Lần này nó đi ra tuần tra, lẽ ra là có ý đi nghỉ ngơi giải sầu, cho nên bọn người tùy tùng bên cạnh nó này cũng đều đi theo tới đây.
Những người tùy tùng này đều là được lựa chọn ra từ trong gia đình quý tộc, tùy tùng ở bên cạnh của thái tử, nhất là khiến cho thái tử quen với bọn hạ thần tương lai, mà cũng gia tăng cảm tình giữa hoàng gia và quý tộc đời sau.
Sau khi trải qua nhiều lần mở rộng, xung quanh thái tử đã tụ tập một số con cháu quý tộc làm người tùy tùng, bọn họ đi theo thái tử cùng nhau học tập, thế cho nên nơi thái tử học hành đã có diện mạo của một thư viện rồi.
Hơn nữa dựa theo quy hoạch của phụ hoàng nó, sau này nơi đó quả thật sẽ thật sự biến thành một ngôi trường học, quý tộc và hoàng gia của Đại Hán cung cấp cho tương lai cùng nhau đi học, học tập văn hóa tri thức, đồng thời tiếp nhận chính trị mới và quan niệm thể chế mới của Đại Hán, đem quan niệm công thương hưng nước thẩm thấu đến trong suy nghĩ của mỗi quần thể tinh anh, khiến cho Đại Hán tự đi đến con đường cận đại hóa và công nghiệp hoá.
Sau khi tuần tra xong công trường xây dựng lăng bảo, bởi vì ngày nghỉ còn có một thời gian ngắn nữa, vì thế thái tử nghe theo dặn dò của phụ thân, mang theo bọn tùy tùng bên người đi săn thú, mà Công tướng bởi vì cần đi đến các nơi khác thăm dò địa điểm thích hợp để xây dựng hành cung cho nên không hề đi theo bên cạnh nó.
Tuy nhiên, nó thân là thái tử, cho dù không ai đi canh chừng, cũng không giống với những người khác đi hô to gọi nhỏ, cho nên nó chỉ mở súng, mặc cho những người tùy tùng thiếu niên đi lục tìm chiến lợi phẩm, khoe thuật bắn súng của mình.
Khi nghĩ đến đây, ánh mắt của nó không khỏi nhìn nghiêng hướng bên cạnh.
Bên cạnh nó người tùy tùng trẻ gọi là Trịnh Sâm này, năm nay chỉ mới mười tuổi, nhưng mà thân thể cũng đã rất cao, đã cao đến cằm của thái tử. Bởi vì xưa nay thân thể rèn luyện khá tốt, cho nên trong tay nó rõ ràng nâng lên một cây súng dài như thân thể nó, nhưng tay nó cũng không run rẩy, khi nổ súng họng súng cũng ép sát rất ổn.
Người tùy tùng trẻ này cũng giống như nó, lãnh đạm mà nổ súng, nhưng cũng không đi lục tìm con mồi, cũng không tham dự chơi đùa trong đám tùy tùng, giống như đã bị người ta bỏ rơi, hơn nữa tự mình cũng chấp nhận loại sắp xếp này.
Sở dĩ bị những người khác bỏ rơi, không chỉ là bởi vì tính cách nó cao ngạo không hòa đồng, hơn nữa còn là bởi vì thân phận của nó.
Tuy rằng đều là con của quý tộc, nhưng các thiếu niên quý tộc bên người thái tử mịt mờ có phân thành ba phái đấy, phái thứ nhất là xuất thân Từ Hoài, hơn nữa là con của quý tộc đi theo Triệu gia lập nghiệp sớm nhất, bọn thiếu niên này tự cho rằng nhà mình thân thiết nhất với thiên gia, hơn nữa có công lao lớn nhất với đất nước, là con cháu của công thần chân chính. Số lượng của đám người kia ít nhất nhưng lại tự cho rằng mình siêu phàm hơn so với những người khác, thái độ cũng khá ngạo mạn, cũng tự mình đóng kín lại phương viên xã giao.
Phái thứ hai là quý tộc tập đoàn Từ Hoài sau này mới gia nhập Triệu gia, cùng với con cháu quý tộc Sơn Đông, Bắc Trực, Nam Trực vân vân sau khi Triệu gia lập nghiệp mới đi theo Triệu gia, bọn họ nhân số khá đông, hơn nữa chơi với nhau rất thân, và cũng mịt mờ có chút hâm mộ và ghen tị với người bên phái thứ nhất, người của hai phái rất ít khi giao lưu với nhau, nhưng xung đột cũng không lớn.
Phái thứ ba là sau khi tân triều thành lập mới đầu nhập vào triều đình, là con cháu quý tộc nhận được phong tước, bậc trưởng bối bọn họ gia nhập vào trễ nhất, nên trong mắt những người khác xem ra cũng không có công lớn với tân triều, hơn nữa bởi vì kinh nghiệm lý lịch kém hơn cho nên địa vị trong triều đình thực tế cũng tương đối thấp, càng mịt mờ có một lớp chiều hướng "Con tin" ở trong đó, cho nên bọn họ ở trong quần thể tùy tùng không được hoan nghênh lắm, thậm chí phải nói là nhận lấy bài xích của hai phái tập thể khác. Nhân số của phái này cũng không phải nhiều lắm, bởi vì nhận được nhiều lần lạnh nhạt, cho nên lâu nay chỉ lui tới trong phái thôi.
Trịnh Sâm chính là người của phái thứ ba, nó là con của Hội Kê Hầu Trịnh Chi Long, Trịnh Chi Long là thương nhân và hải tặc lớn trên biển Mân Nam, từng có qua rất nhiều thuộc hạ cấp dưới, ở trên biển hoành hành nhiều năm. Chờ đến khi tân triều thành lập, gã biết xem xét thời thế, nhìn ra binh uy tân triều không kháng cự được, hơn nữa cũng chán nản với cuộc sống phiêu bạt trên biển, cho nên sau khi triều đình Đại Hán bắt đầu nam phạt Giang Nam là lựa chọn đầu hàng tân triều, còn dâng ra một số của cải lớn, bởi vậy được phong làm Hội Kê Hầu. Mà Trịnh Sâm là đứa con cả của gã cũng được chiêu mộ vào kinh thành.
Sau khi vào kinh thành, nó rất nhanh là hiểu được địa vị của mình trong bọn người tùy tùng của thái tử, và gặp phải đối sự lạnh nhạt như những đứa trẻ khác có bối cảnh tương tự. Tuy nhiên, tuy rằng tuổi nó rất nhỏ, nhưng thân thể cường tráng cộng thêm tính cách cương liệt, cho nên sau khi đánh nhau vài lần, cũng không có ai dám đi ức hiếp nó.
Lẽ ra là tuổi nhỏ ngây thơ hồn nhiên, sau khi ở chung với nhau, cũng đã lây dính lên trên một tí hơi thở của thế tục, mà ngay cả phương viên giao tiếp cũng đều tự xác định xong, thường xuyên bỏ mặc lẫn nhau. Ngày thường thái tử đã phát hiện tình trạng này rồi, nó có ý muốn đi thay đổi, nhưng vẫn không có cách nào thay đổi được, đành phải chờ đến thời gian khiến cho mấy phái quý tộc chậm rãi trở nên hòa hợp.
Nó gần đây đi tuần ngoài kinh, không mang theo tất cả người hầu được, cho nên mang theo đều là các con của thúc thúc —— chính là quý tộc trong phái thứ nhất, trừ những người đó ra nó duy chỉ có dẫn theo một mình Trịnh Sâm thôi, cho nên dọc theo đường đi Trịnh Sâm vẫn bị đối xử lạnh nhạt, không có người nào đi đếm xỉa cũng là chuyện khá bình thường, nhưng nó cũng kiên trì chịu đựng được.
Đứa bé này cũng thật là đáng thương, mới mấy tuổi đã bị phụ thân ngàn dặm xa xôi đưa đến kinh thành rồi, còn bị người ta ức hiếp nữa, cũng may là tính cách nó kiên cường, mới như không có việc gì nhẫn nhịn xuống.
Thái tử đơn độc kêu Trịnh Sâm đi ra, đương nhiên là có mục đích khác.
Thừa dịp hiện tại người bên cạnh đều đi lục tìm con mồi rồi, thái tử hơi chút sát vào bên Trịnh Sâm một tí.
- Trịnh Sâm, ngươi có phải không được vui vẻ?
Trịnh Sâm bắt đầu vốn có chút tinh thần hoảng hốt, sau khi nghe được câu hỏi của thái tử nhất thời không có phản ứng kịp, một lát sau mới hơi có chút kích động cúi thấp đầu.
- Bẩm thái tử điện hạ, thần chơi đến rất là thỏa thuê, chỉ là thuật bắn súng không giỏi cho nên không dám ra mặt mà thôi...
Câu trả lời của nó vô cùng cung kính, nhưng dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, cho nên cũng không biết che dấu nét mặt của mình, cái loại mất mát và buồn bực đều viết ở trên mặt.
Thái tử đi vạch trần lời nói dối của Trịnh Sâm.
- Thuật bắn súng của ngươi tốt lắm, ta thấy qua rồi. Mùa thu năm trước khi chúng ta săn thú bên trong vườn mùa thu, ta tận mắt nhìn thấy ngươi bắn súng qua. Ngươi buồn bã ỉu xìu như vậy, là bởi vì bọn họ không chịu chơi chung với ngươi, nên khiến cho ngươi mất hết hứng thú phải không?