Mấy vấn đề này, bọn đại thần đều không nghĩ ra được đáp án.
Hai vị võ tướng Thạch Mãn Cường và Triệu Tùng còn tốt, bọn họ đều là người mang binh đánh trận, đề xuất thu vào quặng mỏ vàng bạc tới dưới tay hoàng gia vốn dĩ cũng chính là vì lấy lòng hoàng thượng mà thôi, bởi vậy nhìn thấy hoàng thượng có ý kiến của riêng mình, bọn họ cũng liền không hề đụng chạm tới nữa.
Còn cách nghĩ của Tài tướng và Thừa tướng không quá giống nhau, thời điểm hoàng thượng nói muốn sáng lập ngân hàng Đại Hán, bọn họ vốn dĩ là vẫn luôn xem thành cơ cấu dưới quyền của bộ tài chính Nội các, mà mấy năm trở lại đây, trù tính công việc của ngân hàng Đại Hán vẫn luôn đều là Tài tướng tới tự mình gánh vác, chính là theo dốc lòng tổ chức của Tài tướng công việc trù bị thoát thai hoán cốt tiền trang Vân Sơn Hành lên thành ngân hàng Đại Hán mới sẽ thuận lợi như vậy, vừa bắt đầu liền nghiễm nhiên đã trở thành một quái vật lớn.
Kết quả, hiện giờ hoàng thượng lại nói ngài có tính toán khác với ngân hàng Đại Hán, muốn đem ngân hàng Đại Hán đứng riêng ra khỏi cơ cấu của Nội các?
Hai vị đại thần đều có một loại cảm giác mất mát, nhất là Tài tướng Trần Hồng, trong lòng càng thêm đau xót. Từ trong tay gã cướp đoạt đi ngân hàng Đại Hán, không nói tâm huyết tiêu phí giai đoạn trước đó chức quyền về sau chẳng phải là cũng sẽ phạt chịu ảnh hưởng rất lớn sao?
Hiện giờ tài kế nước nhà đều nắm giữ trong tay Tài tướng, tiền đúc và dự toán hằng năm đều thông qua gã tới đánh nhịp quyết định. Nếu ngân hàng Đại Hán đứng tách riêng khỏi bộ tài chính, vậy gã liền không có cách nào tự mình tới giám sát sự vụ tài chính quốc gia rồi, loại kết quả này thật sự quá khiến người ta khó tiếp nhận được.
- Hoàng thượng… ngân hàng Đại Hán dính tới quốc kế dân sinh, phải tăng mạnh trông coi là thế tất phải làm.
Bởi vì thật sự không đành lòng, cho dù nhìn ra hoàng thượng thương nghị đã định, Tài tướng vẫn không nhịn được xen lời vào như cũ.- Nhưng, nếu như thẳng thừng tách riêng ra khỏi Nội các, vậy… vậy bọn thần làm sao mới tốt? Ngân hàng Đại Hán nếu như không quy về quản hạt của Nội các, về sau thế tất sẽ cần hai bên thường xuyên kết nối để tránh khập khiễng. Nhưng bọn thần hằng năm gánh vác chính vụ nước nhà, đã là mức kiệt quệ, nếu như lại vì sự tình một lời đã quyết lại thêm nhiều lần tới lui với ngân hàng Đại Hán, há không phải đâm ngang chọc dọc, trễ nãi đại sự khác sao? Lại nói, hoàng thất và quốc gia có bao nhiều tài của dùng chi ra, không có khả năng mọi chuyện toàn bộ làm ra tính toán trước, luôn có một số tình huống đột nhiên phát sinh. Nếu như bộ tài chính không được toàn quyền nắm giữ, đến lúc đó như thế nào nhanh chóng làm ra quyết đoán? Nếu không được nhanh chóng làm ra quyết đoán, đây chẳng phải là làm trễ nãi đại sự của hoàng thượng? Đủ loại việc tệ nạn, kính xin hoàng thượng… kính xin hoàng thượng suy nghĩ kỹ a…
Nói tới đây, giọng nói của gã càng ngày càng thấp, quả thật giống như là cầu xin hoàng thượng.
Những người khác cũng hiểu rõ tâm tình gã không muốn để quyền chức bản thân bị trừ bỏ ăn mòn, cho nên tất cả không có người nào trong lòng chê cười, ngược lại lòng có ưu tư, sinh ra một cỗ thông cảm.
Nhưng mà, gã khẩn thiết như vậy, cũng không có khiến hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, thậm chí ngay cả một chút do dự cũng không có.
- Lời Tài tướng quả thật có lý lẽ, đủ loại tình tệ quả thật cần thêm suy xét. Tuy nhiên, tách riêng ngân hàng Đại Hán ở ngoài Nội các là thế tất phải làm. Những tình tệ này chậm rãi khắc phục, kính xin Tài tướng ngày sau chiếu cố nhiều thêm! Giọng điệu hoàng thượng như đinh đóng cột.
Bọn trọng thần của hắn tuy rằng đều là nhân kiệt một thời, vả lại bên trong dẫn binh trông coi chính sự nhiều năm đều đã rèn luyện ra kinh nghiệm phong phú, nhưng bọn họ dù sao vẫn là kẻ từ thời đại cũ Đại Minh đi ra, trong đầu vẫn chưa có bao nhiêu tư tưởng gần thời hiện giờ nên có, bởi vậy bọn họ rất nhiều vấn đề đều không xoay chuyển được, còn dừng lại ở trong vòng phương viên một bộ suy tư xưa cũ kia.
Chính là bởi vì như thế, bọn họ liền không quá rõ ràng tính trọng yếu của ngân hàng trung ương, cũng liền không biết ngân hàng trung ương giữ vững tính độc lập tương đối có trọng yếu cỡ nào.
Tuy nhiên tuy rằng không hiểu dụng ý hoàng thượng, nhưng những đại thần này dù sao vẫn là kẻ vô cùng trung thành cần cù, bởi vậy nào sợ không bằng lòng, Thừa tướng và Tài tướng vẫn là cúi đầu tỏ vẻ bản thân lãnh hội ý của hoàng thượng.
- Thần hiểu rõ, thần… trở về liền ra tay an bài, để cơ cấu ngân hàng Đại Hán và bộ tài chính hoàn toàn tách ra. Thừa tướng gật đầu, sau đó gã lại nghĩ tới một vấn đề.- Thế nhưng, xin hỏi hoàng thượng, hội giám sát này lại nên thiết lập thế nào? Cũng phải do thần tự tìm người làm sao?
Nếu như hoàng thượng đích thân muốn thiết lập hội giám sát này, như vậy ngài nhất định cực kỳ coi trọng, cho nên Thừa tướng trước tiên hỏi một chút, tránh cho bản thân làm loạn phạm vào úy kỵ của hoàng thượng.
Quả nhiên như gã sở liệu, hoàng thượng đối với hội giám sát sớm đã có tính toán của mình.
- Hội giám sát này vô cùng trọng yếu, chọn lựa người cũng không được làm qua loa, phải cẩn trọng một chút!
Thừa tướng tò mò hỏi.- Vậy hoàng thượng đã có được người chọn lựa rồi sao?
Gã hôm nay mới từ trong miệng hoàng thượng nghe được cái danh từ này, cho nên hoàn toàn lung tung không rõ ràng, thế nhưng từ “Hội” này xem thấy trước mắt đây hẳn là một cơ cấu do rất nhiều người tổ thành.
- Chọn người a, vẫn chưa có, cần phải chậm rãi chọn lựa. Thế nhưng phương viên ngược lại đã chọn xong rồi. Trên mặt hoàng thượng nét cười chậm rãi biến mất, hôm nay lần đầu tiên lộ ra loại vẻ mặt nghiêm khắc kia.- Sự tình ngân hàng Đại Hán dính tới căn cơ nước nhà, bởi vậy chọn người hội giám sát rất trọng yếu, quyết không được chọn người trông cậy không được. Bởi vậy ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là cảm thấy chọn người trong đó cần phải tìm bên trong quý tộc Đại Hán. Quý tộc Đại Hán đều là người vì nước lập qua quân công, chảy máu, đều là kẻ đã khảo nghiệm qua nhiều năm, trung thành một mực. Bọn họ tới làm hội giám sát ngân hàng Đại Hán, hợp tình hợp lý. Vả lại quý tộc Đại Hán bởi vì ra sức vì nước nhiều năm, đều là người sành sỏi kinh nghiệm phong phú, bọn họ tới giám sát ngân hàng Đại Hán, nhất định là đủ khiến ta yên lòng!
Tuy rằng giọng nói hoàng thượng cũng không kịch liệt, nhưng các trọng thần đều nghe ra hàm nghĩa bên trong đó. Thừa tướng và Tài tướng cùng liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều có ý vị không nói ra được.
Tuy rằng hoàng thượng không có nói rõ thẳng ra, nhưng ý của ngài đã rất rõ ràng rồi, hội giám sát ngân hàng Đại Hán này, ngài là tính toán chỉ để cho bọn quý tộc tới đảm nhận. Theo bọn họ nhìn thấy, đây cũng chính là nói, mai sau mảnh đất màu mỡ này thành là của bọn trọng thần quyền quý.
Bọn họ đều là văn thần, tuy rằng nguyên tắc trở ngại văn võ cách biệt vẫn luôn không dám xen vào nhiều hơn đối với sự vụ quân đội, nhưng trong lòng vẫn luôn bành trướng đối với thế lực quân đội, trong lòng thì lẩm bẩm. Nhiều đại tướng Nguyên soái như vậy, rất nhiều người đã ở ngoài trấn thủ một phương nhiều năm, vả lại công huân lập được đã không tưởng nổi, trên lịch sử thời xưa, loại cục diện này vẫn luôn đều sẽ xuất hiện kết cục khiến người ta lạnh lòng.
Tuy rằng bọn họ cũng không tin tưởng giữa hoàng thượng và những tướng bộ hạ cũ này sẽ có mâu thuẫn khó lường gì bùng nổ, nhưng trong lòng bọn họ vẫn luôn đang lo lắng, sợ hai bên cuối cùng sẽ nảy ra vấn đề.
Theo bọn họ nhìn thấy, cách tốt nhất giải quyết vấn đề chính là phỏng theo tấm gương Triệu Tống, chậm rãi khiến cho những bọn quý tộc, tướng soái này đẩy ra tuyến đầu cầm binh, sau đó dùng đãi ngộ cực cao cung dưỡng, để bảo toàn tình nghĩa giữa các lão huynh đệ. Nhưng hiện giờ tướng soái cao nhất của Đại Hán, hiềm rằng lại quá mức trẻ tuổi, về phần bọn họ đều tìm không thấy cái cớ tốt khuyên hoàng thượng điều bọn họ trở về, nói lời khuyên can thẳng lại giống như là đang ly gián hoàng thượng và các lão huynh đệ, chỉ đành mang theo loại lo lắng này nhìn xem.
Hiện giờ, tình hình liền dễ làm nhiều rồi, hoàng thượng thiết lập hội giám sát ngân hàng Đại Hán này, mặc kệ ý nguyện ban đầu hoàng thượng như thế nào, cũng trở thành một chỗ cực tốt an dưỡng những bọn lão tướng công thần này… Việc ngân hàng Đại Hán dính tới quốc kế dân sinh, khẳng định trong mai sau là một trong cơ quan quốc gia trọng yếu nhất, nếu đã như vậy, hội giám sát nó dùng để an trí đám nguyên thần khai quốc này liền thật sự tiện quá mức rồi, tuyệt sẽ không có mỉa mai rửa sạch công thần.
Hơn nữa, tuy rằng trên đầu có một hội giám sát, nhưng sự vụ cụ thể gánh vác chấp hành bên dưới, khẳng định là quan viên chuyên trách Nội các tuyển chọn ra, tuyệt đối sẽ không khiến bọn họ lần nữa hình thành tình thế đuôi to khó vẫy… Những bọn tướng soái này đánh trận là vô cùng thành thạo, nhưng sự vụ về quốc kế dân sinh nước nhà bọn họ khẳng định không quá rõ ràng, tới lúc đó bọn họ cũng không có cách nào can thiệp và sự vụ cụ thể bên dưới.
Nghe tới đây, bất an trong lòng hai vị văn thần dần dần cũng tiêu biến mất, ngược lại đột nhiên cảm thấy chủ ý này rất tốt, vốn dĩ bất an bị cướp đi mất quyền chức, cũng dần dần mất đi rồi. Bọn họ dù sao nhìn được an nguy của Đại Hán cao hơn chức quyền của mình.
Thừa tướng và Tài tướng liếc mắt nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng gật đầu, lập tức ngầm hiểu lẫn nhau đạt thành chung nhận thức.