Nhìn thấy đại sứ nói như thế, có một vị quan viên lại có chút nghi ngờ nói.- Phía trên sẽ đồng ý sao?
Đại sứ có chút thâm ý đi liếc nhìn Triệu doanh trưởng một cái nói.- Phải xem chúng ta nói như thế nào. Chúng ta phải lập tức viết thư về nước, kể lể rõ lại hành tích gây rối của trên dưới quân thần Cao Ly, đem chuyện quốc chủ có ác cảm và chống đối chúng ta đều báo cho phía trên biết hết, sau đó lại nói cho trong nước biết, bởi vì quốc chủ Cao Ly cản trở, hiện tại hành động và đi lại của chúng ta tại Cao Ly rất là khó khăn, nếu cứ tiếp tục như vậy tiếp nữa, chỉ sợ sẽ có chuyện càng thêm nghiêm trọng phát sinh ra... Sau đó, cộng thêm kế sách của chúng ta, làm thành đề nghị cùng nhau đưa lên.
Đại sứ là từ ty Ngoại vụ đi ra, hơn nữa rất được tín nhiệm của ty trưởng Khổng Chương, cho nên y cũng không quá lo lắng ý kiến của mình sẽ bị ty trưởng bác bỏ, nếu được ty trưởng ở bên cạnh nói giúp thêm vài câu, vậy Thừa tướng và bệ hạ cũng sẽ không phản đối, vì bọn họ cũng không muốn nhìn thấy Cao Ly không đoàn kết với mình.
Gã muốn chính là bên Quân đội cũng phải tỏ rõ thái độ, bởi vì không được quân đội cho phép, việc này chỉ sợ cũng sẽ biến thành là gã tự ý điều động quân đội, về công về tư gã cũng không muốn bị vác lên kiểu chỉ trích như thế. Chỉ là gã tin rằng theo tác phong bấy lâu nay của quân đội Đại Hán, bọn họ hẳn là sẽ rất thích ý kiến này đấy.
Quả nhiên như dự liệu của gã, Mạnh doanh trưởng lập tức đồng ý ngay.- Đại sứ cứ yên tâm, hôm nay tại hạ sẽ sai quân sĩ biết chữ viết một bức thư, lập tức đưa đến bên Kỷ quốc công và Phủ quân nghị, để cho quốc nội mau chóng hồi thư.
So với địa vị của Thi Cao Nghệ bên ty Ngoại vụ, địa vị của Mạnh Chí Cao ở trong quân đội phải thấp hơn rất nhiều, tuy nhiên chức vị của y khá đặc thù, cho nên quân đội cũng cho y đặc quyền viết thư tấu sự cho trưởng quan quân sự Liêu Đông và Phủ quân nghị trong nước.
Kỷ quốc công Trần Thăng bây giờ đang ở Liêu Đông, khống chế toàn bộ quân đội Đại Hán vùng đất đông bắc, cũng là thượng cấp trực thuộc của Mạnh doanh trưởng, chiến công và danh vọng của y đều rất cao, nếu y mà gật đầu, sự việc sẽ càng dễ làm hơn.
Mà Phủ quân nghị là cơ quan lục quân mà sau khi Đại Hán thành lập đặc biệt sáng lập ra, do các quan quân được chọn kỹ lựa khéo trong bộ đội lên đảm nhiệm, gánh vác bảo quản bố trí quân sự trong ngoài nước từ trên xuống dưới của lục quân, chế tạo bản đồ và binh khí, ngoài ra còn có cơ quan riêng biệt đi tham nghị kế sách hành động có chế tác lớn trong chiến lược quân sự, tham nghị quan quân ở bên ngoài bộ đội tác chiến, cũng là do cái cơ quan này tới quản lý. Tuy rằng thành viên chức cấp bên trong không cao, nhưng phải nói là một cơ quan đầu não trong lục quân.
So với đại tướng mang binh ở bên ngoài, Phủ quân nghị khi làm việc phải cẩn thận rất nhiều, cho nên bọn hắn tự nhiên cũng sẽ không có cản trở gì trên vấn đề này, dù sao thái tử đích thân đến trấn thủ tại Cao Ly, can hệ rất trọng đại, sẽ không có người nào đồng ý chỉ vì một Lý Hồn mà khiến cho Cao Ly sinh loạn.
Mắt thấy Mạnh Chí Cao tỏ thái độ dứt khoát như thế, Thi Cao Nghệ có chút vui mừng.- Được! Chỉ cần chúng ta từ trên xuống dưới một lòng, thì cái gì cũng không cần phải sợ hãi cả! Các vị trong khoảng thời gian này phải định xong tất cả, luôn nằm trong trạng thái chỉ cần tiếp nhận được mệnh lệnh, bất cứ lúc nào cũng phát động, sau đó chỉ cần thái tử ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức phát động!
- Thái tử? Tất cả những người khác lại giật mình.
Không phải là bởi vì thái tử sắp sửa đến Cao Ly cho nên mới phải gia tăng đi phế bỏ Lý Hồn đó sao, tại sao còn phải đợi thái tử đến quyết định?
- Thái tử là người kế vị, hơn nữa lần này còn đích thân tới Triều Tiên, tuy rằng trên bề mặt là nói phải thường trú tại Phù Sơn ở mặt sau chỉ huy, nhưng chúng ta làm sao không bị y tiết chế? Nếu ở tình trạng trước lúc thái tử đến, hoặc là ở thái tử còn chưa biết về chuyện này mà đi làm đại sự như thế, thái tử sẽ nghĩ sao đây?
Được đại sứ giải thích rõ ràng, nên mọi người mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thi Cao Nghệ nói ra kế sách mà chính mình đã suy nghĩ cặn kẽ.- Cho nên, sau khi thuyền của thái tử tới cảnh nội Cao Ly rồi, đến lúc đó ta sẽ đi thẳng tới nghênh đón thái tử, sau đó đem chuyện liên quan giành trước nhanh chóng báo cáo cho thái tử, chỉ cần quốc nội đã có được ý kiến xử lý, thái tử cũng sẽ không phản đối. Được cho phép của thái tử, chúng ta càng danh chính ngôn thuận hơn, người Triều Tiên cũng càng thêm không dám động.
Xem ra, đại sứ muốn khẩn trương lấy được cho phép chính biến của trong nước để đuổi Lý Hồn xuống đài, sau đó giành trước một bước đi nghênh đón thái tử, khiến y chấp nhận hành động này của mình, ngăn chặn y khỏi bị Lý Hồn và những kẻ ủng hộ làm cho mê hoặc.
- Hôm nay chúng ta phải sửa soạn tốt bẩm báo việc này cho quốc nội biết, chớ để chậm trễ thì giờ, gieo hại quốc sự! Ngoài ra, chư vị không cần phải chờ đến khi quốc nội có tin tức mới đi chuẩn bị, từ hôm nay trở đi là sửa soạn được rồi! Trương phó sứ, những công việc khác của ngươi gần đây đều để xuống hết đi, liên lạc nhiều với những tôn thất và đại thần Cao Ly, khiến cho bọn họ cũng chuẩn bị sẵn sàng; Mạnh doanh trưởng, ngươi cũng nên kêu binh lính thủ hạ làm sẵn chuẩn bị, gần đây phải thao luyện một chút, bản đồ địa hình cung Cảnh Phúc, ta đã vẽ xong hết rồi, các ngươi trong khoảng tháng ngày này cứ diễn tập theo bản đồ cung Cảnh Phúc đi.
Ngay cả bản đồ cung Cảnh Phúc cũng đã vẽ xong rồi sao? Đại sứ thật đúng là tâm tư kín đáo quá! Tất cả mọi người trong phòng rất là yên tâm với thủ đoạn của đại sứ.
Lúc này, Trương phó sứ đưa ra đề nghị của mình.- Vì vạn toàn mà đạt được mục đích, có cần phải triệu về binh lính lúc trước đã điều đi không? Dù sao nếu quả thật phải ra tay hành động, binh lính vẫn là càng nhiều càng thỏa đáng.
Thân là thủ lĩnh quân đội, vẻ mặt Mạnh Chí Cao ngược lại là không hề đếm xỉa đến.- Những binh lính của Cao Ly kia, đều yếu đuối đến không được rồi, năm xưa đã bị Mãn Châu đánh đến thở không nổi rồi, không cần phải lo lắng nhiều như vậy! Về phần bọn vệ sĩ hoàng cung, phần lớn là hạng người văn nhược vô dụng, làm sao ngăn cản được Thiên binh? Hơn nữa, tiến công cung Cảnh Phúc, dựa vào chính là một đòn gấp gáp, cung Cảnh Phúc một địa điểm lớn như vậy, nhiều thêm một vài người thì có cái khác biệt gì đâu? Hiện tại gấp gáp điều binh như vậy, ngược lại sẽ rút dây động rừng, khiến những người trong triều đình Cao Ly có phòng bị...
Thi Cao Nghệ cũng đồng ý cách nói của Mạnh Chí Cao.- Lời nói của Mạnh doanh trưởng có lý lắm, nếu đột nhiên một đòn, vậy trước tiên phải giữ bí mật, nếu thu thập quân đội từ các nơi mà nói, ngược lại không đẹp mắt lắm, vậy dứt khoát mượn đi? Lấy cớ hợp lý đi thu hồi, thu hồi được bao nhiêu cũng thì cứ thu hồi. Mạnh doanh trưởng là người giỏi đánh trận, dĩ nhiên sẽ thạo nghề hơn so với chúng ta, tóm lại đến lúc đó tất cả mọi người đều phải dựa vào Mạnh doanh trưởng cùng với thiên binh đó.