Chương: Chỉ là nước nhỏ
- Tấm lòng của phụ hoàng, nhi thần xin nhận, nhi thần thật sự rất cảm kích phụ hoàng. Nhưng nhi thần tâm ý đã quyết, nhất định phải hoàn thành trọng trách phụ hoàng giao cho. Anh ấy xúc động trả lời.- Hiện giờ nhi thần tuổi không lớn lắm, nhưng tự tin có thể chia sẻ cùng phụ hoàng, Cam La mười hai tuổi đã đi sứ, vì nước đoạt năm tòa thành, làm đến chức Thượng khanh, nhi thần đã mười bốn tuổi, sao tầm thường xoàng xĩnh được? Nhi thần chỉ có chút không nỡ xa kinh thành phồn hoa mà thôi, tấm lòng cống hiến sức lực vì nước một chút cũng không thay đổi. Nhi thần nhi thần lần này đi, nhiều lắm chỉ đến buổi tối mới nhớ phụ hoàng, mẫu hậu và kinh thành, thường ngày tuyệt sẽ không lùi bước, xin phụ hoàng yên tâm.
- Con vẫn rất thật thà Mắt thấy con mình không nói mạnh miệng, còn nói rõ là mình chỉ nhớ nhung kinh thành, hoàng thường không kìm được bật cười.- Được rồi, bất kể nói thế nào, ta hiểu rõ tấm lòng của con, vậy hy vọng con đàng hoàng làm việc cho tốt, con không cần suy nghĩ về ta, nếu con muốn đưa cho cái gì ta tuyệt đối không chần chừ, chỉ cần con làm chuyện của mình đến nơi đến chốn.
Sau đó, ngài đột nhiên ngẩng đầu, nhìn sang các thần tử bên cạnh, bọn họ đều cung kính đứng ở đằng xa, không có bất kỳ người nào nghe thấy cuộc nói chuyện bí mật của hai cha con.
- Mặt khác, ta còn có một số việc phải giao cho con.
- Xin phụ hoàng chỉ rõ. Thái tử lập tức nói.
- Con là một đứa trẻ thành thật, như vậy là rất tốt, trị quốc cần phải thành thật với muôn dân, bỏ đi những mánh lưới gian xảo, tuy nhiên bản thân con thành thật, lại không cho là người khác cũng đều thành thật, đối xử với người khác phải lưu ý. Con là thái tử, mọi người đều cung cung kính kính, nịnh hót lấy lòng con, lần này con thay ta đi tuần thị thì lại càng hơn nữa, bất kể là người trong nước hay là người Cao Ly, miệng bọn họ sẽ như bôi mỡ, khoác lác tung trời, con phải vạn phần cẩn thận, không nên tin theo, phải tỉnh táo, tỉnh táo. Con cần hiểu, thiên hạ này, hiếm có người thật tâm quỳ bái người khác, bọn họ cung kính khép nép với con, hoặc là tin phục con, hoặc là muốn từ con kiếm được chỗ tốt, con nếu nghe bọn họ nịnh hót mà quên hết trời đất, bọn họ bảo con làm cái gì con liền làm cái đó. Phải từng giây từng phút giữ tỉnh táo và chủ kiến của mình.
- Nhi thần hiểu rồi. Thái tử cẩn thận lắng nghe phụ hoàng dạy bảo, cuối cùng nó gật đầu.
- Tốt, kỳ thật phụ hoàng nói những lời này, không phải là không tin con, mà là tình hình ở Cao Ly phức tạp hơn nhiều so với ta nghĩ trước đó. Hoàng đề hơi hạ thấp giọng.- Cũng không nghĩ tới, con đến Cao Ly. Ngoài trừ trấn thủ hậu phương, còn phải tham gia vào vũng nước đục.
- Ý của phụ hoàng là sao? Thái tử không hiểu rõ ý của phụ thân.
- Mấy hôm trước, trong triều nhận được báo cáo từ sứ đoàn Cao Ly, do sự việc quan trọng, báo cáo được chuyển thẳng lên cho ta, thỉnh cầu ta quyết định. Hoàng thượng cúi đầu nhìn thái tử, sắc mặt đột nhiên trở nên ngưng trọng.- Bọn họ báo cáo rằng, gần đây hành vi của quốc chủ Cao Ly bất chính, đối với sứ đoàn của triều ta thì càng bất kính, ý kiến của sứ đoàn cũng bị ông ta bỏ mặc, dường như oán giận triều đình ta can thiệp quá sâu vào Cao Ly.
- Quốc chủ Cao Ly gây rối? Thái tử giật mình kinh hãi.
Nó không ngờ đến Cao Ly lại vào thời điểm mấu chốt này bất mãn với Đại Hán, dù sao lần này nó đi trấn thủ hậu phương, thống lĩnh chinh phạt Nhật Bổn, rất cần triều đình Cao Ly phối hợp, nếu triều đình Cao Ly cản trở, quấy rối, trời mới biết sẽ mang lại cho nó bao nhiêu phiền toái.
- Phụ hoàng trong chuyện này có phải có gì hiểu lầm không? Suy nghĩ một lúc sau, nó lập tức hỏi.- Trước đây nhi thần cũng tham gia nghị chính, cho nên không rõ ràng lắm, nhưng hình như quốc chủ Cao Ly vẫn rất cung kính với triều đình của ta, trước đó còn đặc biệt thỉnh cầu gả công chúa cho nhi thần làm thị thiếp, đây cũng không giống với người có ý đồ gây rối?
- Như thế nào? Đưa cho con hai tôn nữ, con liền giúp người ta nói chuyện sao? Hoàng đế liếc nhìn thái tử một cái.- Trưởng thành quá nhỉ.
- Ý nhi thần không phải như vậy. Thái tử có chút xấu hổ, vội vàng biện bạch cho chính mình.- Nhi thần chỉ nghĩ là nếu quốc chủ Cao Ly có điều bất kính với triều ta, vậy thì ông ta không cần tìm mọi cách lấy lòng triều đình? Hơn nữa, báo cáo của sứ đoàn cũng chỉ là lời nói một bên, có khi có hiểu lầm gì ở đây. Phụ hoàng có lẽ nên triệu kiến sứ thần Cao Ly, hỏi bọn họ xem rốt cuộc là như thế nào?
Nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ khẩn trương của con trai, hoàng đế không kìm nổi mỉm cười.- Ha ha, chỉ trêu con một chút, nhìn xem con khẩn trương chưa kìa. Con nói có đạo lý, thực ra khi nhận được báo cáo, ta cũng nửa tin nửa ngờ, cho nên đã triệu kiến sứ thần Cao Ly, hỏi thăm y vài câu.
Sứ thần Cao Ly này, chính là Lý Kha đi à. Thái tử nghĩ thầm.
Bởi vì là tôn thất trong triều đình Cao Ly, lại biết rõ tình hình trong ngoài của Cao Ly, Lý Kha lần này cũng đại thần đi theo, cùng nó đi tới Cao Ly, nếu quả thật Cao Ly có biến, vậy đúng là phiền toái.
- Sứ thần, sứ thần nói như thế nào? Nó cẩn thận hỏi.
- Chỗ thú vị chính là ở đây, ta vừa ám chỉ một chút, kết quả sứ phần phản ứng mạnh, nghiêm khắc phủ nhận việc quốc chủ Cao Ly bất mãn với triều ta, kiên trì nói quốc chủ Triều Tiên là dựa vào triều đình ta mới phục quốc, bởi vậy mang ơn triều đình, tuyệt không có bất kỳ ý nghĩ bất kính nào, đồng thời lên án đây là tin đồn vô căn cứ. Hoàng đế lắc lắc đầu, hiển nhiên cũng có chút khó hiểu với tình huống này.- Ngược lại, y còn mơ hồ chỉ trích sứ đoàn, nói sứ đoàn ở Triều Tiên ngang ngược, kiêu ngạo, ương ngạnh, khiến cả triều Cao Ly khổ không tả xiết. Y nói quốc chủ Cao Ly vì lợi ích toàn cục đã tạm nhân nhượng, về cơ bản đáp ứng tất cả các đòi hỏi của sứ đoàn, nhưng bên trong sứ đoàn không ít kẻ lòng tham không đáy, từng bước ép tới khiến Cao Ly thật sự khó chống đỡ, cho nên quốc chủ Cao Ly rơi vào đường cùng mới cự tuyệt một số đòi hỏi quá đáng, do đó đắc tội sứ đoàn.
- Việc này Thái tử càng kinh ngạc thêm.- Đây chẳng phải lên án ngược lại sứ đoàn hay sao?
- Đúng vậy, không sai, tuy rằng y nói rất không rõ ràng, nhưng không sai biệt lắm, chính là ý này.
Hoàng đế cười lạnh.- Con xem, con còn chưa đi ra ngoài, loại chuyện này đã chạy đến vướng vào người, triều đình Cao Ly và sứ đoàn trú ở Cao Ly đã tranh đấu, đây đúng thật là hiếm thấy. Sứ đoàn Cao Ly nói rất nghiêm trọng, từng chữ đều khuếch đại quốc chủ Cao Ly lòng dạ độc ác, còn có ý, muốn triều đình ra lệnh, lấy lý do quốc chủ Cao Ly không có con nối dõi, từ con cái của hoàng gia tôn thất khác chọn một người làm thế tử Cao Ly
Thái tử cắn chặt môi, lâm vào suy nghĩ. Sứ đoàn xuất chiêu này rất độc, tuy rằng phụ hoàng không có nói rõ, nhưng nếu dựa theo đề nghị của bọn họ mà làm, như vậy quốc chủ Cao Ly không khác gì mất quyền lực, lập tức bị phế truất rồi.
Theo nó, Cao Ly là nước lệ thuộc Đại Hán, theo lý phải phục tùng triều đình Đại Hán, nếu quốc chủ thật sự có hành động lời nói bất kính nào, cần phải ban cho trừng phạt; nhưng nước lệ thuộc chỉ là nước chư hầu, nếu tin lời người khác oan uổng quốc chủ, thì cũng tổn hại thể diện của Trung Quốc, càng thêm bất lợi cho ổn định của Cao Ly.
- Bọn họ ai cũng là mình phải, vậy theo phụ hoàng xem, bên nào nói có lý hơn? Chúng ta phải làm gì? Trầm tư một lúc lâu sau, nó mới suy nghĩ nhận được một số chỉ dẫn từ phụ hoàng.
- Con không phải nói mình tự đảm đương được một phía hay sao? Bây giờ lại đi hỏi ta? Phụ thân nhíu nhíu mày.- Ta thân ở ngoài ngàn dặm, làm sao biết được tình hình cụ thể ở Cao Ly? Con đi, nhìn xem, tự mình nghĩ cách đi, nên làm như thế nào liền làm như thế đó.
Là muốn ta đi phân rõ tình hình, sau đó đến xử trí hay sao?
Bây giờ thái tử hiểu được, vừa rồi tại sao phụ hoàng lại làm chậm lại chuyến đi của mình, hóa ra Cao Ly xảy ra tình huống bất ngờ khiến ngài cảm thấy có chút khó giải quyết, sợ thái tử không biết xử lý thế nào, sau khi chính mình không chút do dự tỏ rõ quyết tâm, phụ hoàng mới quyết định để cho mình xử lý việc này.
- Nhi thần nhi thần. Trong lòng thái tử có chút khẩn trương, trong nhất thời không biết nên nói như thế nào mới tốt.
- Những lời nói vừa rồi, con nói rất hay, nhưng làm việc chỉ dùng miệng thì không có ích gì, mà tự mình đi làm, hơn nữa phải chăm chỉ đi làm. Hoàng thượng nhìn thẳng vào thái tử.- Nếu sớm quyết định con đi Cao Ly, thì vấn đề kia của Cao Ly giao cho con đi làm, quốc chủ Cao Ly và sứ đoàn tranh cãi, con tự quyết định, con muốn làm thế nào liền làm như thế.
- Phụ hoàng nhi thần sợ. Thái tử có chút ngạc nhiên nghi ngờ, nó phát hiện gánh nặng trên người mình lại tăng thêm một tầng.- Nhi thần lần này đi là vì chuẩn bị cho việc chinh Nhật, không nên phân tâm đi xử lý vấn đề quốc sự Cao Ly? Hơn nữa trước đây nhi thần không có kinh nghiệm trong những việc như này, chỉ sợ khó xử trí công bằng, ngược lại làm tổn hại thể hiện quốc gia Phụ hoàng hay là cử khâm sai khác đi tìm hiểu rõ ràng, sau khi tra rõ thì lại xử trí.
- Con vừa nói mạnh mẽ lắm mà, sao bây giờ lại sợ rồi? Hoàng đế lại một lần nữa nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời của thái tử.- Con là thái tử, là người cao nhất trong toàn bộ triều đình, con có triều đình làm chỗ dựa, con cũng có ta làm chỗ dựa, con sao sai được? Con bất kể làm như thế nào, bất kể triều đình Cao Ly hay sứ đoàn tại Cao Ly đều chỉ có quyền nghe lệnh, bọn họ người nào không nghe lời, con liền giết bất cứ ai.
Ý của phụ hoàng có phải là ở Cao Ly mình muốn làm gì thì làm?
Thái tử cũng không cảm thấy chút nào hưng phấn, ngược lại càng khẩn trương hơn, bởi vì nó biết, không bị hạn chế gì về quyền lực nghĩa là phải chịu trách nhiệm toàn bộ, nó được phụ hoàng giao cho toàn bộ quyền lực xử lý tranh chấp giữa sứ đoàn và triều đình Cao Ly, như vậy nghĩa là sau này nó cũng phải tự mình gánh chịu tất cả hậu quả sau này, bất kỳ quyết định nào của nó đều liên quan đến vận mệnh của hàng trăm nghìn dân chúng.
Nghe thì rất sướng tai, nhưng áp lực nặng tựa Thái sơn, làm cho nó cảm thấy khó chịu được.
- Phụ hoàng
- Được rồi, đừng nói nhiều nữa, con muốn tự mình đảm đương một phía, vậy phải làm đến cùng, khâm sai cái gì mà khâm sai, một mình con đến đó là đủ rồi. Chẳng lẽ đại quân trong tay, con còn sợ cái gì sao? Hoàng đế đưa tay ra, nắm hai vai thái tử, sau đó lắc mạnh.- Con nên vui lên mới đúng, đến Cao Ly, con muốn thế nào thì là thế đó, nước Cao Ly giao cho con rồi, con muốn bày bố thế nào cũng được.