùng kỷ cương đi ước thúc bọn họ, như vậy khiến cho bọn họ biết được tiến thoái của pháp độ, để tránh phát sinh ra ương ngạnh, thế cho nên gây tổn hại đến chính mình? Nhi thần đã hiểu rõ, sau này nhất định sẽ tuân theo răn dạy của phụ hoàng...
Sự tích thái tổ tiền Minh tàn sát công thần khắp nơi, thái tử cũng thông qua thầy giáo học được rất nhiều, trong lòng không mấy đồng tình với cách làm của vị hoàng đế Hồng Vũ này —— Hoàng đế triều đại Đại Minh cứ như vậy đi đối đãi công thần, sau này còn có ai đồng ý đi làm công thần nữa? Sau khi thấy được Thành Tổ Chu Lệ đối xử tử tế với mỗi một vị quý tộc, thái tử mới thấy cách làm như vậy mới đúng, nó cảm thấy thiên hạ của phụ tử họ chính là dựa vào những công thần này đánh ra, tất nhiên cũng phải dẫn theo bọn họ đi chia nhau hưởng lợi.
Tuy nhiên, phụ hoàng nói đúng, đối với bọn quý tộc mà nói, nếu quá rộng lượng quá ôn hòa, ngược lại sẽ làm hại bọn họ, khiến cho bọn họ không biết sợ hãi đi hoành hành làm một số chuyện không hợp phép nước.
Hoàng thượng khẽ lắc đầu.- Đúng, phải lấy kỷ cương đi ước thúc bọn họ, nhưng cũng không chỉ làm như vậy... Ngoại trừ kỷ cương ra, còn phải lấy danh lợi đi ràng buộc bọn họ, giang sơn Đại Hán của chúng ta, vẫn phải do quý tộc đến giúp đỡ Triệu gia đi chống đỡ đó...
- Cho nên, phụ hoàng cố ý dự tính đem vàng bạc bên Nhật Bổn bỏ vào trong ngân hàng Đại Hán, sau đó riêng biệt chỉ định do quý tộc đi trông coi sao? Sau khi được phụ hoàng nêu lên đến nước này, thái tử rốt cục tỉnh ngộ lại rồi, cử một ra ba hỏi, - Phụ hoàng là muốn sau khi phế bỏ cung vua và hoạn quan, sử dụng quý tộc đi chống đỡ cho hoàng gia, lấy bọn họ để trợ sức thống trị thiên hạ?
Phụ thân của nó không có trả lời, nhưng im lặng đã nói rõ chuyện này cũng không khác biệt bao nhiêu.
Thái tử cúi đầu suy tư, y hiểu được phụ hoàng đây là muốn dẫn dắt nó, để nó tự đi suy xét vấn đề. Theo lời nói của phụ hoàng đến xem, ngài là không muốn học theo Hán Cao Tổ và Minh Thái Tổ đi tàn sát quý tộc, thậm chí cũng không có ý định học theo Tống Thái Tổ đến dùng rượu tước binh quyền, khiến cho bọn quý tộc bên cạnh biến mất, bỏ họ vào trong khu nhà cao ruộng tốt đi dưỡng già, ngài ngược lại dự tính ở sau này tiếp tục dựa vào trọng dụng một đám quý tộc này.
Hiện giờ trong triều đình, bởi vì nguyên nhân hoàng thượng mang theo đám lão huynh đệ mới thành lập thiên hạ, ở trong quan viên văn võ, rất nhiều quan viên cấp cao nhất đều là quý tộc, nếu mai sau còn dự định dựa theo trọng dụng bọn quý tộc đi thống trị quốc gia, như vậy sau này tình huống khẳng định vẫn không khác xa với hiện tại.
Đây là học theo tiền Hán sao? Thái tử tiếp tục đi sâu vào suy nghĩ, đột nhiên lại cảm thấy cách làm như vậy chưa chắc khá tốt, trong hai triều đại tiền hậu Hán, hoàng đế đều trọng dụng huân thích, kết quả không phải chính là gây ra gia tộc quyền thế lớn, bức ép hoàng quyền sao?
Nghĩ đến đây, thái tử không kìm nổi tiếp tục đi truy vấn.- Phụ hoàng... Ý của ngài nhi thần cũng gần như là nắm rõ rồi, nhưng nhi thần vẫn còn có một số chỗ không biết rõ. Lão thần tử giúp chúng ta giành được thiên hạ, chỗ tốt trả ơn quý tộc tất nhiên là điều đương nhiên phải làm, nhưng nếu vẫn trọng dụng quý tộc, khiến quý tộc nhét đầy triều đình, thống văn lãnh binh mà nói, chỉ sợ... Chỉ sợ cũng không tốt lắm đâu? Có lẽ... Có lẽ sẽ biến thành đuôi to khó vẫy?
Thái tử nói rất là khéo léo, hơn nữa vô cùng băn khoăn, bởi vì y lo sợ lời nói của mình khiến cho bọn quý tộc trung thành và tận tâm này gặp phải tai họa trời giáng bất ngờ, cho nên không dám nói đến quá nghiêm trọng.
Hoàng thượng cười cười, cũng không có ra vẻ bồn chồn gì cả.- Trên đời này vốn không có chuyện gì là thập toàn thập mỹ! Phụ hoàng suy yếu cung vua, lại nể trọng ngoại đình, khi làm việc luôn phải bốc lên chút phiêu lưu mạo hiểm! Tuy nhiên, con nói rất đúng, làm việc không được mù quáng tự tin quá mức, càng không được chỉ ỷ lại vào một bên thôi, cho nên... Phụ hoàng cũng không phải là không có sắp xếp khác.
Tuy rằng trong lòng biết rằng có một số việc ngay cả thái tử cũng không nên đi hỏi, nhưng lòng hiếu kỳ của thái tử khiến nó khó bề nhẫn nại, nó cứng rắn ngẩng đầu lên truy vấn phụ hoàng.- Phụ hoàng... dạy thêm... dạy thêm cho nhi thần được không? Nhi thần biết mình tuổi còn nhỏ, hơn nữa mới vừa tham dự chính sự, rất nhiều chuyện không nên đi hỏi nhiều quá. Nếu... Nếu phụ hoàng cảm thấy hiện tại không nên nói cho nhi thần nghe, vậy nhi thần sau này sẽ từ từ đi lĩnh ngộ.
Hoàng thượng không có trả lời ngay, mà là nhìn chằm chằm vào thái tử trong chốc lát.
Đứa bé này, trong bất tri bất giác của hắn, đã trưởng thành một thiếu niên rồi, hơn nữa được mình đi thúc giục và dạy bảo, đã có học thức vô cùng uyên bác, cho dù cứ dựa theo tiêu chuẩn của thời đại lúc trước của hắn đến xem, đây cũng là một đứa bé hết sức ưu tú rồi, huống chi là cái thời đại hiện tại này.
Càng khiến cho trong lòng của hắn vui mừng chính là, thái tử cũng không có giống với rất nhiều người, bởi vì thông tuệ và địa vị của mình mà cảm thấy kiêu ngạo hoặc là thả lỏng bản thân, vẫn duy trì thái độ khiêm tốn cẩn thận, hơn nữa ngay cả cá tính chất phác cương nghị cũng được lưu trữ đến rất tốt.
Một đứa con trai như vậy, cho dù bề ngoài nghiêm khắc, nhưng sâu trong lòng hắn sao lại không thích được chứ?
Thừa cơ hội này, trước tiên răn dạy nó vài điều đã.
- Con lo lắng triều đình ta sẽ giống với tiền Hán, hoàng thân quốc thích, gia tộc quyền thế cự thất đại đại sinh tụ, cuối cùng đuôi to khó vẫy ngược lại đi bức ép triều đình.cái lo lắng là đúng đấy, ngược lại chứng minh con có đầu óc biết suy nghĩ. Bọn quý tộc này trong lúc ta và con trị quốc đại khái sẽ không xuất hiện nhiễu loạn gì, nhưng người chấp chính phải làm mưu cho hậu thế... Hoàng thượng im lặng một lúc sau, thấp giọng nói với thái tử.- Cho nên, không bao lâu nữa, ta sẽ dẫn vào lực lượng khác, đến giữ cân bằng với quý tộc, khiến cho bọn họ không đến mức thế lớn đến không người nào khống chế nổi.
- Phải làm sao dẫn vào đây... ? Thái tử theo đó đi truy vấn, sau đó rất nhanh lóe ra một suy nghĩ.- Ý của phụ hoàng, chẳng lẽ là mở lại khoa cử sao?
Thái tử đã theo rất nhiều vị thầy giáo học qua quốc sử, nó cũng biết ở Tần Hán đến Tùy Đường, Trung Quốc đều là gia tộc quyền thế thế phiệt nhét đầy triều đình, giữ quyền tự trọng, uy lăng thiên hạ. Cho đến khi Tùy Đường có khoa cử, hàng đống người tri thức thông qua khoa cử tiến vào triều đình, được hoàng thất lấy làm ô dù, thế lực của thế gia thế phiệt mới bị suy giảm đi rất nhiều, không đến mức trở thành lực lượng đi uy hiếp hoàng quyền.